Chàng trai xương thủy tinh chia sẻ hành trình chinh phục Fansipan bằng đầu gối

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Bài trải nghiệm của Vũ Ngọc Anh, tác giả tự truyện “Không thể vỡ” sau lần đầu tiên chinh phục đỉnh Fansipan đã khiến hàng ngàn người lay động.
30 năm "kết bạn" với xương thuỷ tinh, 150 lần gãy xương không lấy đi của Vũ Ngọc Anh một giọt nước mắt. “Chàng trai xương thủy tinh” ấy đã leo Lũng Cú, đã phượt khắp Việt Nam, đã ra mắt tự truyện, đã thành lập thương hiệu chuyển phát đường không của riêng mình. Và tháng 2/2016, ngay khi cáp treo Fansipan khánh thành, chàng trai dũng cảm ấy đã ghi thêm một dấu ấn đáng tự hào trong đời: chinh phục nóc nhà Đông Dương bằng hai đầu gối.
Và cho tới tận hôm nay, khi đỉnh Fansipan không còn là điểm đến chỉ của những người thực sự dũng cảm và có đủ sức khỏe, bài viết ấy vẫn còn nguyên đó những giá trị khích lệ to lớn.
Trân trọng dẫn lại nguyên văn nội dung bài trải nghiệm của chàng trai xương thủy tinh.
 
Thử thách cuối hành trình chinh phục 4 cực và 1 điểm
Fansipan, điểm cuối cùng trong hành trình 4 cực và 1 điểm của bản thân tôi đã hoàn thành xong, nó không quá khó vì ở thời điểm tôi hoàn thành nó, đã có cáp treo lên đến gần đỉnh. 
Cũng như 3 cực khác, cực Đông, cực Bắc, và cực Nam, duy chỉ có cực Nam là tôi đi một mình, và ngồi xe lăn vào tận nơi, các điểm còn lại tôi đều sử dụng đầu gối bò lên đỉnh. Lần này cũng vậy, người ta nói Fan có cáp treo để lên tới nóc nhà Đông Dương. Đối với người bình thường thì dễ thật, đi thong thả là tới, nhưng đối với một đứa lết từng bậc cầu thang như tôi thì độ khó ở đây chỉ là “hard” chứ chưa đến mức “very hard” như một màn nào đó trong game.
 
Sau 15 phút lướt cáp qua 3 tầng mây, bước ra khỏi nhà ga đến cáp treo, muốn lên tới đỉnh, tôi sẽ phải bỏ lại xe lăn và vượt qua quãng đường khoảng hơn 600 bậc đá nữa. 600 bậc đá đó ko phải là bậc đá thấp và dễ đi như ở cực Bắc Lũng Cú, mà chúng cao khoảng 20cm, và sâu vào bên trong chỉ khoảng 15cm. Có đoạn dốc, có đoạn hơi thoai thoải, nhưng hầu hết nếu leo bình thường cũng khá mất sức. Việc làm quen với không khí trên độ cao này cũng là điều mà bạn cần phải bỏ ra 15-20 phút để thích nghi. 
Quay trở lại một chút vào những năm 2010-2011, tôi và ông anh, người mà sau này tôi luôn coi anh là anh ruột mình có những kế hoạch điên rồ là sẽ leo Fan bằng hai đầu gối. Đi đường rừng. Tất nhiên, tôi không đi theo kiểu 2 ngày 1 đêm và thuê người cõng cho nhanh, kế hoạch đó một phần có nói đến việc có thể sẽ phải ở trong rừng nhiều ngày, đến khi tôi từ bỏ. Chúng tôi đã vẽ lên một kế hoạch hoàn hảo, nhưng chỉ duy nhất một thứ mà tôi chưa có: Tiền. Vậy là tạm gác lại để lao đầu vào mục tiêu “kiếm tiền để đi 4 cực và 1 điểm” - Tôi bắt đầu làm như điên và cũng tiêu tiền điên cuồng cho những chuyến đi của mình nhiều hơn từ ngày đó. Một vài hoài niệm về ngày xưa, giờ, một điểm nữa trong hành trình “Không thể vỡ” của mình đã sắp được hoàn thành. 
 
Chinh phục
Trở lại với Fan, bắt đầu làm quen với cái khí hậu khô và lạnh, người ta sẽ phải thở ít hơn, điều độ hơn chứ ko thể hồng hộc như dưới xuôi được. Tôi mất sức, mất sức ngay ở những bước đầu tiên vì… hăng quá. Băng qua một quảng trường rộng để lên đến những bước tiếp theo, tôi mất sức khá nhiều ở đó. Dồn quá nhiều sức vào những nơi ko cần thiết, tôi thấy mình cần phải điều chỉnh lại bước đi và nhịp thở, nhớ lại lời ông anh đã từng nói “hít vào, thở ra từ từ, cố gắng để tim đập ổn định, mệt là nghỉ ngay, không cố” - Từng bước, từng bước một bằng hai đầu gối đã chai sạn từ lâu. Tôi nhớ ở Cực Đông đã suýt nữa phải vào viện vì rách da, ở Cực Bắc đau và mỏi rã rời sau khi lên tới nơi. Nhưng ở đây, nó hơn những thứ đó rất nhiều, mỗi bước đi cảm giác như có nghìn viên đá dăm hằn sâu vào đầu gối, đau rát qua lớp vải quần bò mà tôi đã nghĩ nó có thể bảo vệ mình. 
Sau khi ổn định lại nhịp thở, tôi cũng không tưởng tượng được 600 bậc lên đỉnh lại quá dài như vậy, những tưởng nó chỉ như Lũng Cú, nhưng ko, nó hơn, hơn hẳn một bậc so với Lũng Cú, mất sức nhiều hơn, cổ họng đau rát và ho liên tục do hơi lạnh. Cô người yêu đi cùng cũng thấy xót xa, cứ lặng lẽ theo bên cạnh cổ vũ, giọng nhỏ nhẹ, nửa động viên, nửa than thở: “Em thương anh lắm!”. Thế là điều gì đó lại càng thúc đẩy tính sĩ gái trong thằng đàn ông: “Em yên tâm đi, nhằm nhò gì, anh làm được”, sau đó nhoẻn miệng cười một nụ cười đầy mê hoặc. 
Hai người bạn đồng hành cùng tôi cũng vậy, họ đi cùng để giúp đỡ về mặt y tế và ứng phó kịp thời nếu có chuyện gì không hay xảy ra. Họ hay hỏi tôi có mệt không, có cần nghỉ chút không, hay giả như “Cậu có cần nước uống không?” Tất nhiên, tôi không nói được lời nào mà chỉ gật hoặc lắc. Tôi nhớ có đến một trạm nghỉ, người yêu tôi hỏi: “Anh có uống nước không?” tôi chỉ lắc mà ko nói lên lời, lấy sức, hít lấy hít để chút không khí loãng trên này cho tim đập chậm lại mới nói được vài câu đứt quãng “Anh… mệt quá!”. Người yêu tôi hốt hoảng định gọi hai người bạn giúp đỡ, nhưng tôi xua tay nói đừng, ngồi một tí là được thôi, và đúng vậy, tôi ngồi chút là đỡ, lại đi tiếp. 
Trên đường đi, mọi người không ngớt trầm trồ và ngạc nhiên với một thằng cha lên đỉnh bằng đầu gối. Có người chụp ảnh, có người vỗ tay nói động viên “cố lên, còn chút nữa là tới thôi”. Mọi người càng cổ vũ thì tôi càng không thể bỏ cuộc được, phải lên tới nơi. Và thế là lại tiếp tục từng bước một. 
Mất khoảng hơn một tiếng để tôi hoàn thành mục tiêu - Bò lên đỉnh Fansipan trong tiếng vỗ tay và hò hét của những du khách đi cùng. Họ trầm trồ thán phục, họ chụp ảnh cùng, họ bắt tay chúc mừng, nhưng tôi không còn nhìn thấy gì nữa, tai ù đi và mắt nhòe cay. Tôi hướng về phía “cục inox” mà mình vẫn ước mơ chạm đến từ bấy lâu. Nhìn nó thách thức theo kiểu “Anh mày lên được rồi đó nha!”. 
 
Sau khi ghi lại vài tấm hình kỷ niệm, ngắm non sông cho thật đã, và thả trôi những xúc động, hạnh phúc đang trào dâng trong lòng – ghi nhớ chúng, tôi đi xuống. Nhiệm vụ, à không, chuyến đi lần này thành công, nhưng tôi chưa thoả mãn vì có cái gì đó ở Fansipan, ở  Hoàng Liên thôi thúc tôi muốn được quay trở lại. Lần tới, có lẽ vào những dịp thích hợp hơn và tất nhiên có điều kiện, tôi sẽ lục lại kế hoạch đi đường rừng của mình, không phải đi chinh phục mà đi để trở về, gặp lại Fansipan, để được sống giữa Tây Bắc này thêm nhiều ngày nữa. 
Đọc đến đây, anh em sẽ nghĩ là, đi kiểu như tôi ai chả đi được. Đúng vậy, với một người ngồi xe lăn, đi được đến đâu thì người bình thường sẽ đi được đến đó, nhưng cái quan trọng ở đây tôi muốn gửi tới mọi người là ý chí, tôi không mong mình mang lại cho các bạn cái gì, nhưng tôi chỉ mong muốn những ai đang đọc được những dòng này “đừng ngại một cái gì cả, nếu cố gắng, thì các bạn có thể sẽ làm được”.
Ở bài viết này, tôi chỉ chia sẻ lại hành trình “leo” Fan của mình, trong hành trình này, tôi đã gặp những người có khi cả đời không bao giờ lên được đây nếu không có cáp treo, như những người lớn tuổi, sức khoẻ yếu và những người như tôi.
Những hành trình trải nghiệm từ bao giờ đã thực sự trở thành một phần trong cuộc sống của tôi, của một người “điên điên chập chập”. Thật may sao, tôi có những người bạn đồng hành. Quả thật thế, đi – không nhất thiết phải để chinh phục một cái gì đó, mà tôi đi để “khoe”, tôi đi để cho mọi người biết được rằng, “À anh chàng xương thủy tinh ấy - vẫn ngon lành lắm đấy!”.
Vũ Ngọc Anh (VOV)

Có thể bạn quan tâm

Câu lạc bộ Tuổi trẻ Quy Nhơn (thuộc Hội LHTN Việt Nam phường Quy Nhơn) tích cực hỗ trợ những mầm non còn nhiều thiệt thòi.

Yêu thương những mầm non

(GLO)- Mới thành lập cuối tháng 11-2025, Câu lạc bộ Tuổi trẻ Quy Nhơn (thuộc Hội LHTN Việt Nam phường Quy Nhơn) với hơn 60 thành viên đã tích cực triển khai các hoạt động ý nghĩa (kèm học tại nhà, kết nối, đỡ đầu trẻ em khó khăn…), góp phần hỗ trợ những mầm non còn nhiều thiệt thòi.

Học sinh Trường THCS Ngô Mây tìm hiểu về AI và kỹ năng sử dụng mạng an toàn

Gần 1.000 học sinh Trường THCS Ngô Mây tìm hiểu về AI và kỹ năng sử dụng mạng an toàn

(GLO)- Ngày 19-1, Đoàn phường Quy Nhơn Nam phối hợp với Trường Cao đẳng FPT Polytechnic Quy Nhơn tổ chức chương trình “Thiếu nhi phường Quy Nhơn Nam với AI và thiết bị điện tử an toàn, lành mạnh” tại Trường THCS Ngô Mây, thu hút gần 1.000 học sinh nhà trường tham gia.

Tặng công trình “Thắp sáng đường quê” cho người dân thôn Đức Hưng

Tặng công trình “Thắp sáng đường quê” cho người dân thôn Đức Hưng

(GLO)- Ngày 17-1, Đoàn Công ty Điện lực Gia Lai tổ chức chương trình “Đông tình nguyện - Thắp sáng biên cương” tại thôn Đức Hưng (xã Ia Nan) nhằm chào mừng Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng; kỷ niệm 96 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam (3/2/1930-3/2/2026).

Đoàn xã Tuy Phước phối hợp với Công an xã ra quân thực hiện công trình “Tuổi trẻ tri ân anh hùng liệt sĩ” tại Nghĩa trang liệt sĩ Diêu Trì. Ảnh: M.N

Đoàn xã Tuy Phước ra quân thực hiện công trình “Tuổi trẻ tri ân Anh hùng liệt sĩ”

(GLO)- Sáng 17-1, Đoàn xã Tuy Phước (tỉnh Gia Lai) ra quân thực hiện công trình “Tuổi trẻ - Công an xã Tuy Phước tri ân Anh hùng liệt sĩ” và tổ chức chương trình “Thiếu nhi Tuy Phước sử dụng các mô hình trí tuệ nhân tạo và thiết bị điện tử an toàn, lành mạnh”.

Đoàn viên thanh niên và người dân phường Bồng Sơn triển khai lắp đặt Tuyến đường cờ Tổ quốc tại khu phố Lại Khánh Nam vào ngày 15-1.

Phường Bồng Sơn thực hiện công trình chào mừng Đại hội Đảng lần thứ XIV

(GLO)- Hòa chung không khí thi đua chào mừng Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và Tết Bính Ngọ 2026, ngày 15-1, Đoàn Thanh niên phường Bồng Sơn phối hợp với Hội Nông dân phường thực hiện công trình “Tuyến đường cờ Tổ quốc” tại khu phố Lại Khánh Nam.

Không gian gian hàng ký gửi đồ handmade phi lợi nhuận tại Nương Coffee, một quán cà phê mộc mạc và độc đáo tại phố núi Gia Lai.

Độc đáo quán cà phê ký gửi đồ handmade ở phố núi

(GLO)- Giữa lòng phố núi Gia Lai, có một quán cà phê nhỏ nhưng đặc biệt. Không trang trí cầu kỳ hay bắt trend, nét riêng của Nương Coffee nằm ở sự mộc mạc, gần gũi và một không gian ít gặp ở các quán cà phê. Đó là gian hàng ký gửi phi lợi nhuận dành cho sản phẩm thủ công (handmade).

Lan tỏa khát vọng cống hiến của thế hệ trẻ Gia Lai

Lan tỏa khát vọng cống hiến của thế hệ trẻ Gia Lai

(GLO)- Chào mừng kỷ niệm 76 năm Ngày truyền thống Học sinh - Sinh viên và Hội Sinh viên Việt Nam (9/1/1950 - 9/1/2026), tại Gia Lai, nhiều hoạt động ý nghĩa, sôi nổi đã được tổ chức, góp phần tôn vinh truyền thống vẻ vang và lan tỏa tinh thần trách nhiệm, khát vọng cống hiến của thế hệ trẻ.