Sống ở TP.HCM: Thấy con thương TP.HCM quá đỗi, mẹ vẫn đau đáu chừng nào con về

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
'Con tính khi nào về, ba mẹ già rồi, biết sống được mấy lâu nữa'. Vừa tắt máy, nước mắt đã chảy dài trên đôi gò má gầy guộc, chị Huyền ôm lấy em gái, khóc nấc lên. Hơn 20 năm nay, chị luôn sống trên bàn cân: Về quê sống hay ở lại TP.HCM?

Kể về cái ngày đầu tiên đặt chân lên TP.HCM, chị Trần Thị Thái Huyền (44 tuổi, quê Quảng Trị) đã từng mơ một ngày nào đó sẽ kiếm được số vốn rồi về quê sống bình yên cùng ba mẹ già. Nhưng thành phố nghĩa tình này, đã níu chân chị ở lại, dù đời công nhân sớm tối chỉ loanh quanh trong 4 bức tường.

Dằn vặt vì thấy mình bất hiếu

Tôi thường nghe chuyện về những người công nhân sống ở TP.HCM, có người nhiều năm chưa một lần về quê do không có điều kiện, cũng có người bị đồn bỏ đi biệt xứ.

Ghé xóm trọ nhỏ trên đường Tân Thới Nhất 1 (Q.12) vào một trưa cuối tuần, tôi gặp chị Huyền đang loay hoay nấu cơm. Bỗng ở phòng đối diện có tiếng gọi lớn: “Chị ơi, mẹ gọi”. Người phụ nữ ấy lật đật chạy sang, 2 tay lau vội mồ hôi trên trán rồi nhoẻn miệng cười tươi, nói: “Mẹ à, khỏe chưa đó? Chị em con chuẩn bị ăn cơm đây”.

Chị Thái Huyền đã mưu sinh ở TP.HCM hơn 20 năm

Chị Thái Huyền đã mưu sinh ở TP.HCM hơn 20 năm

Chị Thái Huyền vào TP.HCM mưu sinh từ năm 14 tuổi, ít lâu sau thì em gái Trần Thị Thái Hòa (40 tuổi) cũng theo chị vào đây. Trước khi làm công nhân, chị Huyền từng làm giúp việc, vú em, bưng bê tại nhiều cửa hàng, tích góp được một số tiền mới đi học nghề rồi sau đó xin vào một công ty may mặc để làm.

Nhiều năm qua, chị luôn sống trong nỗi nhớ thương ba mẹ, cũng không ít lần tự dằn vặt mình là một đứa con gái bất hiếu. Miệng đời chua cay, một nhà có đến 2 người con đi TP.HCM nên ba mẹ ở quê bị đồn thổi là “cay nghiệt quá mức nên con bỏ nhà mà đi”.

Mỗi khi nhớ nhà, chị Thái Huyền lại ngắm bức hình của ba mẹ ở quê, đó cũng là động lực để chị cố gắng trong cuộc sống

Mỗi khi nhớ nhà, chị Thái Huyền lại ngắm bức hình của ba mẹ ở quê, đó cũng là động lực để chị cố gắng trong cuộc sống

“Tha phương hơn 20 năm, tôi thấy mình có lỗi với ba mẹ nhiều lắm. Họ già rồi, mong được gần con gần cái, lúc nào gọi điện cũng hỏi tôi có tính về quê không. Bà con làng xóm cũng mỗi người một câu góp vào khuyên răn nhưng thật tâm mà nói tôi không có ý định về quê ở hẳn”, chị Huyền bộc bạch.

Hỏi tại sao thì chị cười xòa, nói rằng sống ở TP.HCM lâu rồi nên quen. Chị làm công nhân nhiều năm, giờ bảo tìm việc khác rồi bắt đầu lại từ đầu thì khó lắm. Vả lại, chị cũng đã gắn bó với TP.HCM gần nửa đời người, không thể nói bỏ là bỏ được.

Chị Hòa (bên trái) cũng đã vào TP.HCM sống với chị gái nhiều năm

Chị Hòa (bên trái) cũng đã vào TP.HCM sống với chị gái nhiều năm

Mỗi lần nghe ba mẹ ốm đau, chị Huyền cũng đứt ruột đứt gan, nhiều đêm tỉnh giấc, mở cửa ra ngoài hiên ngồi khóc một mình.

“Nhà có 2 chị em gái đều đi làm xa quê, ba mẹ tôi cũng buồn tủi nhiều. Họ cũng biết chúng tôi xem trọng TP.HCM như thế nào, dễ dàng gì mà từ bỏ một thứ đã gắn bó với mình rất lâu. Năm ngoái tôi đón ba mẹ vào chơi, họ cũng thích TP.HCM dữ lắm, đi đâu cũng thấy đẹp, thấy lạ”, chị Hòa lau nước mắt cho chị gái, tâm sự.

“Thương TP.HCM để đâu cho hết”

Ở TP.HCM, chị đã gặp chồng là anh Nguyễn Văn Anh (47 tuổi), cùng anh yêu thương rồi xây dựng tổ ấm. Chị Huyền tự hào kể lại, ngày xưa khi chị làm đám cưới, chị đã dùng hết số tiền tiết kiệm để chụp một bộ ảnh ở nhà thờ Đức Bà, có cả đàn bồ câu. Vì đó là hình ảnh đẹp nhất của cái thành phố nghĩa tình này trong mắt chị. Chứng kiến không ít sự thay đổi của nơi đây, chị ngày càng thương và xem như quê hương thứ hai.

Hình cưới của chị Huyền và chồng được chụp tại TP.HCM, chị cất giữ cẩn thận suốt nhiều năm qua

Hình cưới của chị Huyền và chồng được chụp tại TP.HCM, chị cất giữ cẩn thận suốt nhiều năm qua

“Những sự kiện quan trọng trong đời tôi đều gắn liền với TP.HCM, nhìn đâu cũng thấy thương, thấy nhớ. Sống ở đây, khó mà buồn được. Buổi tối tan làm thấy đường sá nhộn nhịp, nhai bịch bánh tráng trộn hay ăn tô hủ tiếu gõ, bao mệt mỏi đều tan biến liền”, chị Huyền cho hay.

Chị Huyền kể với tôi, năm 2009, chị có cùng chồng về quê, định bụng sẽ sinh con rồi sống yên ổn đến già. Nhưng nỗi nhớ TP.HCM cứ quay quắt, chị đành chờ con cứng cáp rồi khăn gói vào lại, “tái hợp” với thành phố này.

Hiện tại chị Huyền đang làm công nhân tại một xí nghiệp may mặc ở TP.HCM

Hiện tại chị Huyền đang làm công nhân tại một xí nghiệp may mặc ở TP.HCM

“Tôi không sinh ra ở TP.HCM nhưng lại lớn lên, trưởng thành nhờ sự bao dung của con người chốn thị thành. Khi tôi đói khát, cũng được bà chủ trọ san sẻ chén cơm nóng. Khi đi làm bị ngất xỉu vì kiệt sức, cũng là nhờ chị em đồng nghiệp xoa dầu, cạo gió. Ngày tôi biết tin mình có thai sau nhiều năm mong con, cũng là được người TP.HCM ôm lấy chúc mừng…”, chị Huyền nghẹn ngào.

Tuy đời sống công nhân quanh quẩn chỉ có công ty và căn phòng trọ nhỏ xíu nhưng chị Huyền vẫn hạnh phúc và thỏa mãn. Chọn gắn bó với mảnh đất này cũng là khi chị phải đánh đổi nhiều thứ.

Góc phòng trọ chật hẹp, dán đầy giấy khen của con gái chị Huyền

Góc phòng trọ chật hẹp, dán đầy giấy khen của con gái chị Huyền

“Vợ chồng tôi đã quyết định sẽ ở lại đây lâu dài, chờ con gái lớn lên, cho nó học hành, phát triển trong một môi trường năng động, cởi mở. Tôi mong con sẽ có cuộc đời tươi sáng, không chịu cảnh làm thuê, làm mướn vất vả như vợ chồng tôi. Ở thành phố lớn, con cũng sẽ được hưởng những điều tốt đẹp nhất”, anh Nguyễn Văn Anh (chồng chị Huyền) nói.

Ở càng lâu, càng giống người TP.HCM

Nhớ khi mới đến TP.HCM tìm việc, chị Huyền từng bị móc túi ở bến xe, lúc đó chị hoang mang và phải nhịn đói gần 2 ngày trời.

“Giờ nhớ lại, tôi thấy mình như siêu nhân. Thân con gái một mình đi tha phương, giọng miền Trung đặc sệt khiến người nghe chữ được, chữ mất. Hồi đó thấy mảnh đất này đáng ghét, có gì đâu mà ở. Nhưng gắn bó lâu rồi, tự nhiên thấy cũng dễ thương. Móc túi, cướp giật đã ít hơn hẳn”, chị Huyền tay phe phẩy chiếc quạt giấy, cười nói.

Giờ đây, khẩu vị ăn uống, giọng nói của chị Huyền cũng đã thay đổi nhiều. Tôi thấy chị giống hệt như một người TP.HCM chính hiệu, rất hào sảng, cởi mở và lạc quan. Chị nói với tôi: “Cưng mà ở đây ít năm nữa, chắc cũng thương nơi này như chị hà”.

Có thể bạn quan tâm

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

(GLO)- Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng trong ngôi nhà nhỏ ở làng Bạc 1 (xã Chư Prông, tỉnh Gia Lai), ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên qua từng câu chuyện của bà Kpă Ó - nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân duy nhất ở khu vực phía Tây tỉnh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Dưới mái hiên nhà sàn ở xã La Lay (Quảng Trị), tiếng dao chẻ tre vang lên đều đặn giữa buổi sớm. Nghệ nhân Hồ Văn Thành ngồi bên bó mây vừa lấy từ rừng về. Ông tỉ mẩn đường dao chuốt từng sợi nan tre. Ở miền tây Quảng Trị, hình ảnh ấy không hiếm gặp...

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

(GLO)- Tin vào những lời hứa hẹn về cuộc sống sung túc và cơ hội định cư ở nước thứ ba, nhiều người dân ở Gia Lai đã vượt biên sang Thái Lan. Những tháng ngày sống chui lủi, thiếu thốn, ly tán là cái giá đắt cho lựa chọn sai lầm, đồng thời là lời cảnh tỉnh về hệ lụy của di cư trái phép.

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Với vùng đất Quy Nhơn xưa (nay thuộc tỉnh Gia Lai), tìm hiểu những ngôi chợ cũ cũng là lần giở lại ký ức về quá trình hình thành và phát triển của một đô thị thương cảng, đặc biệt trên phương diện giao thương.

Khi độc mộc trôi vào ký ức

Khi thuyền độc mộc trôi vào ký ức

(GLO)- Những con thuyền độc mộc thanh mảnh như chiếc lá từng nhẹ lướt trên dòng Pô Cô đã biến mất. Cảm giác tĩnh lặng xuôi dòng bị thay thế bởi tiếng thuyền máy. Bóng người chưa kịp in xuống đáy nước đã nhòa tan theo bọt sóng trắng xóa hai bên mạn thuyền.

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

(GLO)- Giữa những cánh rừng và triền núi của phường Bồng Sơn và xã An Toàn, nơi chiến tranh từng đi qua và để lại vô số vết thương, cán bộ, chiến sĩ Lữ đoàn Công binh 7 (Quân đoàn 34) đang lặng lẽ thực hiện nhiệm vụ rà phá bom mìn, trả lại sự an toàn cho đất đai và cuộc sống bình yên cho người dân.

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

(GLO)- Giữa biển trời Tổ quốc, cán bộ, chiến sĩ đảo Tiên Nữ và Núi Le C vẫn kiên cường bám biển, giữ đảo. Vượt qua nắng gió khắc nghiệt và thiếu thốn nơi đầu sóng, những người lính đảo đang lặng thầm vun đắp màu xanh sự sống, giữ vững chủ quyền thiêng liêng của biển đảo quê hương.

“Đường về” của Siu Un

“Đường về” của Siu Un

(GLO)- Sau những sai lầm trong quá khứ, ông vượt qua mặc cảm, thay đổi nhận thức, trở thành người tích cực tuyên truyền pháp luật, vận động bà con sinh hoạt tôn giáo đúng quy định, góp phần giữ gìn bình yên buôn làng.

null