Tạp bút: Mùa hạ cuối

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Cơn mưa đầu mùa hạ làm dịu đi cái nắng oi ả. Phố núi mùa này thời tiết ẩm ương là vậy. Mới sáng nắng như đổ lửa ấy vậy mà chiều đã trút mưa không dứt. Hạ đã ngấp nghé phai màu. Khi phượng đã rực rỡ sắc màu ở mọi góc sân trường, thấp thoáng bóng dáng các cô cậu học trò ngày cuối năm học ngẩn ngơ nhặt những cánh hoa rớt bay theo chiều gió. Bên phố, đâu đó những cánh bằng lăng tím cuối mùa nhạt nhòa bay, lăn tít cuối góc xa của miền ký ức, hư hư thực thực, hiển hiện trước mặt mà lại vô định tận nơi nào.
Ngày cuối tháng 5 dần khép lại. Đi ngang qua những ngôi trường trên đường Hùng Vương, lòng tôi lại rộn lên khi thêm một lần đắm mình trong bạt ngàn sắc phượng. Hoa đang cháy tận cùng đam mê, hoa da diết khi ai đó tình cờ gặp cô bạn chung cấp III mà lòng như mây trắng giữa trời ấu thơ. Hoa tô thắm không gian mùa hạ tươi mới làm cho mùa đủ đầy thương nhớ. Tuy nhiên, sau trận mưa đầu mùa, những cánh hoa phượng đã thấm đầy nước, nặng trĩu. Nó vút vào thinh không nỗi lòng ai đó đang tìm về mùa hạ của riêng mình trong quá khứ.
 Minh họa: HUYỀN TRANG
Minh họa: HUYỀN TRANG
Nếu có ai hỏi tôi về mùi hương dành cho mùa hạ cũ, tôi tạm quên đi những mùi dễ chịu thường thấy và lục lại tìm mùi hương đủ đẹp để gợi lên ký ức mùa hạ của rất nhiều thế hệ 8X hay 9X đời đầu. Đó là tôi của bùi ngùi, nuối tiếc. Đó là tôi ở phía hành lang ngồi ngắm từng cánh phượng lả tả rơi trong nỗi lo lắng phập phồng của những kỳ thi. Đó là những cánh phượng được bí mật hái đem về xếp thành hình con bướm hoặc hình trái tim rồi gấp vào đôi giấy tập, ghi vài câu thơ được chọn kỹ càng và tên người nhận ở bên ngoài rồi len lén gửi trao. Là những trang lưu bút chuyền nhau rất vội với nỗi niềm riêng chẳng cất thành lời, chỉ ánh mắt thay bao điều muốn nói: Ngày mai, cuộc đời nhiều lối rẽ, biết có còn gặp nhau?
Có phải mùa hạ nào cũng giống nhau?
Cũng ngôi trường ấy, góc sân ấy, cây phượng vẫn sừng sững, hiện diện qua bao mùa hoa nhưng mùa hạ của những bạn trẻ 2K bây giờ khác tôi ngày xưa nhiều lắm! Những nụ cười hạnh phúc, những trò đùa tinh nghịch, giọt nước mắt hay cái ôm thật chặt, đều được thiết bị công nghệ ghi lại bằng smartphone hay máy chụp ảnh hiện đại cùng với chiếc flycam chụp từ trên cao. Những tấm hình kỷ yếu đẹp, phong cách và thước phim vô cùng ấn tượng ra đời. Bạn trẻ năng động, sáng tạo trong từng concept, đổi mới trang phục hay tư thế tạo dáng chụp ảnh... Ý nghĩa hơn, các bạn chọn trải nghiệm thú vị với việc kết hợp chuyến đi chơi xa, dã ngoại, khám phá những vùng đất mới... Bạn trẻ bây giờ biết san sẻ, biết hướng tới cộng đồng khi dám thay đổi mình, biến mùa hạ không của riêng ai ấy thành mùa của sẻ chia, thiện nguyện.
Con người ta vẫn thường rất đỗi quyến luyến với điều đã qua. Như lúc này, khi bắt gặp lại hình ảnh những người trẻ tuổi đang bước đi trên con đường của riêng mình, đang nối tiếp tuổi thanh xuân rực rỡ, mang đến những giá trị sống và lan tỏa tình yêu thương đến với mọi người, tôi nhận ra mùa hạ không có cuối cùng. Bao mùa hạ rồi cũng nối nhau đi cùng năm tháng, riêng hạ của tôi thì còn lại mãi. Bước giữa mùa hạ của mình, trong tôi lại hoài ngân sắc hồng cánh phượng…
 NGUYỄN THỊ DIỄM

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null