Bên dòng Sêrêpốk: 'Dị nhân' vớt xác

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Bỏ công việc nhà, dầm mưa dãi nắng, ngủ bờ bụi, huy động cả con tìm, vớt xác người trên dòng Sêrêpốk hung dữ mà không lấy tiền công... Đó là 'dị nhân bao đồng' Trần Ngọc Vinh.
 
Dòng thác thơ mộng mang tên Trinh Nữ này cũng đã chứng kiến nhiều vụ chết đuối. Ảnh: Quang Viên
Đến TT.Ea T’ling (H.Cư Jút, tỉnh Đắk Nông) hỏi ông Vinh vớt xác, hầu như ai cũng biết. Người đàn ông quê Nam Định này vào lập nghiệp trên đất Tây nguyên từ năm 1987. Nhà ông nằm bên bờ sông Sêrêpốk, sát khu du lịch thác Trinh Nữ. Tên thác gắn liền với truyền thuyết về cô gái người Ê Đê xinh đẹp đã gieo mình xuống dòng sông hùng vĩ, đầy bí ẩn này để giữ trọn tình yêu. Dân địa phương kể, không hiểu sao năm nào cũng có ít nhất một cô gái trẻ chết đuối tại thác Trinh Nữ hoặc khu vực lân cận.
Dị nhân bất đắc dĩ
Thường xuyên có người chết đuối gần nhà mình, ông Vinh lại quen nghề sông nước, thích làm phúc nên đã trở thành người tìm, vớt xác bất đắc dĩ. “Xác đầu tiên tôi vớt là một cô gái trẻ, đi chơi, tắm thác rồi bị nước cuốn trôi. Tôi đi đánh cá phát hiện ra. Sợ xác trôi đi nơi khác hoặc cuốn vào khe đá thì tội nghiệp quá nên bất đắc dĩ phải vớt lên bờ. Đó là năm 1997”, ông Vinh nhớ lại. Không ngờ cái xác “bất đắt dĩ” phải vớt chính là bước ngoặt định mệnh của người đàn ông tuổi gần 60 này.
Lúc đầu tôi bảo, ông bỏ công sức, tiền bạc làm chuyện bao đồng quá. Nhưng ổng nạt tôi mình làm phúc mà tính toán làm gì. Cuối cùng rồi tôi cũng đành chiều ổng

Bà Trần Thị Thân, vợ ông Trần Ngọc Vinh (H.Cư Jút, tỉnh Đắk Nông)

Lạ hơn, như có sự dẫn dắt vô hình, ông Vinh thường là người đầu tiên phát hiện người chết đuối hoặc hầu như ai có người thân chết đuối cũng gõ cửa nhà ông nhờ tìm. “Không biết có phải duyên nghiệp không nhưng bây giờ vớt, tìm xác người chết đuối trở thành nghiệp luôn rồi. Mà lạ lắm, phần lớn người chết đuối ở đây đều là những cô gái còn rất trẻ”. Ông Vinh trải lòng giữa tiếng gió rít từng hồi trong các khe đá của thác Trinh Nữ, cộng hưởng tiếng nước chảy róc rách... tạo thành âm thanh ma mị, nghe lạnh xương sống.
Ông Phùng Xuân Tuấn, Bí thư TT.Ea T’ling, cho biết: “Ông Vinh tìm xác rất giỏi, lại không lấy tiền. Bởi vậy, có ai chết đuối, người thân họ liền nhớ đến ông”. Gần 25 năm, người đàn ông hiền lành này đã tìm và vớt không dưới 30 người chết sông, chết suối. Đang làm rẫy hay bất cứ việc gì nhưng có người nhờ tìm xác, vớt xác là ông bỏ tất. Lúc đầu ông làm một mình. Sau này đụng nhiều “ca khó”, ông phải huy động cả hai người con trai tham gia. Phương tiện hỗ trợ “hành nghề” của ông Vinh cũng được nâng cấp. Ban đầu, các phương tiện còn thô sơ như lưới, rà và lặn không thiết bị. Nhưng sau nhiều lần tốn quá nhiều công sức mới tìm ra được xác ở những địa thế khó, nước sâu, dòng chảy mạnh... ông Vinh quyết định sắm thêm bình dưỡng khí và các phương tiện hỗ trợ khác. Đưa cho tôi xem bình dưỡng khí, pin chuyên dụng, mặt nạ lặn... ông Vinh tiết lộ: “Các món này mua toàn hàng Mỹ. Tốn mấy chục triệu nhưng nó hỗ trợ mình tìm xác rất nhanh”.
Tốn tiền, bỏ công việc nhà... để làm một công việc không những vất vả mà còn bị ám ảnh, song ông Vinh xem nhẹ vật chất, tiền bạc. Từ trước đến nay chỉ một lần ông nhận 500.000 đồng “bồi dưỡng vớt xác”. “Đòi hỏi tiền làm gì. Các âm linh, bề trên cho mình còn khỏe re như vậy là mừng rồi”, ông Vinh cười ha hả.
Bà Trần Thị Thân, vợ ông Vinh, góp chuyện: “Lúc đầu tôi bảo, ông bỏ công sức, tiền bạc làm chuyện bao đồng quá. Nhưng ổng nạt tôi mình làm phúc mà tính toán làm gì. Cuối cùng rồi tôi cũng đành chiều ổng”.
 
Khu vực sông gần thác Trinh Nữ thường gây nạn chết đuối. Ảnh: Quang Viên
Gian nan và ám ảnh
Trong hơn 30 thi thể chết đuối mà ông Vinh lặn tìm, không ít ca đối diện với gian nan, nguy hiểm. Chẳng hạn, một cô gái 21 tuổi đi du lịch thác Trinh Nữ bị trượt chân rơi xuống sông, nước cuốn vào đá ngầm rất sâu. Cha con ông phải bắc thang cắm xuống nước và lặn chui vô hốc đá. Mất gần 2 tiếng đồng hồ mới đưa được xác lên bờ.
Có những trường hợp mà “ê kíp” ông Vinh phải gian nan hơn. Đưa tôi ra hang đá nhỏ bên bờ sông Sêrêpốk, ông Vinh tiết lộ: “Đây là nơi cha con tôi từng ngả lưng qua đêm trong cái lạnh buốt xương và mưa gió mịt mùng để chờ khi nước hạ và lặng bớt mới tìm được xác”. Đó là trường hợp một sinh viên quê ở H.Ea H’leo, tỉnh Đắk Lắk. Sinh viên này đi tắm thác không may bị trượt chân rơi vào vùng nước xoáy chết đuối. Dùng ruột xe làm phao, đeo bình dưỡng khí lặn 2 ngày ròng vẫn chưa tìm được xác, ông lấy lưới giăng, ngăn xác trôi, rồi vào hang đá ngủ qua đêm. “Mùa mưa nước dâng cao, đập thủy điện ngay phía trên phải xả nên nước cuồn cuộn đổ về, không dễ tìm. Sau đó thân nhân người chết nhờ ngăn đập tạm thời nên mới lặn vô tìm thấy xác”, ông Vinh kể lại.
 
“Dị nhân” Trần Ngọc Vinh đang miêu tả dụng cụ rà xác người chết đuối. Ảnh: Quang Viên
Không chỉ vớt xác, tìm xác ở thác Trinh Nữ hoặc khu vực lân cận, cha con ông Vinh còn vượt hàng chục cây số sang khu khác để tìm xác. Đó là trường hợp người chết đuối ở tận Nam Ca, giáp Lâm Đồng. “Trời hôm đó mưa dầm dề, đường trơn kinh khủng. Cha con tôi băng rừng từ 5 giờ chiều mà 4 giờ sáng mới tới chỗ người chết. Đói, thân nhân người xấu số nấu mì tôm ăn cầm hơi xong rồi lặn tìm luôn”.
Ngay cả trong dịp tết, có người chết đuối, ông Vinh cũng sẵn sàng “ra tay” mà không lăn tăn chuyện xui rủi như quan niệm của nhiều người. “Mùng 4 tết vớt xác cũng có rồi”, ông thổ lộ.
Lần đầu tiên ông Vinh rơi nước mắt khi vớt xác một thanh niên từ Tuyên Quang vào làm công nhân lò gạch. Thèm mía, anh cùng bạn bơi qua sông để ăn rồi bị nước cuốn trôi mất tích. Sau khi nổi lên thì thi thể đã phân hủy nghiêm trọng. “Nhiều khi thấy quá đau lòng vì vớt lên những cháu đang còn tuổi học sinh. Trường hợp khác là hai cô sinh viên hay cậu bé mới 12 tuổi”, ông Vinh trầm ngâm.
Đối diện với những người chết lâu ngày mới tìm được làm cho ông Vinh ám ảnh. “Phải dùng trầu hoặc lá một số cây rừng nhai để khử bớt mùi tử khí. Nhiều lần đi vớt xác về bỏ cơm chứ nuốt sao vô”, ông Vinh tâm sự.
Tôi hỏi: “Thiên hạ nói những người chết sông chết suối thường linh lắm, chú có bao giờ nằm mơ thấy gì không?”, ông Vinh lắc đầu: “Tui chưa nằm mơ thấy ai bao giờ”. Song ông chia sẻ, cũng có người về báo mộng cho người thân vùng nước mình nằm hoặc có vài người chết không xác định được chìm ở đâu nhưng gia đình đi coi thầy “chỉ điểm” thì lặn xuống đó phát hiện ra. “Còn lại hầu hết nhờ thuộc dòng chảy, địa hình của sông Sêrêpốk nên tôi biết nạn nhân sẽ chìm, sẽ nổi ở đâu. Chưa có lần nào tôi thất bại”, ông Vinh nói.
(còn tiếp)
Quang Viên (Thanh Niên)

Có thể bạn quan tâm

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

null