Sống ở TP.HCM: Thấy con thương TP.HCM quá đỗi, mẹ vẫn đau đáu chừng nào con về

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
'Con tính khi nào về, ba mẹ già rồi, biết sống được mấy lâu nữa'. Vừa tắt máy, nước mắt đã chảy dài trên đôi gò má gầy guộc, chị Huyền ôm lấy em gái, khóc nấc lên. Hơn 20 năm nay, chị luôn sống trên bàn cân: Về quê sống hay ở lại TP.HCM?

Kể về cái ngày đầu tiên đặt chân lên TP.HCM, chị Trần Thị Thái Huyền (44 tuổi, quê Quảng Trị) đã từng mơ một ngày nào đó sẽ kiếm được số vốn rồi về quê sống bình yên cùng ba mẹ già. Nhưng thành phố nghĩa tình này, đã níu chân chị ở lại, dù đời công nhân sớm tối chỉ loanh quanh trong 4 bức tường.

Dằn vặt vì thấy mình bất hiếu

Tôi thường nghe chuyện về những người công nhân sống ở TP.HCM, có người nhiều năm chưa một lần về quê do không có điều kiện, cũng có người bị đồn bỏ đi biệt xứ.

Ghé xóm trọ nhỏ trên đường Tân Thới Nhất 1 (Q.12) vào một trưa cuối tuần, tôi gặp chị Huyền đang loay hoay nấu cơm. Bỗng ở phòng đối diện có tiếng gọi lớn: “Chị ơi, mẹ gọi”. Người phụ nữ ấy lật đật chạy sang, 2 tay lau vội mồ hôi trên trán rồi nhoẻn miệng cười tươi, nói: “Mẹ à, khỏe chưa đó? Chị em con chuẩn bị ăn cơm đây”.

Chị Thái Huyền đã mưu sinh ở TP.HCM hơn 20 năm

Chị Thái Huyền đã mưu sinh ở TP.HCM hơn 20 năm

Chị Thái Huyền vào TP.HCM mưu sinh từ năm 14 tuổi, ít lâu sau thì em gái Trần Thị Thái Hòa (40 tuổi) cũng theo chị vào đây. Trước khi làm công nhân, chị Huyền từng làm giúp việc, vú em, bưng bê tại nhiều cửa hàng, tích góp được một số tiền mới đi học nghề rồi sau đó xin vào một công ty may mặc để làm.

Nhiều năm qua, chị luôn sống trong nỗi nhớ thương ba mẹ, cũng không ít lần tự dằn vặt mình là một đứa con gái bất hiếu. Miệng đời chua cay, một nhà có đến 2 người con đi TP.HCM nên ba mẹ ở quê bị đồn thổi là “cay nghiệt quá mức nên con bỏ nhà mà đi”.

Mỗi khi nhớ nhà, chị Thái Huyền lại ngắm bức hình của ba mẹ ở quê, đó cũng là động lực để chị cố gắng trong cuộc sống

Mỗi khi nhớ nhà, chị Thái Huyền lại ngắm bức hình của ba mẹ ở quê, đó cũng là động lực để chị cố gắng trong cuộc sống

“Tha phương hơn 20 năm, tôi thấy mình có lỗi với ba mẹ nhiều lắm. Họ già rồi, mong được gần con gần cái, lúc nào gọi điện cũng hỏi tôi có tính về quê không. Bà con làng xóm cũng mỗi người một câu góp vào khuyên răn nhưng thật tâm mà nói tôi không có ý định về quê ở hẳn”, chị Huyền bộc bạch.

Hỏi tại sao thì chị cười xòa, nói rằng sống ở TP.HCM lâu rồi nên quen. Chị làm công nhân nhiều năm, giờ bảo tìm việc khác rồi bắt đầu lại từ đầu thì khó lắm. Vả lại, chị cũng đã gắn bó với TP.HCM gần nửa đời người, không thể nói bỏ là bỏ được.

Chị Hòa (bên trái) cũng đã vào TP.HCM sống với chị gái nhiều năm

Chị Hòa (bên trái) cũng đã vào TP.HCM sống với chị gái nhiều năm

Mỗi lần nghe ba mẹ ốm đau, chị Huyền cũng đứt ruột đứt gan, nhiều đêm tỉnh giấc, mở cửa ra ngoài hiên ngồi khóc một mình.

“Nhà có 2 chị em gái đều đi làm xa quê, ba mẹ tôi cũng buồn tủi nhiều. Họ cũng biết chúng tôi xem trọng TP.HCM như thế nào, dễ dàng gì mà từ bỏ một thứ đã gắn bó với mình rất lâu. Năm ngoái tôi đón ba mẹ vào chơi, họ cũng thích TP.HCM dữ lắm, đi đâu cũng thấy đẹp, thấy lạ”, chị Hòa lau nước mắt cho chị gái, tâm sự.

“Thương TP.HCM để đâu cho hết”

Ở TP.HCM, chị đã gặp chồng là anh Nguyễn Văn Anh (47 tuổi), cùng anh yêu thương rồi xây dựng tổ ấm. Chị Huyền tự hào kể lại, ngày xưa khi chị làm đám cưới, chị đã dùng hết số tiền tiết kiệm để chụp một bộ ảnh ở nhà thờ Đức Bà, có cả đàn bồ câu. Vì đó là hình ảnh đẹp nhất của cái thành phố nghĩa tình này trong mắt chị. Chứng kiến không ít sự thay đổi của nơi đây, chị ngày càng thương và xem như quê hương thứ hai.

Hình cưới của chị Huyền và chồng được chụp tại TP.HCM, chị cất giữ cẩn thận suốt nhiều năm qua

Hình cưới của chị Huyền và chồng được chụp tại TP.HCM, chị cất giữ cẩn thận suốt nhiều năm qua

“Những sự kiện quan trọng trong đời tôi đều gắn liền với TP.HCM, nhìn đâu cũng thấy thương, thấy nhớ. Sống ở đây, khó mà buồn được. Buổi tối tan làm thấy đường sá nhộn nhịp, nhai bịch bánh tráng trộn hay ăn tô hủ tiếu gõ, bao mệt mỏi đều tan biến liền”, chị Huyền cho hay.

Chị Huyền kể với tôi, năm 2009, chị có cùng chồng về quê, định bụng sẽ sinh con rồi sống yên ổn đến già. Nhưng nỗi nhớ TP.HCM cứ quay quắt, chị đành chờ con cứng cáp rồi khăn gói vào lại, “tái hợp” với thành phố này.

Hiện tại chị Huyền đang làm công nhân tại một xí nghiệp may mặc ở TP.HCM

Hiện tại chị Huyền đang làm công nhân tại một xí nghiệp may mặc ở TP.HCM

“Tôi không sinh ra ở TP.HCM nhưng lại lớn lên, trưởng thành nhờ sự bao dung của con người chốn thị thành. Khi tôi đói khát, cũng được bà chủ trọ san sẻ chén cơm nóng. Khi đi làm bị ngất xỉu vì kiệt sức, cũng là nhờ chị em đồng nghiệp xoa dầu, cạo gió. Ngày tôi biết tin mình có thai sau nhiều năm mong con, cũng là được người TP.HCM ôm lấy chúc mừng…”, chị Huyền nghẹn ngào.

Tuy đời sống công nhân quanh quẩn chỉ có công ty và căn phòng trọ nhỏ xíu nhưng chị Huyền vẫn hạnh phúc và thỏa mãn. Chọn gắn bó với mảnh đất này cũng là khi chị phải đánh đổi nhiều thứ.

Góc phòng trọ chật hẹp, dán đầy giấy khen của con gái chị Huyền

Góc phòng trọ chật hẹp, dán đầy giấy khen của con gái chị Huyền

“Vợ chồng tôi đã quyết định sẽ ở lại đây lâu dài, chờ con gái lớn lên, cho nó học hành, phát triển trong một môi trường năng động, cởi mở. Tôi mong con sẽ có cuộc đời tươi sáng, không chịu cảnh làm thuê, làm mướn vất vả như vợ chồng tôi. Ở thành phố lớn, con cũng sẽ được hưởng những điều tốt đẹp nhất”, anh Nguyễn Văn Anh (chồng chị Huyền) nói.

Ở càng lâu, càng giống người TP.HCM

Nhớ khi mới đến TP.HCM tìm việc, chị Huyền từng bị móc túi ở bến xe, lúc đó chị hoang mang và phải nhịn đói gần 2 ngày trời.

“Giờ nhớ lại, tôi thấy mình như siêu nhân. Thân con gái một mình đi tha phương, giọng miền Trung đặc sệt khiến người nghe chữ được, chữ mất. Hồi đó thấy mảnh đất này đáng ghét, có gì đâu mà ở. Nhưng gắn bó lâu rồi, tự nhiên thấy cũng dễ thương. Móc túi, cướp giật đã ít hơn hẳn”, chị Huyền tay phe phẩy chiếc quạt giấy, cười nói.

Giờ đây, khẩu vị ăn uống, giọng nói của chị Huyền cũng đã thay đổi nhiều. Tôi thấy chị giống hệt như một người TP.HCM chính hiệu, rất hào sảng, cởi mở và lạc quan. Chị nói với tôi: “Cưng mà ở đây ít năm nữa, chắc cũng thương nơi này như chị hà”.

Có thể bạn quan tâm

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

(GLO)- Ẩn giữa rừng sâu xã Krong (tỉnh Gia Lai), những căn lán nhỏ được dựng ngay dưới gốc giáng hương cổ thụ. Đó là nơi lực lượng bảo vệ rừng ăn ngủ, thay nhau canh giữ từng cây hương quý - những “báu vật” của đại ngàn.

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí bầu cử nơi biên giới

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí ngày hội lớn của toàn dân nơi biên giới

(GLO)- Những ngày cận kề cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Ia Mơ (tỉnh Gia Lai) phối hợp với chính quyền, già làng, người uy tín đến từng làng tuyên truyền, vận động bà con sẵn sàng tham gia ngày hội lớn của toàn dân.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

null