Trái tim và lòng trắc ẩn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Phải chăng, có một khoảng trống đáng lo trong tâm hồn của một bộ phận người trẻ hiện nay - nơi lòng biết ơn, sự khiêm nhường và ý thức cộng đồng ngày một nhạt phai?

Những ngày cuối tháng Tư, cả nước hân hoan kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam - Thống nhất đất nước. Trên nhiều tuyến phố ở TP Hồ Chí Minh, hàng ngàn người đã xuống đường theo dõi lễ diễu binh, diễu hành - một sự kiện vừa long trọng, vừa thiêng liêng.

Dương Hoàng Dung cùng một bác cựu chiến binh ngồi chờ xem diễu binh, diễu hành 50 năm Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nướcẢnh: Dân Trí
Dương Hoàng Dung cùng một bác cựu chiến binh ngồi chờ xem diễu binh, diễu hành 50 năm Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nướcẢnh: Dân Trí

Thế nhưng giữa không khí rộn ràng ấy, một đoạn livestream đang dậy sóng mạng xã hội lại khiến nhiều người không khỏi chạnh lòng: một nhóm thanh niên, với thái độ cười cợt, giành chỗ ngồi với hai cụ ông cựu chiến binh, không một lời nhường nhịn, cũng chẳng một thái độ tôn kính.

Những người cựu binh ấy từng vào sinh ra tử, và chính họ đã tiến vào giải phóng Sài Gòn - ngồi bên lề đường với chiếc mũ bạc màu và tấm huân chương trên ngực áo, lặng lẽ. Còn những thanh niên kia, đáng tuổi cháu con, vừa ngồi vừa quay livestream, buông lời thiếu lễ độ, vô tâm đến lạnh người. Chứng kiến đoạn clip ấy, người ta không khỏi tự hỏi: Phải chăng, có một khoảng trống đáng lo trong tâm hồn của một bộ phận người trẻ hiện nay - nơi lòng biết ơn, sự khiêm nhường và ý thức cộng đồng ngày một nhạt phai?

Không ai trách giới trẻ vì sự bồng bột hay cá tính. Nhưng cái đáng sợ nhất là sự vô cảm. Vô cảm trước quá khứ của cha ông, vô cảm trước những hi sinh có thật đã mang lại cuộc sống hôm nay. Lối sống ấy không chỉ là ích kỷ, mà còn là biểu hiện của một nền đạo đức đang lung lay - nơi quyền lợi cá nhân được đặt cao hơn sự kính trọng, hơn lẽ phải và cả tình người. Điều khiến người ta đau lòng không chỉ là câu chuyện giành chỗ, mà là cảm giác: có những trái tim trẻ đang dần đánh mất khả năng... biết đỏ mặt.

Vô cảm - không còn là một khái niệm xa xôi. Đó là thứ đang len lỏi vào lối sống của một bộ phận giới trẻ hôm nay: nơi cái tôi được tôn vinh quá mức, còn sự thấu cảm thì ngày một trở nên xa lạ. Người trẻ ấy, có thể rất nhanh nhạy với công nghệ, rất hiện đại trong tư duy, nhưng lại hời hợt trong cách ứng xử với chính những giá trị làm nên cốt lõi của một con người - lòng biết ơn, sự khiêm nhường, và đạo lý.

Một hình ảnh đẹp tại Lễ diễu binh, diễu hành Ảnh: TTXVN
Một hình ảnh đẹp tại Lễ diễu binh, diễu hành Ảnh: TTXVN

Chúng ta vẫn thường nhấn mạnh thế hệ trẻ là rường cột nước nhà, là lực lượng xung kích trong thời đại mới. Nhưng cột mà rỗng, thì nhà sao vững? Một xã hội phát triển không chỉ dựa vào trình độ học vấn hay công nghệ, mà còn dựa vào đạo đức công dân - thứ gắn liền với cách một người sống, cư xử và ứng xử với quá khứ, hiện tại và tương lai.

Không thể phủ nhận, có rất nhiều người trẻ đang sống đẹp, dấn thân, cống hiến. Nhưng chính vì thế, lại càng không nên im lặng trước những biểu hiện lệch chuẩn như câu chuyện trên. Một lời nhường chỗ cho người già không làm ai nhỏ đi, một ánh mắt cúi đầu trước người cựu binh không làm thanh xuân bớt rực rỡ. Trái lại, đó là cách mỗi người trẻ làm dày thêm chiều sâu nhân cách của mình.

Lòng biết ơn - nếu không được nuôi dưỡng - sẽ chết dần trong sự vô tư hời hợt. Còn đạo đức - nếu không được nhắc nhở, rèn giũa - sẽ mòn vẹt theo thói quen hưởng thụ và cái tôi ích kỷ. Người trẻ hôm nay cần được nhắc nhớ rằng: không có tự do nào là ngẫu nhiên, không có hòa bình nào là sẵn có. Và không có nền văn minh nào có thể đứng vững nếu thiếu nền tảng đạo lý.

Thật may, giữa sự vô cảm ấy, vẫn có những ánh sáng dịu dàng khiến người ta tin vào điều tử tế. Cũng trong ngày hôm đó, khi hai người lính già lặng lẽ đứng dậy trong ánh mắt ái ngại của mọi người, một nữ sinh - dáng người nhỏ nhắn - đã bước tới, mời hai cụ ngồi vào chỗ của mình và nhóm bạn cô. Việc làm đó của Dương Hoàng Dung (sinh năm 2006, sinh viên năm nhất ngành Xã hội học, Trường ĐH KHXH&NV, ĐH Quốc gia TP Hồ Chí Minh) rất đúng lúc, như một hành động thức tỉnh lòng trắc ẩn, xuất phát tự nhiên từ lòng biết ơn, đạo lý uống nước nhớ nguồn đầy nhân văn của người trẻ trong một xã hội hiện đại.

Dung tâm niệm rằng, yêu nước, phải yêu luôn cả những người đã làm nên đất nước, yêu cả những người đã khuất và trân trọng những người đang còn ở đây. Bởi em biết rằng 10, 20 năm sau, chúng ta khó có thể gặp lại những người lính bằng xương bằng thịt bước ra từ mưa bom bão đạn của cuộc chiến, khó có cơ hội nghe được những câu chuyện có thật từ chính các bác kể thêm lần nào nữa.

Cũng sau buổi lễ, không ít bạn trẻ đã ở lại cùng nhau nhặt rác, gom chai nước, giấy vụn, trả lại con phố sạch đẹp như một lời cảm ơn lặng lẽ dành cho ngày kỷ niệm.

Thế mới thấy: ánh sáng và bóng tối vẫn song hành trong mỗi con người, mỗi thời đại. Quan trọng là chúng ta - người lớn, người thầy, người truyền cảm hứng - có đủ kiên nhẫn để thắp lên những ngọn đèn hay không. Một xã hội không thể trông đợi vào đạo đức tự nhiên, nếu không giáo dục, không nhắc nhở và không gạn đục khơi trong.

Giới trẻ hôm nay cần được sống trong một môi trường mà ở đó, sự tử tế không bị cười chê, lòng biết ơn không trở thành “lỗi thời”. Họ có quyền hiện đại, có quyền năng động, nhưng không có quyền quên đi gốc rễ - những người đã ngã xuống để họ có được ngày bình yên hôm nay.

Câu chuyện của nhóm thanh niên kia, suy cho cùng, chỉ là một lát cắt. Nhưng nếu mỗi lát cắt đều nhức nhối như vậy, ta phải nghiêm túc nhìn lại. Không phải để trách móc, mà để giáo dục. Không phải để buông bỏ, mà để khơi dậy - một thế hệ biết cúi đầu trước lịch sử và biết ngẩng cao đầu trong nhân cách.

Bởi lẽ, một đất nước chỉ thực sự hùng cường khi tuổi trẻ của đất nước đó vừa biết đi tới tương lai, vừa không quên ngước nhìn, tri ân về nguồn cội.

Lòng biết ơn - nếu không được nuôi dưỡng - sẽ chết dần trong sự vô tư hời hợt. Còn đạo đức - nếu không được nhắc nhở, rèn giũa - sẽ mòn vẹt theo thói quen hưởng thụ và cái tôi ích kỷ. Người trẻ hôm nay cần được nhắc nhớ rằng: không có tự do nào là ngẫu nhiên, không có hòa bình nào là sẵn có. Và không có nền văn minh nào có thể đứng vững nếu thiếu nền tảng đạo lý.

Theo Nguyễn Minh Tuấn (TPO)

Có thể bạn quan tâm

Không thể để thủ tục hành chính thành rào cản của phát triển.

Không thể để thủ tục hành chính thành rào cản của phát triển

(GLO)- Theo thông tin tại phiên họp Chính phủ thường kỳ đầu tiên của nhiệm kỳ khóa XVI vào chiều 4-5, với 8 nghị quyết và những con số “biết nói” từ chiến dịch cắt giảm thủ tục hành chính thần tốc, Chính phủ thể hiện quyết tâm quét sạch những “hòn đá tảng” ngáng chân sự phát triển của đất nước.

Đơn giản hóa điều kiện kinh doanh giúp kinh tế tư nhân phát triển

Đơn giản hóa điều kiện kinh doanh giúp kinh tế tư nhân phát triển

(GLO)- Tại phiên họp Chính phủ thường kỳ ngày 4-5, Thủ tướng Lê Minh Hưng yêu cầu phải “cắt giảm 100% điều kiện kinh doanh không cần thiết” - xem đây là một trong những giải pháp khuyến khích doanh nghiệp phát triển, trong bối cảnh nền kinh tế đang cần một "cú hích" mới, đặc biệt từ khu vực tư nhân.

Quyết liệt cải cách

Quyết liệt cải cách

Ngày 29-4, Chính phủ ban hành 8 nghị quyết về cắt giảm, phân cấp, đơn giản hóa thủ tục hành chính và điều kiện kinh doanh; sửa đổi, bổ sung đồng bộ 163 văn bản quy phạm pháp luật chỉ trong một lần.

Từ lời tuyên thệ nhậm chức đến thực tiễn hành động

Từ lời tuyên thệ nhậm chức đến thực tiễn hành động

(GLO)- Giá trị của lời tuyên thệ chỉ được khẳng định khi hiện thực hóa bằng hành động trong quá trình thực thi nhiệm vụ. Từ lời tuyên thệ mang tính cam kết đến thực tiễn là quá trình chuyển hóa quan trọng, góp phần củng cố niềm tin của nhân dân đối với bộ máy nhà nước và sự nghiệp cách mạng.

Từ lời tuyên thệ đến cam kết hành động

Từ lời tuyên thệ đến cam kết hành động

Những lời tuyên thệ đã vang lên trong nghị trường kỳ họp thứ nhất, Quốc hội khóa XVI - trang trọng, xúc động và đầy trách nhiệm. Một thế hệ lãnh đạo mới chính thức bắt đầu nhiệm kỳ của mình trong niềm tin, sự kỳ vọng và cả sự gửi gắm chân thành của nhân dân.

Đổi mới tư duy, nhận diện rõ dư địa tăng trưởng

Đổi mới tư duy, nhận diện rõ dư địa tăng trưởng

(GLO)- Nhận định rõ khó khăn, vướng mắc cũng như đánh giá đúng tiềm năng, dư địa phát triển là một trong những cách giúp chính quyền cơ sở xác định đúng chiến lược phát triển, phương pháp điều hành nhằm đạt kết quả hoạt động cao nhất, hoàn thành các mục tiêu phát triển KT-XH trong nhiệm kỳ mới.

Niềm tin và kỳ vọng

Niềm tin và kỳ vọng

Quốc hội khóa XVI khai mạc kỳ họp thứ nhất khi đất nước đứng trước cơ hội phát triển chưa từng có, đồng thời đối mặt với những thách thức mang tính cấu trúc.

null