Nỗi buồn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Có ai sống trên đời mà chưa từng trải qua nỗi buồn? Trong những cung bậc cảm xúc đời thường, buồn là trạng thái tâm lý phổ biến, dù không ai muốn đón nhận hay sống cùng với nó.

Bởi, buồn có gì… vui đâu! Chẳng phải người ta luôn chúc nhau vui vẻ và cầu mong hạnh phúc đó thôi?

Người ta có thể buồn vì rất nhiều lý do, thậm chí buồn vô cớ, kiểu như “tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn” (Xuân Diệu). Một buổi hoàng hôn, một chiều mưa giăng, một bông hoa rụng, một đêm trăng tàn, một bờ cỏ lau phơ phất… đều có thể gợi nỗi buồn. Cái gốc của nỗi buồn vu vơ ấy là tâm hồn đa cảm dễ rung động trước những biến đổi tế vi của thiên nhiên, cuộc đời. Giống như việc nàng Kiều khóc trước mộ Đạm Tiên vậy, dẫu ít hoặc không có liên quan trực tiếp đến cảnh ngộ riêng tư, nỗi sầu bi đậm chất người ấy vẫn dấy lên khiến lòng nức nở.

Tuy nhiên, phần lớn nỗi buồn đều có nguyên cớ, xuất phát từ sự bất như ý trước một tình huống, cảnh ngộ, đôi khi là từ kết quả không như mong đợi hoặc gặp phải biến cố dẫn đến sự thăng trầm, mất mát. Buồn vì bị dối lừa, buồn vì bị phụ tình, buồn vì không đạt được điều mình mong muốn. Buồn đôi khi không đến một mình mà đi cùng với “khổ”, khiến cảm xúc không trôi qua nhanh chóng mà thành nỗi dằn vặt. Buồn cũng có lúc đi cùng với “đau”, là khi người ta gặp mất mát lớn lao không thể bù đắp được. Nỗi buồn khi đó không còn là trạng thái mà thành hố thẳm, vực sâu, rơi vào là không thoát ra được, thành vết thương sưng tấy, nhức buốt...

Nhưng, nghĩ mà xem, trên đời này còn gì đáng sợ hơn một thế giới không có nỗi buồn? Bởi cuộc sống có bao giờ phẳng lặng? Sự sống vẫn luôn song hành cùng cái chết, hạnh phúc vẫn sóng đôi cùng khổ đau, nhân loại vẫn khóc-cười, như ngày và đêm, như ánh sáng và bóng tối. Con người chỉ không buồn khi tâm hồn đã giá băng hoặc cằn khô như hoang mạc. Sẽ đáng sợ biết bao khi trước cảnh ngộ bi thương hay thậm chí là cái chết của người thân, đồng loại mà tâm hồn ta lại dửng dưng, vô cảm.

Vậy nên, buồn không hẳn là cảm xúc tiêu cực, mà ngược lại, sự hiện diện của nó lại giúp ta nhận ra phẩm tính rõ nhất. Bởi, còn biết buồn, biết cảm nhận và chia sẻ nỗi buồn với người khác là còn lương tri, đạo đức. Kẻ vô cảm trước nỗi đau cõi người là chỉ dấu kẻ cạn kiệt tình người, tính người.

Tôi cũng từng rất sợ phải buồn, dù trong sâu thẳm tâm hồn, tôi luôn khắc khoải với những gì bi thương, bi mỹ. Tôi thích hoàng hôn hơn bình minh, thích nhạc sầu hơn những bản nhạc sôi động. Đọc sách, xem phim cũng vậy, những gì “happy ending” chỉ làm tôi hân hoan trong giây lát, còn những kết thúc buồn luôn in dấu trong lòng và ám ảnh dài lâu. Càng trưởng thành, tôi càng hiểu nỗi buồn cũng như niềm vui là những tồn tại tất yếu của cuộc sống. Nỗi buồn cũng không đáng sợ như ta hằng nghĩ. Nó giúp ta biết trân quý niềm vui, giúp thanh lọc tâm hồn để ta biết yêu thương và chia sẻ.

Lâu lắm rồi, tôi đã không còn xua nỗi buồn ra khỏi tâm trí mà đón nhận nó như đón nhận quy luật mưa nắng của đất trời, “hết mưa là nắng hửng lên thôi”. Tôi ôm ấp nỗi buồn bằng trái tim dịu dàng đa cảm, bởi tôi biết, mọi sự khước từ, chối bỏ không làm cho nỗi buồn tan biến. Tôi cũng biết, những lời khuyên “đừng buồn nữa, vui lên đi rồi mọi chuyện sẽ qua” chỉ là lời động viên an ủi. Tôi cũng không đè nén, chôn chặt nỗi buồn vào lòng mà thả trôi như dòng nước, có lúc là dòng suối nhỏ len lỏi giữa bờ bãi tâm hồn, có lúc là dòng sông mênh mông tít tắp không biết đâu bến bờ, có lúc lại là trận lũ quét, ào ạt đổ và xoáy đến hoang tàn tâm can. Và rồi, nước cũng tìm đường trôi đi, trả lại cho tôi cõi lòng an yên bình lặng đã được chính nỗi buồn xoa dịu, chữa lành.

Có thể bạn quan tâm

Thoát nạn sau vụ tai nạn giao thông, vợ chồng tiểu thương ở Gia Lai mời cơm tri ân những người đã giúp đỡ bằng tấm thiệp mời gây xôn xao dư luận

Tấm thiệp “từ cõi chết trở về” và bữa cơm nghĩa tình

(GLO)- Tấm thiệp “Lễ cúng tạ - từ cõi chết trở về” bất ngờ lan truyền trên mạng xã hội khiến nhiều người không khỏi tò mò, thậm chí rùng mình. Đây là lời mời “kỳ lạ” của một cặp vợ chồng tiểu thương ở Gia Lai, những người may mắn vượt qua lằn ranh sống - chết và trở lại với lòng biết ơn sâu sắc.

Nữ nhân viên y tế 25 lần hiến máu cứu người

Nữ nhân viên y tế 25 lần hiến máu cứu người

(GLO)- Những năm qua, chị Phan Thị Trà My (36 tuổi, nhân viên Phòng Kế hoạch tổng hợp, Bệnh viện Đa khoa Gia Lai) luôn có mặt khi bệnh nhân cần máu cấp cứu. Đến nay, chị đã 25 lần hiến máu cứu người và là tấm gương sáng trong phong trào hiến máu tình nguyện.

Xã Chư Sê ra mắt mô hình “Gia đình số” .

Xã Chư Sê ra mắt mô hình “Gia đình số”

(GLO)- Tối 23-4, Hội Liên hiệp phụ nữ xã Chư Sê phối hợp với các đơn vị liên quan tổ chức chương trình truyền thông nâng cao nhận thức về phong trào “Bình dân học vụ số”; hướng dẫn sử dụng VNeID mức độ 2; phổ biến Bộ Quy tắc ứng xử văn hóa trên môi trường số và ra mắt mô hình “Gia đình số”.

Thư viện Pleiku và hành trình gieo mầm văn hóa đọc.

Thư viện Pleiku và hành trình gieo mầm văn hóa đọc

(GLO)- Ba năm qua, Thư viện Pleiku kiên trì gieo những “hạt giống” văn hóa đọc trong học sinh ở khu vực Tây Gia Lai. Từ ngoại khóa đọc sách đến những chuyến xe thư viện lưu động, hành trình ấy đang từng bước góp phần hình thành thói quen đọc và nuôi dưỡng tình yêu tri thức ở độc giả trẻ.

Phát triển bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế: Chia nhỏ địa bàn, làm chắc từng bước

Phát triển bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế: Chia nhỏ địa bàn, làm chắc từng bước

(GLO)- Thực hiện mô hình “Mỗi tuần một thôn/bản/làng/khu phố hoàn thành chỉ tiêu phát triển bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế (BHXH, BHYT)”, BHXH cơ sở Phù Mỹ (tỉnh Gia Lai) đang cùng 7 xã thuộc địa bàn phụ trách “chia nhỏ để làm chắc”, góp phần đưa chính sách an sinh lan tỏa sâu rộng ở cơ sở.

Chăm lo người khuyết tật ngày càng đi vào chiều sâu

Chăm lo người khuyết tật ngày càng đi vào chiều sâu

(GLO)- Những năm qua, công tác hỗ trợ người khuyết tật trên địa bàn tỉnh có nhiều chuyển biến tích cực. Chính sách của Nhà nước và sự quan tâm của cộng đồng được triển khai đồng bộ ở cơ sở, góp phần cải thiện chất lượng cuộc sống và tạo điều kiện để họ hòa nhập xã hội.

null