Bâng khuâng tựu trường

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Mùa hè năm nay trở nên quá dài đối với các bạn học trò quê tôi khi năm học cũ vội vàng kết thúc vì dịch bệnh từ giữa tháng 5. Học trò nghỉ hè cũng chỉ biết quanh quẩn ở nhà hay lên rẫy phụ giúp bố mẹ. Những ngày này, tôi thường nhận được những tin nhắn của trò hỏi thăm khi nào đến trường. Hẳn là các em đã rất nhớ lớp, nhớ thầy cô, bè bạn và mong ngóng ngày tựu trường.
Thế là đã tròn 20 năm tôi đứng trên bục giảng. Hai mươi mùa tựu trường nhưng lần nào tôi cũng cảm giác như mới hôm qua, tâm hồn như trẻ mãi cùng bảng đen phấn trắng. Tôi nhớ những câu văn thấm đẫm chất thơ của Thanh Tịnh: “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường...”. Mỗi khi đọc đoạn ấy, tôi lại bồi hồi muốn sẻ chia những cảm xúc trong sáng ấy để các em thấy rằng tuổi học trò là đẹp nhất đối với ai đã từng được cắp sách tới trường.
Thông lệ, cứ đúng ngày 1-8, thầy cô trở lại trường ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ hè. Có năm, chúng tôi thật bất ngờ khi không dặn trước mà học sinh vẫn ùn ùn kéo đến để được biết về tình hình năm học mới. Có lẽ các em còn nôn nao, trông ngóng hơn cả tôi. Sau này, mặc dù có Zalo, Facebook để liên lạc nhưng sợ các em không biết được hết, trước khi tựu trường vài ba ngày, thầy cô vẫn phải vào tận buôn làng nhờ trưởng thôn thông báo. Nhà trường còn cử vài giáo viên chạy xe máy cầm loa tay đi dọc các con đường trong xã để thông báo. Tôi nhớ mãi buổi chiều vui vẻ ấy, thầy cô đi đến đâu, học trò lại rồng rắn đạp xe theo đến đấy, í ới nhắc nhau bằng tiếng địa phương. Tuy nghe lõm bõm được vài từ nhưng tôi cũng hiểu các em đang nói về ngày tựu trường với vẻ mặt đầy hứng khởi.
Bâng khuâng tựu trường  (GLO)- Mùa hè năm nay trở nên quá dài đối với các bạn học trò quê tôi khi năm học cũ vội vàng kết thúc vì dịch bệnh từ giữa tháng 5. Học trò nghỉ hè cũng chỉ biết quanh quẩn ở nhà hay lên rẫy phụ giúp bố mẹ. Những ngày này, tôi thường nhận được những tin nhắn của trò hỏi thăm khi nào đến trường. Hẳn là các em đã rất nhớ lớp, nhớ thầy cô, bè bạn và mong ngóng ngày tựu trường.  Thế là đã tròn 20 năm tôi đứng trên bục giảng. Hai mươi mùa tựu trường nhưng lần nào tôi cũng cảm giác như mới hôm qua, tâm hồn như trẻ mãi cùng bảng đen phấn trắng. Tôi nhớ những câu văn thấm đẫm chất thơ của Thanh Tịnh: “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường...”. Mỗi khi đọc đoạn ấy, tôi lại bồi hồi muốn sẻ chia những cảm xúc trong sáng ấy để các em thấy rằng tuổi học trò là đẹp nhất đối với ai đã từng được cắp sách tới trường.  Thông lệ, cứ đúng ngày 1-8, thầy cô trở lại trường ngày đầu tiên sau kỳ nghỉ hè. Có năm, chúng tôi thật bất ngờ khi không dặn trước mà học sinh vẫn ùn ùn kéo đến để được biết về tình hình năm học mới. Có lẽ các em còn nôn nao, trông ngóng hơn cả tôi. Sau này, mặc dù có Zalo, Facebook để liên lạc nhưng sợ các em không biết được hết, trước khi tựu trường vài ba ngày, thầy cô vẫn phải vào tận buôn làng nhờ trưởng thôn thông báo. Nhà trường còn cử vài giáo viên chạy xe máy cầm loa tay đi dọc các con đường trong xã để thông báo. Tôi nhớ mãi buổi chiều vui vẻ ấy, thầy cô đi đến đâu, học trò lại rồng rắn đạp xe theo đến đấy, í ới nhắc nhau bằng tiếng địa phương. Tuy nghe lõm bõm được vài từ nhưng tôi cũng hiểu các em đang nói về ngày tựu trường với vẻ mặt đầy hứng khởi.  Rồi ngày ấy cũng đến. Học trò diện bộ đồ mới nhất làm sân trường như bừng sáng lên. Gặp lại trò cũ, tôi vui mừng xoa đầu các em mà khen chóng lớn quá. Quả vậy, mới có 3 tháng hè, trông em nào cũng khác hẳn. Các bạn nữ dường như xinh đẹp hơn còn các bạn nam thì rắn rỏi, khỏe khoắn. Trong buổi tựu trường, tôi vẫn thường dành tình cảm của mình cho học trò lớp 6, lớp đầu cấp của bậc THCS. Các em trông đầy vẻ bối rối đáng yêu, rụt rè, túm tụm lại với nhau vì lạ trường, lạ thầy. Em nào cũng hồi hộp, bẽn lẽn khi được gọi tên, khác hẳn vẻ dạn dĩ của các anh chị lớp trên.  Công việc đầu tiên sau khi nhận lớp bao giờ cũng là dọn vệ sinh sân trường. Các lớp được chia khu vực để dọn dẹp, chỉ là những việc nhẹ nhàng vừa sức với các em như quét sân, nhổ cỏ. Lớp nào cũng cố làm cho nhanh để được giáo viên chủ nhiệm cho mượn sách giáo khoa. Học sinh trường tôi gần 100% là người dân tộc thiểu số nên các em được mượn sách từ tủ sách dùng chung của nhà trường. Chúng tôi luôn nhắc nhở các em bao bọc, giữ gìn cẩn thận để lớp sau còn dùng. Để bổ sung thêm nguồn sách, khi năm học kết thúc, tôi chủ động xin sách cũ cho các em. Mọi người ủng hộ nhiệt tình, nhất là các bạn tôi ở tận Hà Nội cũng chung tay gom sách gửi vào, có khi còn tặng thêm mấy thùng vở viết hay đồ dùng học tập. Tôi vẫn luôn dặn học trò phải biết trân trọng trước sự sẻ chia đầy ý nghĩa ấy.  Năm nay, tựu trường, khai giảng không tập trung học sinh. Lòng tôi cũng đôi chút bâng khuâng. Sẽ không có được cái không khí tưng bừng rộn rã như những năm trước. Nhưng đó là cách tốt nhất để chúng ta cùng nhau phòng tránh dịch bệnh. Nhà trường và thầy cô sẽ có những biện pháp hữu hiệu để truyền tải thông tin trường lớp đến các em học sinh. Năm học mới sắp đến, công tác dạy và học sẽ phải đối mặt với những thách thức mới nhưng cũng đầy hy vọng, sáng tươi.  MAI HƯƠNG    Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Rồi ngày ấy cũng đến. Học trò diện bộ đồ mới nhất làm sân trường như bừng sáng lên. Gặp lại trò cũ, tôi vui mừng xoa đầu các em mà khen chóng lớn quá. Quả vậy, mới có 3 tháng hè, trông em nào cũng khác hẳn. Các bạn nữ dường như xinh đẹp hơn còn các bạn nam thì rắn rỏi, khỏe khoắn. Trong buổi tựu trường, tôi vẫn thường dành tình cảm của mình cho học trò lớp 6, lớp đầu cấp của bậc THCS. Các em trông đầy vẻ bối rối đáng yêu, rụt rè, túm tụm lại với nhau vì lạ trường, lạ thầy. Em nào cũng hồi hộp, bẽn lẽn khi được gọi tên, khác hẳn vẻ dạn dĩ của các anh chị lớp trên.
Công việc đầu tiên sau khi nhận lớp bao giờ cũng là dọn vệ sinh sân trường. Các lớp được chia khu vực để dọn dẹp, chỉ là những việc nhẹ nhàng vừa sức với các em như quét sân, nhổ cỏ. Lớp nào cũng cố làm cho nhanh để được giáo viên chủ nhiệm cho mượn sách giáo khoa. Học sinh trường tôi gần 100% là người dân tộc thiểu số nên các em được mượn sách từ tủ sách dùng chung của nhà trường. Chúng tôi luôn nhắc nhở các em bao bọc, giữ gìn cẩn thận để lớp sau còn dùng. Để bổ sung thêm nguồn sách, khi năm học kết thúc, tôi chủ động xin sách cũ cho các em. Mọi người ủng hộ nhiệt tình, nhất là các bạn tôi ở tận Hà Nội cũng chung tay gom sách gửi vào, có khi còn tặng thêm mấy thùng vở viết hay đồ dùng học tập. Tôi vẫn luôn dặn học trò phải biết trân trọng trước sự sẻ chia đầy ý nghĩa ấy.
Năm nay, tựu trường, khai giảng không tập trung học sinh. Lòng tôi cũng đôi chút bâng khuâng. Sẽ không có được cái không khí tưng bừng rộn rã như những năm trước. Nhưng đó là cách tốt nhất để chúng ta cùng nhau phòng tránh dịch bệnh. Nhà trường và thầy cô sẽ có những biện pháp hữu hiệu để truyền tải thông tin trường lớp đến các em học sinh. Năm học mới sắp đến, công tác dạy và học sẽ phải đối mặt với những thách thức mới nhưng cũng đầy hy vọng, sáng tươi.
MAI HƯƠNG

Có thể bạn quan tâm

Gương mặt thơ: Trần Kim Hoa

Gương mặt thơ: Trần Kim Hoa

(GLO)- Không phải cho tới năm 2020, khi được nhận Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam cho tập thơ “Bên trời”, nhiều người mới biết tới Trần Kim Hoa, mà trước đó rất lâu, giọng thơ đầy nội lực của một nữ nhà báo xông xáo đã khiến cán cân thơ nữ trên thi đàn Việt có phần nghiêng lệch.
Thơ Hoàng Đăng Du: Nhớ làng

Thơ Hoàng Đăng Du: Nhớ làng

(GLO)- Làng quê với bao hình ảnh, âm thanh quen thuộc luôn khiến những người con tha hương bồi hồi, nhớ nhung khôn nguôi. Với tác giả Hoàng Đăng Du cũng vậy, bóng tre trưa hè, từng con ngõ, cánh đồng, dáng mẹ liêu xiêu vẫn luôn khiến ông thổn thức, nhớ thương.
Bảo tàng Louvre chuẩn bị di dời Mona Lisa

Bảo tàng Louvre chuẩn bị di dời Mona Lisa

Bức chân dung Mona Lisa có thể sẽ có một phòng riêng tại bảo tàng Louvre. Chủ tịch bảo tàng, bà Laurence des Cars, nói với đài truyền hình France Inter rằng quyết định này sẽ mang lại cho du khách, nhiều người trong số họ đến thăm Louvre chỉ vì Mona Lisa, một trải nghiệm tốt hơn.
Gương mặt thơ: Nguyễn Bình Phương

Gương mặt thơ: Nguyễn Bình Phương

(GLO)- Anh khởi đầu từ thơ, từ hồi chưa vào quân đội, rồi thành công về đường văn xuôi với những tiểu thuyết và truyện ngắn nổi tiếng, là một cây bút văn xuôi với rất nhiều thành tựu, những là “Một ví dụ xoàng”, “Mình và họ”, “Người đi vắng”, “Vào cõi”, “Ngồi”, “Những đứa trẻ chết già”...
Tiết mục Hồn chiêng Tây Nguyên (cụm Công đoàn số 1) đạt giải 3 thể loại múa tại hội diễn. Ảnh: Vũ Chi

Ayun Pa: Sôi nổi Hội diễn nghệ thuật quần chúng trong đoàn viên, người lao động

(GLO)- Hội diễn nghệ thuật quần chúng trong đoàn viên, người lao động thị xã Ayun Pa (tỉnh Gia Lai) năm 2024 là hoạt động thường niên, tạo sân chơi bổ ích cho những người làm nghệ thuật không chuyên. Với sự chuẩn bị chu đáo, các cụm Công đoàn đã mang đến nhiều tiết mục đặc sắc, hấp dẫn.
Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

(GLO)- Tấm áo trấn thủ đã trở thành biểu tượng gắn liền với người chiến sĩ Điện Biên trong suốt 56 ngày, đêm "đánh lấn từng thước đất". Ngắm nhìn tấm áo ấy được trưng bày trong bảo tàng, tác giả Nguyễn Ngọc Phú bồi hồi, tưởng như được sống lại phút giây chiến đấu hào hùng của cha anh.
Xếp sách nghệ thuật

Xếp sách nghệ thuật

(GLO)- Như một kiến trúc sư với nguyên vật liệu là sách, các nhân viên Thư viện tỉnh Gia Lai đã dày công sáng tạo và mô phỏng thành công nhiều công trình văn hóa-lịch sử đẹp mắt nhằm nâng cao hiệu quả tuyên truyền về văn hóa đọc.
Thơ Ngô Thanh Vân: Vào hội

Thơ Ngô Thanh Vân: Vào hội

(GLO)- Đất trời Tây Nguyên trong bung biêng thanh âm cồng chiêng, men cay rượu cần nồng nàn, vấn vít, nhịp xoang quyến luyến, tay nắm tay chẳng rời... được nhà thơ Ngô Thanh Vân một lần nữa nhắc đến trong bài thơ "Vào hội".

Thơ Lê Vi Thủy: Mẹ

Thơ Lê Vi Thủy: Mẹ

(GLO)- Đằng sau những người chiến sĩ cống hiến máu xương cho Tổ quốc là sự hy sinh lặng lẽ của những người mẹ. Họ lặng thầm tiễn lần lượt chồng, con lên đường để rồi mòn mỏi chờ đợi, nỗi đau dằng dặc đổi lấy niềm vui chung của quê hương, đất nước...

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

(GLO)- Tôi bước vào nghề báo thì gặp anh Nguyễn Hoàng Thu. Bấy giờ, anh cũng mới vào Báo Thanh Niên, thường trú ở Tây Nguyên. Lúc này, anh còn độc thân, sống ở Buôn Ma Thuột. Anh hơn tôi đến chục tuổi, thường đội chiếc mũ beret màu đen trông rất lãng tử, nhưng tính tình khá trẻ trung và cá tính.