Nhọc nhằn thợ đá

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Có thanh âm nào khô khốc, chát chúa bằng tiếng búa tạ, mũi khoan chọi khoét vào lòng đá. Có nhọc nhằn nào bằng miếng cơm, manh áo người thợ đá làm ra. Và, có đau đớn, ám ảnh nào bằng cái chết bị đá đè, rớt xuống từ núi đá. Đời thợ khoan đá, chẻ đá đối mặt với sinh - tử trong tấc gang, nhưng vì áo cơm, nhiều người vẫn  liều lĩnh bước vào nghề.

Thợ đá làm việc giữa chênh vênh vách đá trên núi Hòn Chà.
Thợ đá làm việc giữa chênh vênh vách đá trên núi Hòn Chà.

Tìm cơm trong đá

Núi Hòn Chà (phường Bùi Thị Xuân, TP Quy Nhơn) một ngày giữa tháng 10 âm lịch, sáng sớm trời lạnh cắt da cắt thịt. Chiếc Sirius màu trắng cũ mèm của Nguyễn Thái Mẫn (ở thôn Trung Ái, phường Nhơn Hòa, thị xã An Nhơn) khó nhọc trườn bám trên cung đường dốc ngoằn ngoèo từ dưới chân lên lưng chừng núi và đặt chúng tôi “hạ cánh” an toàn trước lán trại. Trong trại lúc này, nhóm thợ làm chung mỏ với Mẫn cũng đang chuẩn bị vào việc: Năm lớn (50 tuổi) là tài xế xe đào kiêm bảo vệ máy móc; Út (27 tuổi) lái máy xúc; Năm nhỏ (22 tuổi) là thợ khoan; Tờ (22 tuổi), phụ khoan. Mỗi người mỗi bộ quần áo “chuyên dụng”: cũ, dày, nhuộm bụi đá mốc thếch, thi nhau rít thuốc lá. “Khởi động như vầy cho đầu óc tỉnh táo và đỡ lạnh”, Mẫn nói như giải thích, mắt trông ra vạt núi nham nhở, lố nhố đá từng tảng trắng phếu trước mặt.

Tầm 7 rưỡi, không khí lạnh lẽo, vắng vẻ ở mỏ đá bị phá tan khi Năm nhỏ khởi động máy nổ. Trên 1 tảng đá, Mẫn còng lưng, ghì tay đi các đường khoan chính làm dấu, để Năm nhỏ và Tờ cứ theo đó mà khoan sâu xuống. Chân trần mím vào đá, đồ bảo hộ duy nhất là chiếc mũ vải và khẩu trang, ba con người kiếm cơm giữa bủa vây bụi đá và rốc ráy âm thanh của mũi khoan, búa khoan. Mẫn đã có 6 năm trong nghề làm đá. Năm nhỏ cũng theo nghề hơn 1 năm nay. Còn Tờ, đây là ngày đầu tiên em đến làm ở mỏ đá.

Cũng là thợ đá, nhưng việc chẻ đá, gọt đá thủ công tại những bãi tập trung đỡ khắc nghiệt hơn. Nằm rải rác dọc tỉnh lộ 638 đoạn qua địa phận các xã Phước Thành, Phước An (huyện Tuy Phước), mỗi bãi đá loại này thu hút hàng chục nhân công, chủ yếu là người dân nghèo các vùng lân cận. Dưới mỗi căn lều nhỏ tạm bợ không đủ để che nắng che mưa, với đồ nghề tự trang bị khá đơn giản, gồm: búa tạ, búa con, mũi đục, mũi chấm, thước đo, những phận đời lam lũ cần mẫn đục đẽo mỗi ngày, biến đá thành cơm.

“Từ những khối đá lớn, nhiệm vụ của chúng tôi là chia nhỏ ra, gọt thành kích cỡ theo yêu cầu của chủ thầu. Tiền công mỗi viên cỡ 10x20cm là 2.600 đồng, ngồi còng lưng, phồng tay mỗi ngày cũng kiếm được 180 ngàn đồng, có thêm thu nhập để lo cho gia đình”, thợ đá Đỗ Phú Ba (37 tuổi, ở thị trấn Diêu Trì, huyện Tuy Phước) cho biết. Ngồi cùng lều với anh là 3 “trụ cột” gia đình khác, cũng cùng quê và trạc tuổi nhau.

Những phận đời lam lũ cần mẫn đục đẽo mỗi ngày, biến đá thành cơm.
Những phận đời lam lũ cần mẫn đục đẽo mỗi ngày, biến đá thành cơm.

Đánh đổi

Những năm gần đây, các địa danh Chùa Hang, Hội Khánh (xã Mỹ Hòa, huyện Phù Mỹ) bất đắc dĩ nổi tiếng trên “gu gồ”. Còn thợ đá tứ phương, nhắc đến những mỏ đá trên núi Chùa Hang, ai nấy đều rụt cổ, nhăn mặt, ớn lạnh chạy dọc sống lưng. “Chỉ riêng thôn Hội Khánh đã có 4 người bỏ mạng, thịt nát xương tan vì đá. Cũng bởi cảnh nghèo, áo cơm thúc giục, nghĩ đến tương lai con cái mà những người chồng, người cha chấp nhận liều lĩnh mưu sinh ở mỏ đá. “Sanh nghề tử nghiệp”, tai nạn từ nghề đá, nhất là với thợ khoan, thợ chẻ thường bi đát vô cùng”, ông Trương Xuân, 65 tuổi, một người dân thôn Hội Khánh nói trong tâm trạng nặng trĩu.

Kề nhà ông Xuân là nhà hai công nhân đá Nguyễn Văn Biên và Huỳnh Công Hạnh - nạn nhân mới nhất trong hai vụ tai nạn lao động trên núi Chùa Hang vào tháng 6.2011 và 6.2013. Đã hơn 6 tháng kể từ ngày anh Hạnh đột ngột lìa bỏ cha mẹ, vợ con, nỗi đau, nỗi ám ảnh chưa hề vơi trong gia đình người công nhân xấu số này. Hơn 10 năm làm ở mỏ đá, từ thợ chẻ lên thợ khoan, đã nếm trải đủ nhọc nhằn, khắc nghiệt, anh Hạnh đã định bụng chỉ ráng làm đến cuối năm rồi nghỉ hẳn. Vợ anh, chị Huỳnh Thị Hồng Yến gạt nước mắt kể: “Ảnh nói đá ở dưới thấp hết, phải leo lên cao, cách mặt đất mấy chục mét mà khoan, hãi lắm! Nhất là sau khi anh Biên trên nhà bị đá đè chết thảm, ảnh cũng như nhiều thợ đá trong thôn nằm nhà cả tháng trời mới dám đi làm lại. Cứ đôi ba hôm anh lại nói chuyện nghỉ, nhưng rồi nghĩ đến cái ăn cho cả nhà chỉ trông chờ vào 1 sào ruộng…, ảnh lại lặng lẽ vào mỏ đá”.

Chan hòa nước mắt cùng với người đàn bà góa chồng ở tuổi 38, tôi tự hỏi, đến bao giờ mới có thể vơi bớt ký ức đau thương này? “Phải thuộc hạng nghèo… cùng đinh và có chút gan lỳ mới vào nghề thợ đá. Và dẫu cho nằm lòng một số mẹo cơ bản như: thế đá, độ nghiêng, hướng ngã- lăn - rơi, đường gân, tư thế ngồi, điểm tựa..., nhưng rủi ro vẫn xảy ra bất cứ lúc nào, người bình tĩnh xử lý được rất hiếm”, sau gần 15 năm quăng quật ở hàng chục mỏ đá trong và ngoài tỉnh, anh Đỗ Phú Ba đúc kết như vậy.

Có con gái đầu lòng, anh Mẫn đã nghĩ đến chuyện giải nghệ.
Có con gái đầu lòng, anh Mẫn đã nghĩ đến chuyện giải nghệ.

Nuôi một giấc mơ

Nửa buổi sáng ở Hội Khánh, chốc chốc lại nghe những tiếng đì đùng rung chuyển xóm làng và khói trắng bốc lên từ núi Chùa Hang. Đến những đứa trẻ ở Mỹ Hòa cũng dần quen với âm thanh ghê rợn ấy. Mất nửa năm trời để hoàn hồn, giờ đây chị Yến đang một mình gồng gánh trách nhiệm nuôi dạy các con. “Anh Hạnh đoản mệnh vắn số cũng vì lo nghĩ cho tương lai 3 đứa con, giờ còn lại một mình, tôi càng gắng hết sức lo cho con ăn học tới nơi tới chốn, để không phụ lòng ảnh”, chị Yến tự hứa với lòng. Số tiền 300 triệu đồng - được công ty nơi anh Hạnh làm việc và thiệt thân hỗ trợ - chị đem gửi ngân hàng, lấy lãi hằng tháng phụ đóng tiền học cho con. Thêm 1 sào ruộng và mấy con bò, 4 mẹ con cháo rau đắp đổi qua ngày.

Không thể phủ nhận, nghề khoan đá, chẻ đá mang đến cho người thợ và gia đình họ miếng cơm manh áo. Nhưng một phần vì tiêu tốn sức khỏe, phần chính vì cái giá phải trả (nếu không may) quá đắt, nên không ai tính đến chuyện gắn bó lâu dài. Qua ông Xuân tôi được biết, ở Hội Khánh bây giờ, đã có không ít thợ đá giải nghệ. Như thợ Hùng ở đội 4, nghề đá giúp anh tích lũy được một số vốn, để chuyển sang sắm máy cày, kiếm cơm từ nghề nông; như thợ Hưng cũng ở đội 4, mấy năm nay đã chuyển sang nghề nấu rượu nuôi heo… Và Năm nhỏ, nếu hoàn cảnh gia đình không đặt em vào thế phải tự lập sớm, em cũng không chọn nghề đá. Mồ côi mẹ khi chưa lên 10, cha đi thêm bước nữa, Năm đặt chân lên núi Hòn Chà với mục tiêu làm một thời gian kiếm được ít tiền để tự nuôi mình học nghề.

Cũng buổi sáng ấy trên núi Hòn Chà, Mẫn khoan chưa được nửa buổi đã phải hộc tốc xuống núi. Chị Phan Thị Đăng Minh, vợ anh, đang ở nhà mẹ đẻ tại xã Bình Thành (huyện Tây Sơn) chuyển dạ sinh con đầu lòng. Mẹ vợ anh, bà Đặng Thị Lợi, một phụ nữ khuyết tật nhưng sống rất mạnh mẽ, lạc quan, đưa con gái cũng kém may mắn như mình đến bệnh viện sinh nở. Mẫn từ mỏ đá trên núi chạy ào về để kịp có mặt bên vợ trong giờ phút chị cần anh nhất. Một ca sinh nở không có thành viên nào bên nội bởi gia đình phía Mẫn vẫn chưa mở lòng đón nhận người con gái đáng thương và bản lĩnh ấy về làm dâu.

Theo Mẫn trọn 1 ngày, hiểu ngọn ngành về hoàn cảnh kinh tế gia đình bức bách của anh, tôi càng thấu hiểu vì sao anh chấp nhận bám trụ, lăn lóc cùng đá đã 6 năm trời. Nhưng, chính tại khoảnh khắc đón con gái bé bỏng vừa lọt lòng từ tay người y tá, cũng là lần đầu tiên người thanh niên dạn dày gió sương và có máu liều lĩnh ấy nói đến chuyện giải nghệ. “Hạnh phúc hay khổ đau của vợ con gắn chặt vào mình, ngay khi có được số vốn con con, tôi sẽ về quê làm ruộng, chăn nuôi”, Mẫn nói khi đang ôm con gái bé bỏng vào lòng, mắt ngời hy vọng.

Thợ đá là thợ “ba không”: không hợp đồng, không bảo hiểm, không ràng buộc; gặp mỏ đá xấu, hao công, sản lượng thấp hoặc khi xảy ra xích mích với chủ, hoàn toàn có thể bỏ ngang tìm nơi khác làm. Cứ thế, nghèo + thu nhập cao + tự do = thợ đá, “công thức” này không chỉ mỗi Năm nhỏ đúc kết ra mà nhiều thợ đá đều xác nhận như thế.

SAO LY

Có thể bạn quan tâm

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

(GLO)- Ẩn giữa rừng sâu xã Krong (tỉnh Gia Lai), những căn lán nhỏ được dựng ngay dưới gốc giáng hương cổ thụ. Đó là nơi lực lượng bảo vệ rừng ăn ngủ, thay nhau canh giữ từng cây hương quý - những “báu vật” của đại ngàn.

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí bầu cử nơi biên giới

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí ngày hội lớn của toàn dân nơi biên giới

(GLO)- Những ngày cận kề cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Ia Mơ (tỉnh Gia Lai) phối hợp với chính quyền, già làng, người uy tín đến từng làng tuyên truyền, vận động bà con sẵn sàng tham gia ngày hội lớn của toàn dân.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

null