Tình yêu từ chiến hào: Tìm nhau trên đất Cao Bằng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

2 người lính yêu nhau trên biên giới Cao Bằng, cùng chung chiến hào đánh trả quân xâm lược và hiện đang sống ở TP.Hải Phòng.

2 lần thoát chết

Tháng 3.1975, chàng trai Đinh Văn Bản (sinh năm 1957, quê xã Tân Dân, H.An Lão, TP.Hải Phòng) nhập ngũ. Do có trình độ văn hóa 7/10, nên anh Bản được cử đi học lớp tiểu đội trưởng.

Thời điểm này, Trung đoàn bộ binh 567, Quân khu 3 (nay thuộc Sư đoàn 346, Quân khu 1) cũng mới được thành lập. Giữa năm 1976, Trung đoàn 567 được điều chuyển từ Quân khu 3 về Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Cao Lạng (tháng 1.1979 tách thành Cao Bằng và Lạng Sơn) thuộc Quân khu 1 làm nhiệm vụ xây dựng kinh tế kết hợp với quốc phòng trên địa bàn các huyện Trùng Khánh, Quảng Hòa của tỉnh Cao Lạng (nay thuộc Cao Bằng). Do thiếu quân, nên đơn vị được bổ sung lực lượng từ dưới xuôi và hạ sĩ Đinh Văn Bản nhận công tác tại Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 567.

Vợ chồng cựu chiến binh Đinh Văn Bản và Đỗ Thị Châm
Vợ chồng cựu chiến binh Đinh Văn Bản và Đỗ Thị Châm
Bộ đội Trung đoàn 567 phổ biến phương án chặn địch, tháng 2.1979
Bộ đội Trung đoàn 567 phổ biến phương án chặn địch, tháng 2.1979

Rạng sáng 17.2.1979, quân Trung Quốc tràn qua cửa khẩu Tà Lùng, tấn công vào tuyến phòng ngự tiền tiêu của Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 567. Sau hơn 1 ngày chiến đấu, Tiểu đoàn 1 được lệnh rút về phía sau đèo Khau Chỉa (nay là xã Lương Thiện, H.Quảng Hòa), cùng với Tiểu đoàn 2 và 3 của Trung đoàn 567, lập phòng tuyến chặn địch.

Sáng 21.2.1979, đoàn xe hơn 10 chiếc của đối phương từ TT.Phục Hòa chạy lên đèo Khau Chỉa, lọt vào trận địa phục kích của Trung đội 2 (Đại đội 7, Tiểu đoàn 2) do Trung đội trưởng Đinh Văn Bản chỉ huy.

Sau khi đã cùng đồng đội bắn cháy 8 chiếc xe, trung sĩ Đinh Văn Bản và chiến sĩ Hoàng Văn Xập nhảy từ taluy xuống mặt đường truy kích địch. Trong lúc đánh giáp lá cà, trung sĩ Bản trúng đạn, bị thương nặng.

Ngày 26.2, Tiểu đoàn 2 kiên cường chặn địch và bị thiệt hại nặng ở cao điểm 244 và 300. Trung sĩ Đinh Văn Bản được đồng đội khiêng cáng suốt 1 ngày đêm về trạm phẫu trung đoàn ở TT.Quảng Uyên.

Xe tăng địch bị diệt ở mặt trận Cao Bằng, tháng 2.1979
Xe tăng địch bị diệt ở mặt trận Cao Bằng, tháng 2.1979
Trung sĩ Đỗ Thị Châm (thứ 2 từ phải qua) biểu diễn văn nghệ phục vụ bộ đội trên trận địa Cao Bằng, tháng 3.1979
Trung sĩ Đỗ Thị Châm (thứ 2 từ phải qua) biểu diễn văn nghệ phục vụ bộ đội trên trận địa Cao Bằng, tháng 3.1979

Ngày 1.3.1979, Trung đoàn 567 bị bao vây, cô lập bởi 2 mũi tấn công của đối phương, nên cấp trên ra lệnh rút về phía nam H.Thạch An. Trung sĩ Đinh Văn Bản và gần 100 thương binh, từ bệnh xá Trung đoàn 567 được chuyển lên hang Ngườm Hẩu (nay thuộc xã Độc Lập, H.Quảng Hòa), sau đó trung sĩ Bản và 7 thương binh khác được khênh đi cất giấu tại 1 hang đá. Rạng sáng 2.3.1979, quân địch tìm thấy hang Ngườm Hẩu, đã giết hại 28 thương binh và y tá đang trú trong hang.

Giữa tháng 3.1979, khi quân địch rút về nước, anh Bản và các thương binh được đơn vị tìm kiếm, đưa về điều trị tại Bệnh viện Quân y 91 (Quân khu 1) ở P.Ba Hàng, TP.Phổ Yên, Thái Nguyên.

Cuối tháng 6.1979, thương binh Đinh Văn Bản từ chối chế độ an dưỡng, xin lên lại Cao Bằng tìm về đơn vị cũ. Vừa thấy anh Bản chống nạng khập khiễng ở trung đoàn bộ, nữ chiến sĩ Đỗ Thị Châm ào ra ôm chặt và khóc nức nở. Lúc ấy, đơn vị mới biết 2 người đã yêu nhau.

Không bỏ rơi nhau

Tháng 3.1975, khi vừa tròn 18 tuổi, chị Đỗ Thị Châm (nay ở P.Hồng Phong, Q.An Dương, TP.Hải Phòng) tình nguyện nhập ngũ và sau khi huấn luyện, được biên chế vào Trung đoàn 567.

Do có năng khiếu ca hát, nên nữ chiến sĩ Đỗ Thị Châm được chuyển về ban chính trị trung đoàn. Cuối năm 1976, khi Trung đoàn 567 được điều chuyển từ Quân khu 3 về Bộ Chỉ huy Quân sự Cao Lạng và đi làm đường ở H.Trùng Khánh (Cao Bằng), chị Châm cùng đội văn nghệ xung kích xuống biểu diễn ở Tiểu đoàn 2 và quen Trung đội trưởng Đinh Văn Bản.

Mặc dù là "đồng hương" gần nhà, liên tục viết thư ngỏ lời, nhưng mãi đến cuối năm 1978, khi cùng đi học lớp cảm tình Đảng ở trung đoàn bộ, chiến sĩ Đoàn Văn Bản mới được nữ chiến sĩ Đỗ Thị Châm nhận lời yêu. "Ông ấy liên tục viết thư, lá thư nào cũng kín đặc 2 trang giấy. Đơn vị ở xa, kỷ luật rất nghiêm, nên toàn nói chuyện qua thư", bà Châm kể.

Nhân dân Cao Bằng tiếp lương, tải đạn, phục vụ bộ đội đánh giặc, tháng 2.1979
Nhân dân Cao Bằng tiếp lương, tải đạn, phục vụ bộ đội đánh giặc, tháng 2.1979
Chị Châm (phải) cùng 2 đồng đội trong đội văn nghệ Trung đoàn 567, năm 1978
Chị Châm (phải) cùng 2 đồng đội trong đội văn nghệ Trung đoàn 567, năm 1978

Cuối năm 1978, các nữ đồng đội xuất ngũ, nhưng chị Châm được giữ lại để huấn luyện, bồi dưỡng văn nghệ cho các nữ quân nhân mới nhập ngũ.

"Buổi sáng 17.2.1979, tôi dậy sớm chuẩn bị cho chị em về TX.Cao Bằng (nay là thành phố) hội diễn thì nghe thấy ì ầm như tiếng sấm. Một lúc sau, cấp trên mới thông báo là đánh nhau ở biên giới", bà Châm nhớ lại.

Theo hồi tưởng của bà Châm, sau mấy ngày chiến đấu, trung đoàn tuyển gấp một số thanh niên địa phương vào huấn luyện, bà được cử làm nhiệm vụ quản lý hậu cần của đại đội tân binh. Cả chục ngày dò hỏi, bà chỉ nhận được thông tin "Tiểu đoàn 2 thương vong nặng, chỉ còn 70 tay súng" nên ngày càng lo lắng cho người yêu. Khi ông Bản bị thương, được đưa về bệnh xá trung đoàn, bà chạy lên cầm tay xem thật không.

Ông Bản và bà Châm bên tấm hình bà Châm hồi mới nhập ngũ
Ông Bản và bà Châm bên tấm hình bà Châm hồi mới nhập ngũ

Khi có lệnh rút về phía sau, một số chị em trong đội văn nghệ lôi kéo bà Châm đi cùng, nhưng bà lắc đầu: "Tôi ở đại đội tân binh, không thể bỏ rơi các em". Quân địch tràn vào TT.Quảng Uyên, bà Châm cùng đồng đội chiến đấu cho đến khi hết đạn thì rút lên núi đá.

"Lúc nghe tin thương binh trong hang Ngườm Hẩu bị giết hại, tôi đã nghĩ mình mất anh ấy lần thứ 2. Khi mọi người kể chuyện tìm thấy anh Bản và đưa thẳng về Quân y viện 91, tôi vẫn không tin. Mãi đến khi anh ấy từ chối điều dưỡng, về lại đơn vị và chống nạng đến tìm, tôi mới chắc chắn là anh ấy còn sống", bà Châm chấm nước mắt.

Làm chung nhà máy

Tháng 10.1979, trung sĩ Đỗ Thị Châm xuất ngũ, chuyển ngành về làm công nhân tại Nhà máy chế tạo cân Hải Phòng (nay là Công ty cổ phần cân Hải Phòng). Trung đội trưởng Đỗ Văn Bản, do có thành tích trong chiến đấu, được phong quân hàm chuẩn úy, cử đi học sĩ quan, nhưng nằng nặc: "Tôi thoát chết 2 lần rồi, phải về với Châm"; và tháng 6.1980, chuyển ngành về làm thợ rèn ở nhà máy cân cùng người yêu.

Cuối tháng 12.1980, ông bà tổ chức lễ cưới; và sau 45 năm chung sống, đã có 3 cô con gái thành đạt, giỏi giang. Năm 1989, ông Bản nghỉ mất sức, ở nhà làm thợ sửa chữa điện dân dụng cho đến nay. Năm 1993, bà Châm cũng nghỉ chế độ mất sức, nhưng do hoàn cảnh gia đình khó khăn, gắng đi nấu cơm thuê cho một công ty nước ngoài. (còn tiếp)

"Ngày 17.2.1979, đối phương cho quân ồ ạt tấn công Cao Bằng theo 4 hướng (Thông Nông, Trà Lĩnh, Quảng Hòa, Thạch An), sau đó đánh chiếm Nguyên Bình, Hà Quảng rồi tiến vào TX.Cao Bằng. Mặt khác, chúng dùng quân địa phương đánh nghi binh, hòng kiềm chế lực lượng ta, để cánh quân chiếm xong TX.Cao Bằng tập hậu vào TT.Quảng Uyên (Quảng Hòa) và các huyện Trùng Khánh, Trà Lĩnh.

Các lực lượng vũ trang của tỉnh (tiêu biểu là Trung đoàn 567) đã kiên cường chiến đấu giáng trả, tiêu hao lực lượng địch. Cánh quân Tây Bắc của địch bị chặn đánh dữ dội tại Hòa An. Cánh Đông Bắc bị đánh trả quyết liệt tại Thạch An và Quy Thuận (Quảng Hòa) và chặn đứng trên quốc lộ 4. Mũi tiến vào Trùng Khánh bị chặn đánh ngay từ cột mốc 62. Mũi đánh vào Phục Hòa cũng bị ta phản kích, phải rút chạy.

Mặc dù đối phương chiếm được TX.Cao Bằng, nhưng ta thực hiện thế trận "cài răng lược mà đánh địch" và hình thành tuyến phòng thủ trên đèo Tài Hồ Sìn, nhằm chặn đứng quân địch trên quốc lộ 3.

Ngày 16.3.1979, quân Trung Quốc rút khỏi Trùng Khánh, Quảng Hòa, Thạch An. Ngày 17.3.1979, chúng rút khỏi Trà Lĩnh. Ngày 18.3.1979, quân Trung Quốc rút khỏi Hà Quảng và Thông Nông"…

Nguồn: Lịch sử Đảng bộ Quân sự tỉnh Cao Bằng

Theo Mai Thanh Hải - Tường Linh (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

(GLO)- Khi tà đạo “Hà Mòn” tan biến, trên những buôn làng ở xã Hra, xã Đak Pơ, niềm tin làm giàu đang được gieo lại từ chính mảnh đất cũ. Nhờ sự vào cuộc của cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng cùng ý chí vươn lên của người dân, những vùng đất này đang chuyển mình mạnh mẽ. 

Xây thế trận lòng dân từ sâu rễ bền gốc nơi tà đạo Hà Mòn đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo Hà Mòn đi qua - Kỳ 2: Tỉnh ngộ sau chuỗi ngày tối tăm

(GLO)- Phía sau những lời hứa hẹn mơ hồ về một cuộc sống sung túc không cần lao động. Ở một số buôn làng, những mái nhà vốn yên ấm bị xáo trộn. Chỉ khi cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng kiên trì vận động, nhiều người mới dần nhận ra sự thật, tỉnh ngộ và quay về với cuộc sống bình thường.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

(GLO)- Có một thời, ở những ngôi làng Bahnar như Kret Krot (xã Hra), Kuk Kôn, Kuk Đak (xã Đak Pơ), nhịp sống bình yên bỗng chùng xuống. Tà đạo Hà Mòn như một “cơn gió độc” quét qua, để lại phía sau sự im ắng nặng nề, len lỏi vào từng mái nhà, khiến buôn làng trở nên khép kín, u ám.

Thúng chai lên phố

Thúng chai lên phố

Nghề đan thuyền thúng bằng tre (thúng chai) dùng để đi biển đánh bắt hải sản sau hàng trăm năm giờ đang dần mai một. Những ngư dân miền Trung vẫn âm thầm bám nghề bằng tình yêu mưa nắng đời người, và ngày càng nhiều những chiếc thúng chai rời biển về phố làm du lịch.

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

(GLO)- Ẩn giữa rừng sâu xã Krong (tỉnh Gia Lai), những căn lán nhỏ được dựng ngay dưới gốc giáng hương cổ thụ. Đó là nơi lực lượng bảo vệ rừng ăn ngủ, thay nhau canh giữ từng cây hương quý - những “báu vật” của đại ngàn.

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí bầu cử nơi biên giới

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí ngày hội lớn của toàn dân nơi biên giới

(GLO)- Những ngày cận kề cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Ia Mơ (tỉnh Gia Lai) phối hợp với chính quyền, già làng, người uy tín đến từng làng tuyên truyền, vận động bà con sẵn sàng tham gia ngày hội lớn của toàn dân.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

null