Chuyện về người vợ cán bộ hoạt động bí mật trong thời chiến

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Cầm trong tay cuốn sổ ghi chép đượm màu thời gian, lật qua vài trang, mắt tôi “dính” vào cuộc trò chuyện được ghi từ tháng 3-2003 với bà Rơchâm Jiu-vợ một cán bộ hoạt động bí mật trong thời chiến.

Năm 1955, khi vừa đúng tuổi trăng tròn thì Rơchâm Jiu (làng Kép, xã Ia Phí, huyện Chư Păh) gặp một thanh niên ăn mặc như đồng bào mình trong một lần cùng các bạn vào rừng. Chàng trai lạ chủ động làm quen, rồi dặn dò các bạn trẻ giữ bí mật về cuộc gặp gỡ. Từ ấy, Jiu cùng 3 người bạn thân là Biô, Hyết, Krong thường mang cơm vào rừng nuôi nhóm thanh niên mà sau này cô mới biết họ là những người cộng sản.

Cũng sau này cô mới biết, chàng trai đầu tiên cô gặp không phải là người Jrai tên Xiêng, mà là Đặng Minh Châu (Đặng Văn Thạnh), quê ở An Nhơn, Bình Định, là 1 trong 4 cán bộ ở lại chiến trường sau tháng 7-1954.

Qua thử thách, tháng 1-1956, nhóm bạn 4 người của Jiu đều được kết nạp vào Đoàn Thanh niên Lao động. Họ là những hạt nhân tích cực nuôi giấu cán bộ, vận động dân làng đấu tranh đòi Hiệp thương Tổng tuyển cử thống nhất nước nhà.

Những năm 1957-1959, Mỹ-Diệm đẩy mạnh hoạt động tố cộng. Rơchâm Jiu cùng nhiều người trong làng bị bắt, tra hỏi tung tích cán bộ. Trước sau, mọi người chỉ trả lời: “Hồi trước, chúng tôi sợ nên theo Pháp. Năm 1954, Việt Minh đánh thắng Pháp. Chúng tôi theo Việt Minh. Chúng tôi như cái đọt cây, chỉ biết gió chiều nào theo chiều đó, nay cán bộ đi hết rồi, không có nữa”.

Theo sự lan tỏa của phong trào, tình yêu của cô gái Jrai và chàng trai Bình Định cũng lớn dần lên. Năm 1959, hai người báo cáo và xin phép tổ chức để được nên vợ thành chồng. Ở trong vùng địch, lấy một người chồng cộng sản đang hoạt động bí mật, dù chịu rất nhiều thiệt thòi, nhưng bà Jiu cũng không vì thế mà buồn. Trái lại, bà luôn tự hào về người mà mình đã tin yêu, trao gửi.

Từ lâu, địch đã nghi ngờ Rơchâm Jiu hoạt động cách mạng. Khi thấy bà có bầu, chúng gọi lên đồn tra khảo: “Chửa với ai?”. Bà trả lời: “Chửa với thanh niên trong làng”. Kẻ thù đánh đập, tra vấn… nhưng bà chỉ lặp lại 1 câu trả lời duy nhất ấy. Có lần nửa đêm, địch bất ngờ ập vào nhà lục soát, đánh đập, khảo tra: “Thành ngủ nhà nào?” (lúc này, ông Châu lấy tên là Thành). Không bắt được ông Châu, chúng gài gián điệp theo dõi.

Vừa sinh con được 3 ngày, bà Jiu đã bị địch bắt tra tấn. Chúng cố moi cho bằng được manh mối người chồng bí mật của bà. Thấy tình hình trở nên nguy hiểm, lãnh đạo khu 4 tìm cách rút bà vào căn cứ. Vấn đề ở đây là phải làm sao để rút người đi cho êm. Ta rút được người mà địch không có cớ khủng bố dân làng. Cuối cùng, cán bộ khu và cơ sở thống nhất tạo hiện trường giả một vụ trôi sông.

Hôm ấy, khoảng 3 giờ chiều, bà Jiu cõng con vào làng Lút thăm cậu. Khi từ làng Lút về, cán bộ ta đón luôn mẹ con bà Jiu vào căn cứ. Trên sông Pô Cô, ta làm giả một hình nộm thả trôi, rồi phao tin là có người phụ nữ chết trôi. Sự việc được làm thận trọng đến mức chính gia đình bà cũng tin điều đó.

Dòng sông Pô Kô. Ảnh: P.L

Dòng sông Pô Kô. Ảnh: P.L

Sau khi bà đi, cán bộ bố trí cho gia đình làm nhà mả và tiến hành các nghi lễ dành cho người chết. Địch xuống, quật mả lên, rồi đánh đập tra hỏi những người trong nhà. Cuối cùng, chúng bắt người anh rể đi tù 3 năm tại Pleiku.

Năm 1964, bà sinh đứa con thứ hai. Năm 1965, tổ chức phân công bà trở về lãnh đạo phong trào phụ nữ xã. Bà và các con ở trong một khu rừng gần làng. Tháng 5-1964, một lần vào làng vận động chị em, bà bị địch phục bắt khi đang cõng đứa con nhỏ trên lưng, đứa lớn dắt trên tay. Chúng đưa bà xuống đồn Mrông (xã B4, nay là xã Ia Ka). Tại đây, tên đại úy người Jrai đích thân tra tấn.

Tuy nhiên, bà chỉ một mực: “Chồng tôi đã chết, tôi phải dắt các con về đầu hàng”. Chúng không tin, bắt bà dẫn đi bắt ông Châu. Chúng dọa, nếu không đưa đi, chúng sẽ giết cả nhà, đốt làng.

Bà đưa địch đi khắp núi rừng, nhưng không để chúng bắt được người. Sau 3 ngày bị giam ở làng Mrông, chúng đưa bà về giam tại Pleiku. Ban ngày, chúng bắt bà gửi con lại cho người khác trông để đi lao động khổ sai (đào hầm). Tối về, chúng tiếp tục tra hỏi, khai thác. Đứa con nhỏ bà cõng trên lưng khóc ngằn ngặt, không được tắm rửa, ghẻ lở đầy mình. Một ngày nọ, địch bắt bà lên trực thăng để kêu gọi chồng đầu hàng. Bà chỉ một mực: “Chồng tôi chết rồi”.

Tháng 12-1965, không khai thác được gì, địch đành thả bà. Trước khi thả, tên lính dẫn bà vào một ngôi nhà 2 tầng, lấy câu liêm ra cắt cổ bà, lấy máu nhỏ vào ly và dọa: “Nếu mày về còn đi hoạt động thì tao cắt cổ”.

Trở về làng, bà được cấp trên tin tưởng móc nối và tiếp tục hoạt động. Khi làm tổ trưởng tổ dân công, có đêm, đi chuyển hàng đến trạm Kte, khi về thì thấy lính địch đã trực sẵn và phần đối đáp sau đó diễn ra: “Mày đi đâu?”. “Tôi đi Kon Tum mua gạo”. “Gạo mày đâu?”. “Lính lấy của tôi cả gùi, cả gạo rồi”. “Lính ở đâu?”. “Tôi không biết”. Điều đau đớn nhất với bà là năm 1972, chiến tranh đã cướp đi người con trai đầu lòng.

Sau gần 50 năm được sống trong hòa bình, câu chuyện của bà Rơchâm Jiu vẫn gợi về cả miền nhớ mênh mang, nhắc chúng ta mãi trân trọng, giữ gìn những ấm êm mà cuộc sống này đang có.

Có thể bạn quan tâm

Lần theo ký ức, tìm hài cốt liệt sĩ giữa đại ngàn

Lần theo ký ức, tìm hài cốt liệt sĩ giữa đại ngàn

(GLO)- Những hang đá ở núi Chư Pa - Ia Kreng (làng Doch 1, xã Ia Ly) từng che chở bộ đội, là bệnh xá dã chiến cứu chữa thương binh. Ký ức và dấu tích của năm tháng chiến tranh khốc liệt nơi đây được khai mở khi lực lượng quy tập tìm thấy nhiều hài cốt liệt sĩ, di vật thời kháng chiến chống Mỹ.

Hoài Ân tăng cường quản lý cơ sở giết mổ nhỏ lẻ

Hoài Ân tăng cường quản lý cơ sở giết mổ nhỏ lẻ

(GLO)- Trên địa bàn xã Hoài Ân (tỉnh Gia Lai) có 26 cơ sở giết mổ nhỏ lẻ, nhưng chỉ có 8 cơ sở đăng ký giấy phép kinh doanh, số còn lại hoạt động mang tính tự phát. Vì vậy, xã tăng cường quản lý cơ sở giết mổ nhỏ lẻ để đảm bảo vệ sinh môi trường và sức khỏe người tiêu dùng.

Thoát nạn sau vụ tai nạn giao thông, vợ chồng tiểu thương ở Gia Lai mời cơm tri ân những người đã giúp đỡ bằng tấm thiệp mời gây xôn xao dư luận

Tấm thiệp “từ cõi chết trở về” và bữa cơm nghĩa tình

(GLO)- Tấm thiệp “Lễ cúng tạ - từ cõi chết trở về” bất ngờ lan truyền trên mạng xã hội khiến nhiều người không khỏi tò mò, thậm chí rùng mình. Đây là lời mời “kỳ lạ” của một cặp vợ chồng tiểu thương ở Gia Lai, những người may mắn vượt qua lằn ranh sống - chết và trở lại với lòng biết ơn sâu sắc.

Nữ nhân viên y tế 25 lần hiến máu cứu người

Nữ nhân viên y tế 25 lần hiến máu cứu người

(GLO)- Những năm qua, chị Phan Thị Trà My (36 tuổi, nhân viên Phòng Kế hoạch tổng hợp, Bệnh viện Đa khoa Gia Lai) luôn có mặt khi bệnh nhân cần máu cấp cứu. Đến nay, chị đã 25 lần hiến máu cứu người và là tấm gương sáng trong phong trào hiến máu tình nguyện.

Xã Chư Sê ra mắt mô hình “Gia đình số” .

Xã Chư Sê ra mắt mô hình “Gia đình số”

(GLO)- Tối 23-4, Hội Liên hiệp phụ nữ xã Chư Sê phối hợp với các đơn vị liên quan tổ chức chương trình truyền thông nâng cao nhận thức về phong trào “Bình dân học vụ số”; hướng dẫn sử dụng VNeID mức độ 2; phổ biến Bộ Quy tắc ứng xử văn hóa trên môi trường số và ra mắt mô hình “Gia đình số”.

Thư viện Pleiku và hành trình gieo mầm văn hóa đọc.

Thư viện Pleiku và hành trình gieo mầm văn hóa đọc

(GLO)- Ba năm qua, Thư viện Pleiku kiên trì gieo những “hạt giống” văn hóa đọc trong học sinh ở khu vực Tây Gia Lai. Từ ngoại khóa đọc sách đến những chuyến xe thư viện lưu động, hành trình ấy đang từng bước góp phần hình thành thói quen đọc và nuôi dưỡng tình yêu tri thức ở độc giả trẻ.

Phát triển bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế: Chia nhỏ địa bàn, làm chắc từng bước

Phát triển bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế: Chia nhỏ địa bàn, làm chắc từng bước

(GLO)- Thực hiện mô hình “Mỗi tuần một thôn/bản/làng/khu phố hoàn thành chỉ tiêu phát triển bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế (BHXH, BHYT)”, BHXH cơ sở Phù Mỹ (tỉnh Gia Lai) đang cùng 7 xã thuộc địa bàn phụ trách “chia nhỏ để làm chắc”, góp phần đưa chính sách an sinh lan tỏa sâu rộng ở cơ sở.

null