Sống ở TP.HCM: Mẹ đơn thân bán nước vỉa hè 'triết lý' yêu TP.HCM bất tận

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
'TP.HCM tuy đất chật người đông nhưng sẽ luôn có người giúp đỡ chú cháu mình, đừng sợ chi, hãy gắng học nghe cháu', chú tài xế xe khách tuyến Bắc - Nam đã nói với tôi như thế vào cái đêm đầu tiên tôi đặt chân đến mảnh đất này.

TP.HCM hào sảng, bao dung, luôn mở rộng vòng tay ôm lấy những người đã lựa chọn để làm nơi nương náu. Đối với những lữ khách tha hương, TP.HCM như một mối tình sâu đậm, tuy không phải nơi sinh ra nhưng sẽ là nơi được chọn để “nhắm mắt xuôi tay”.

TP.HCM hay lo chuyện bao đồng

Người ta đã quá quen với lối sống bao đồng của TP.HCM. Đi dọc đường, mấy trăm mét lại có một bình nước đá, ai muốn uống bao nhiêu cứ uống, phí trả bằng nụ cười. Ở đây, bước chân ra đường là thấy bánh mì miễn phí, cơm miễn phí.

Đã thế, quần áo mới toanh, có cái chưa xé mác, người TP.HCM cũng đem tặng hết. Cũ người mới ta, cứ thế mà cho đi không hề toan tính.

Bộ người TP.HCM rảnh lắm hay sao mà cứ đi làm mấy chuyện này hoài? Nghĩ vậy, tôi tìm gặp cô Nguyễn Thị Mai Thanh (55 tuổi, ở Q.Phú Nhuận) - người phụ nữ sở hữu chiếc tủ thần kỳ “Doraemon” để hỏi cho ra lẽ.

Cô Mai Thanh sinh ra và lớn lên ở TP.HCM, tính cách cô cởi mở, hào sảng và luôn giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn

Cô Mai Thanh sinh ra và lớn lên ở TP.HCM, tính cách cô cởi mở, hào sảng và luôn giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn

Cô Thanh bán nước giải khát trên góc đường Nguyễn Đình Chiểu (Q.3), gần 20 năm qua, mỗi ngày cô đều bỏ một bình nước lọc miễn phí để phục vụ bà con đi đường.

Chưa hết, chiếc tủ của cô còn kỳ diệu hơn. Ai say nắng, trúng gió hay bị xe đụng trầy xước, có liền hộp thuốc cứu thương. Đủ loại dầu gió, panadol, tiêu chảy, cái nào cũng được cô dán mác và ghi hướng dẫn sử dụng rất kỹ.

Ai chẳng may rách quần, rách áo có luôn cây kim và chục cuộn chỉ đủ màu, tha hồ mà lựa chọn. Ai bụng đói không có tiền ăn cơm, cô san sẻ luôn bữa trưa đạm bạc tự nấu của mình. Cách đây ít năm, cô còn gom tiền để tặng chiếc xe lăn cho một người đàn ông khuyết tật hay lui tới chỗ mình.

Cô Thanh đã đặt bình nước lọc miễn phí phục vụ bà con hơn chục năm qua

Cô Thanh đã đặt bình nước lọc miễn phí phục vụ bà con hơn chục năm qua

“Tôi cái gì cũng có chỉ có tiền nhiều là không. Bản thân là một người mẹ đơn thân, từng trải qua bao thăng trầm nếu không nhờ sự yêu thương của người dân nơi đây, chắc tôi không có được như hôm nay”, cô Thanh bộc bạch.

Người phụ nữ ấy nhìn một phát là biết ngay người TP.HCM bởi giọng nói ngọt ngào và nụ cười thân thiện, tươi như hoa. Tuy bán nước lề đường nhưng lúc nào cũng mặc sơ mi, quần tây gọn gàng. Cô bảo người TP.HCM là thế, không giàu sang nhưng phải luôn biết trau chuốt, yêu thương và giữ thể diện cho mình.

Hộp thuốc cứu thương của cô đã giúp đỡ nhiều người gặp nạn

Hộp thuốc cứu thương của cô đã giúp đỡ nhiều người gặp nạn

Cô buôn bán cũng rất có quy tắc, thứ bảy, chủ nhật cô sẽ nghỉ để đi làm từ thiện và dành thời gian nghỉ ngơi. Cô thiện nguyện nhiều ở TP.HCM và cả các tỉnh miền Tây, có nhiều cho nhiều, có ít cho ít.

“Tôi nghĩ mình may mắn hơn bao người, được hạnh phúc với con cái, có công việc để làm nên biết ơn quê hương TP.HCM dữ lắm. Tôi muốn làm chút gì đó để trả ơn chứ không phải muốn nổi tiếng”, người phụ nữ nói rồi cười một tiếng giòn tan.

Cách đây nhiều năm, cô Mai Thanh đã tặng một chiếc xe lăn cho người khuyết tật, được một phóng viên ở Báo Thanh Niên đưa tin trên mục Người tốt, việc tốt

Cách đây nhiều năm, cô Mai Thanh đã tặng một chiếc xe lăn cho người khuyết tật, được một phóng viên ở Báo Thanh Niên đưa tin trên mục Người tốt, việc tốt

Thành phố này là vậy, người đến từ tỉnh lẻ như tôi không khỏi mà ngạc nhiên trước cái nghĩa, cái tình ấy. Ban đầu thấy ngờ ngợ rồi hoài nghi đủ thứ nhưng sống ở đây ít lâu mới biết, nếu không lo chuyện bao đồng thì không phải là TP.HCM.

TP.HCM ôm hết, thương hết!

Trò chuyện với ông Lê Văn Thành (nguyên Trưởng phòng Văn hóa xã hội, Viện Nghiên cứu phát triển TP.HCM), được biết ông đã sống ở TP.HCM hơn 30 năm, chứng kiến bao thăng trầm, thay đổi của thành phố. Những năm qua, TP.HCM nhiều thay đổi, ngày càng hiện đại, sang trọng, tiện nghi nhưng nơi đây vẫn luôn là ngôi nhà chung, dang tay đón nhận người dân tứ xứ vào lòng.

Ông cho hay theo thống kê năm 1966, chỉ có khoảng 1/3 người dân sống ở TP.HCM là sinh ra ở đây, còn lại đều đến từ nhiều tỉnh, thành khác. Như vậy có thể nói, từ rất lâu rồi TP.HCM là nơi sinh sống, làm ăn của người dân từ các nơi khác đến. Đó là đặc điểm của đất Sài thành từ mấy chục năm nay mà hiếm có thành phố nào có được.

Ông Lê Văn Thành có những chia sẻ thú vị về mảnh đất này

Ông Lê Văn Thành có những chia sẻ thú vị về mảnh đất này

“Ở cái xứ này, người ta ít khi gọi nhau là dân nhập cư. Nếu mà có cũng chỉ hỏi thăm đôi ba câu như quê ở đâu, lên thành phố lâu chưa để thêm thân tình và gắn kết. Nơi đây hầu như không có sự phân biệt. Cho dù bạn là ai, đến từ đâu, giàu hay nghèo, một khi đã đến đây thì đều là con dân của thành phố này. TP.HCM sẵn sàng đón nhận và yêu thương tất cả chúng ta”, ông nói.

TP.HCM mở rộng vòng tay, ôm ấp, nuôi nấng những phận người tha hương. Nhưng nếu xét trên một khía cạnh khác, bản thân TP.HCM cũng rất cần sự gắn bó, đóng góp của những người tứ xứ đang sống ở đây. Chính họ đã tạo nên sự phong phú, đa sắc cho thành phố.

Ông Thành cho hay nếu bây giờ hỏi người dân ở đây, ai là “TP.HCM gốc”, ai là người nhập cư thì khó mà trả lời lắm. Bởi có những người tuy gốc gác ở nơi khác nhưng đã hòa vào dòng người di dân từ thế kỷ trước, đến đây làm ăn, sinh sống.

“Thậm chí có nhiều người chưa một lần rời khỏi TP.HCM vì trong thâm tâm họ đã xem đây là quê hương của mình. Bản thân tôi cũng vậy, nửa đời ở đây, thăng trầm đủ cả. Tôi nghĩ chỉ cần mình yêu thương, biết ơn và có cống hiến thì cứ tự tin mà nói mình là người TP.HCM”, ông Thành bày tỏ.

TP.HCM luôn có những nét riêng khó mà nhầm lẫn với bất kỳ thành phố nào khác

TP.HCM luôn có những nét riêng khó mà nhầm lẫn với bất kỳ thành phố nào khác

Cũng theo ông Thành, thành phố này kỳ lạ lắm, quanh năm nhộn nhịp, đông đúc nhưng đến tết thì vắng hoe. Thoạt đầu ai cũng thích vì hiếm khi mới không phải chịu cảnh kẹt xe, khói bụi nhưng dăm ba bữa là nhớ liền. Phải thật đông, thật nhộn nhịp mới đúng là TP.HCM.

Đi đường nhìn biển số xe, thấy Bắc, Trung, Nam, miền nào cũng có, nhiều khi biển số tỉnh còn nhiều hơn. Những người sống và làm việc ở thành phố này lâu năm dường như đều học được cái tính “hay khoe”. Khoe mình là người TP.HCM, khoe mình đã sống ở đây mấy chục năm, khoe cả việc tìm được hạnh phúc ở cái nơi toàn người dưng này.

Thành phố đủ chuyện kỳ lạ nhưng hiếm thấy ai phàn nàn, đơn giản vì họ hiểu và thương. Và phải hiểu, phải thương thì mới sống được ở TP.HCM lâu dài.

Tại sao ngày càng nhiều người đến TP.HCM sinh sống?

Ngoài những yếu tố thuận lợi về mặt kinh tế, chuyên gia kinh tế Nguyễn Hoàng Dũng, cho biết thành phố này cung cấp nhiều cơ hội phát triển nghề nghiệp và sự phát triển cá nhân. Mạng lưới xã hội có sự đa dạng về dân tộc, văn hóa, người nước ngoài nên tạo điều kiện để giao lưu, kết nối, hội nhập.

TP.HCM có một hệ thống giáo dục và đào tạo phát triển chất lượng, với nhiều trường đại học, cao đẳng và trung học chuyên nghiệp. Không những thế, TP.HCM là một thành phố năng động bậc nhất với nhiều hoạt động văn hóa, giải trí, thể thao… Tất cả những yếu tố đó khiến nơi đây ngày càng hấp dẫn, đặc biệt là với các bạn trẻ.

Có thể bạn quan tâm

“Đường về” của Siu Un

“Đường về” của Siu Un

(GLO)- Sau những sai lầm trong quá khứ, ông vượt qua mặc cảm, thay đổi nhận thức, trở thành người tích cực tuyên truyền pháp luật, vận động bà con sinh hoạt tôn giáo đúng quy định, góp phần giữ gìn bình yên buôn làng.

Những phận đời bới rác mưu sinh

Những phận đời bới rác mưu sinh

(GLO)- Mỗi buổi sáng, khi phố Núi còn bảng lảng sương sớm, những chuyến xe chở rác lại nối đuôi vào khu tập kết rác xã Gào. Giữa mùi hôi nồng và đàn ruồi dày đặc, những người phụ nữ lặng lẽ cúi mình trên nền đất nhớp nháp, cần mẫn bới tìm chai nhựa, lon bia, giấy vụn…

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

(GLO)- Từ 300 triệu đồng có được sau khi bán mảnh đất canh tác duy nhất của mình, anh Thái Xuân Biên (40 tuổi, ở thôn An Thượng 3, xã Cửu An) bước vào lĩnh vực công nghệ sinh học dù chưa từng biết đến phòng thí nghiệm. 6 năm sau, mỗi năm doanh nghiệp của anh sản xuất 19 triệu cây giống.

Giữ buôn Jứ!

Buôn Jứ: Hành trình an cư sau những mùa lũ

(GLO)- Mỗi khi mùa mưa đến, người dân buôn Jứ (xã Ia Tul, tỉnh Gia Lai) lại thấp thỏm nhìn con nước sông Ba dâng lên nhanh. Với họ, lũ là nỗi ám ảnh kéo dài qua nhiều thế hệ. Và rồi, sau những trận ngập lịch sử, hàng trăm hộ dân buôn Jứ đang sáng lên hy vọng về một cuộc sống bình yên, tốt đẹp hơn.

Thanh âm buôn cổ

Thanh âm buôn cổ

Người dân buôn cổ M’Liêng vẫn còn gìn giữ nghề thủ công truyền thống cùng nhiều hiện vật cổ. Khi buôn có lễ hội, âm thanh cồng chiêng vang lên như một niềm tự hào của người dân nơi đây. Buôn cổ này may mắn sở hữu một khu rừng thiêng.

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

(GLO)- Hơn 70 năm trôi qua, những người góp sức làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” đã ở tuổi xưa nay hiếm, nhiều người không còn nữa. Dù vậy, trong từng câu chuyện, từng kỷ vật được gìn giữ, một thời hoa lửa vẫn hiện lên chân thực, xúc động và đầy tự hào.

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Linh thiêng nguồn nước giữa đại ngàn

Sương sớm còn vương trên những tán rừng già, giăng thành lớp màn mỏng bảng lảng phủ xuống buôn làng. Từng mái nhà dài của người Mnông ở xã Đam Rông 4 (Lâm Đồng) lặng lẽ thức giấc trong tiếng gà rừng gọi sáng, trong mùi khói bếp len qua vách gỗ.

Tình yêu kháng chiến - hạnh phúc trọn đời

Tình yêu kháng chiến - hạnh phúc trọn đời

(GLO)- Chiến tranh dẫu khốc liệt song từ sự đồng hành của những người cùng chung lý tưởng cách mạng, tình yêu đã đơm hoa kết trái, trở thành điểm tựa để người lính vững vàng giữa bom đạn, vun đắp nên hạnh phúc bền chặt sau ngày đất nước thống nhất.

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

null