Nhớ làng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Những buổi sáng mùa đông, khi gió mùa làm khô cong cành lá, khi lạnh giá làm xạc xào thêm những lớp bụi đường đất đỏ, tôi hay ngồi nhớ về làng và những kỷ niệm không quên. 
Tôi bắt đầu bước chân lập nghiệp ở một làng người dân tộc Jrai với rẫy nương và bạt ngàn nắng gió. Những ngây ngô trải nghiệm để trưởng thành cũng bắt đầu từ tình làng thân thiết đó, để bây giờ, tôi thầm cảm ơn vùng đất nồng hậu này, bến đậu cuộc đời tôi.
Bây giờ, làng đang vào vụ thu hái cà phê. Sẽ có từng tổ, nhóm gồm một số gia đình hái chung, đổi công nhau, hái hết ở nhà này thì chuyển sang nhà khác. Các công đoạn trải bạt dưới gốc cây, khép bạt sao cho kín để cà phê khỏi văng ra ngoài, đỡ công nhặt nhạnh hay việc xôm xôm đám lá rụng lẫn vào quả sao cho khéo để quả không lẫn vào lá ra ngoài. Công đoạn trút bạt cà phê vào từng bao tải cần thanh niên trai trẻ và sự khéo léo khi bẻ một nhánh cà phê xoáy vào đầu bao thay vì cột bằng dây, rất đẹp, rất nhanh, thuần thục để có nhiều bao cà phê lăn lóc dưới gốc cây chờ người khuân vác ra xe. Công việc có lẽ sẽ bớt mệt nhọc khi rẫy vườn tràn ngập tiếng nói cười. Những bạt cà phê đỏ tươi phơi mình dưới cái nắng sánh mật của mùa đông, dù giá cả có biến động cũng không làm mất đi niềm hân hoan trước thành quả một năm lao động của bà con.
Tôi bất chợt nhớ da diết cái vị của quả cà phê chín hái trực tiếp trên cây rồi nhằn nhằn lớp vỏ cho chất nhựa chưa bị phơi khô ngòn ngọt nơi đầu lưỡi. Nắm cơm đẫm giọt mồ hôi giữa mùa đông lạnh, ở rẫy nương che hướng nào cũng gió và bụi. Chỉ có nhựa cây cà phê bám vào áo quần, nhem nhuốc đôi tay trần thì không thể giấu che vào đâu được. Những hình ảnh luôn nhắc tôi trân quý công sức lao động vất vả, sự yêu mến, gần gũi, thật thà thương đến là thương. Năm nay, vì đại dịch Covid-19 kéo dài, lao động ngoài tỉnh không về làng làm thời vụ được, bà con ngoài việc nhanh chóng hái xong rẫy của nhà mình để đi hái thuê cho những công ty lớn nhỏ trên địa bàn đặng kiếm thêm thu nhập. Học sinh cũng tranh thủ những ngày nghỉ, theo người làng đi hái cà phê, không kịp về trước lúc mặt trời lặn. Tôi vẫn ước ao làm được điều gì đó hỗ trợ, chia sẻ bớt khó khăn cho những vất vả của người làng.
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Theo Chương trình “Sóng và máy tính cho em”, tôi đến từng nhà để trao phần quà cho các em học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Chuyến đi để lại biết bao cảm xúc vì tôi có cơ hội thấu cảm được những mảnh đời ở một nơi không xa thành phố. Tôi còn nhớ vệt dầu mỡ xe máy quệt ngang má lau giọt mồ hôi vội vã mùa đông của một phụ huynh khi chiếc xe cà tàng của anh không chịu nổ máy. Không thể liên lạc trước với phụ huynh và học sinh vì gia đình đó không có điện thoại, anh vội vã chạy về vì nghe người làng nói có cô giáo tới thăm. Anh quẹt tay vào vạt áo tới mấy lần nhưng không lau nổi vết lấm lem của sự vất vả. Tôi lại nhớ lúc trời tối đen mới tìm được nhà của một học trò khác. Căn nhà xơ xác gió, im lìm, vắng vẻ. Những hàng xóm nhiệt tình đang loay hoay tìm một chút ánh sáng nào đó thì người cha lầm lũi đi về. Ông bẽn lẽn nói nhà mất điện mấy hôm rồi, ông vừa đi tháo nước vào ruộng lúa về, hai đứa con đi hái cà phê thuê tối nay ngủ lại rẫy nhà người ta đặng mai làm sớm. Người làng vẫn thật thà và chân thành đến vậy, chưa nấu cơm ăn, chưa sửa điện thắp sáng, chưa kịp rửa cái chân bết bùn đất, ông lúng túng kể chuyện, líu ríu cảm ơn. Cái ngặt nghèo, lam lũ làm con người ta trở nên rụt rè. Thương lắm. Nếu không có sự sẻ chia, đùm bọc, người ta sẽ mãi lặng lẽ trước bộn bề, vội vã ngoài kia.
Sáng nay, Pleiku trở lạnh. Những quán cà phê bắt đầu bản nhạc mùa đông. Xoa hai bàn tay nhăn nheo vì nắng hanh vào nhau, tôi bất chợt cảm nhận hơi ấm từ những cái bắt tay thân tình trong chuyến về làng. Làng sẽ vui tươi và thắm thêm bởi những vườn hoa được chăm bón, vun trồng. Làng sẽ bớt đi những hoàn cảnh khó khăn để mà đón ngày tháng mới. Những học trò của tôi sẽ đủ phương tiện để tham gia lớp học trực tuyến, chuyên cần khi tham gia lớp học trực tiếp. Giữ mãi tấm chân tình để biết chia sẻ và yêu thương nhau hơn.
THUẬN ÁNH

Có thể bạn quan tâm

Thơ Đào An Duyên: Ghi ở Đền Hùng

Thơ Đào An Duyên: Ghi ở Đền Hùng

(GLO)- 

Cảnh vật trên đỉnh Nghĩa Lĩnh cũ xưa như nghìn năm vẫn thế. Tác giả như lạc về nghìn xưa ấy và cảm nhận được bước luân chuyển vần vũ của thời gian. Vật đổi sao dời, chỉ có những buổi chiều nơi đây luôn mãi trong xanh…

Thiết chế văn hóa cộng đồng

Thiết chế văn hóa cộng đồng

Từ giữa tháng 3.2024, dù chỉ mới hoạt động thử nghiệm, chưa hoàn thiện bàn giao, nhưng nhiều người vẫn chờ đợi suốt nhiều giờ để chờ xem nhạc nước tại quảng trường 29.3 (đường 2.9, Q.Hải Châu, TP.Đà Nẵng).
Thơ Nguyễn Tấn Hỷ: Hoàng hôn

Thơ Nguyễn Tấn Hỷ: Hoàng hôn

(GLO)- "Hoàng hôn" của nhà thơ Nguyễn Tấn Hỷ là tác phẩm nhiều cảm xúc trước bóng chiều hoàng hôn. Trong tia nắng le lói cuối ngày, những cánh chim mải miết tìm về tổ ấm, những đôi chân lam lũ mải miết về nhà...
Gương mặt thơ: Hoàng Vũ Thuật

Gương mặt thơ: Hoàng Vũ Thuật

(GLO)- Hoàng Vũ Thuật thuộc thế hệ nhà thơ đàn anh của tôi, cùng lứa với các tài hoa như Nguyễn Trọng Tạo, Nguyễn Khắc Thạch, Thạch Quỳ... ở miền Trung. Dẫu lớn tuổi nhưng ông luôn có ý thức tìm tòi, cách tân thơ cả hình thức và nội dung.
Thơ Nguyễn Ngọc Hưng: Nắng

Thơ Nguyễn Ngọc Hưng: Nắng

(GLO)- Nắng hòa cùng bốn mùa xuân, hạ, thu, đông thành những gam màu khác nhau. Trong bài thơ mới của tác giả Nguyễn Ngọc Hưng, nắng được hóa thân thành "cô bé" với những tính cách nhí nhảnh, đáng yêu...
Gương mặt thơ: Nguyễn Ngọc Tư

Gương mặt thơ: Nguyễn Ngọc Tư

(GLO)- Tôi quen và chơi với Nguyễn Ngọc Tư đã mấy chục năm và cũng hết sức bất ngờ khi mới đây chị công bố... thơ, mà tới 2 tập liên tiếp và bán tơi tới. Thì cả nước đều biết Nguyễn Ngọc Tư là nhà văn nổi tiếng, nhất là sau khi “Cánh đồng bất tận” xuất hiện.
Thơ Lê Từ Hiển: Cỏ mây

Thơ Lê Từ Hiển: Cỏ mây

(GLO)- "Cỏ mây" của nhà thơ Lê Từ Hiển như một khúc tự tình của hoa dại, của mây trời, thỏa sức sống đời thảnh thơi nơi triền sông, cô độc trong sự ngọt ngào, hồn nhiên, ngất ngưởng...
Gương mặt thơ: Bùi Quang Thanh

Gương mặt thơ: Bùi Quang Thanh

(GLO)- Nhà thơ Bùi Quang Thanh quê Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, tuổi Canh Dần (1950). Năm 1971, ông là lính của Mặt trận Tây Nguyên, đã từng tham gia chiến dịch giải phóng Đăk Tô-Tân Cảnh 1972 và suýt nữa thì nằm lại giữa rừng “cánh Trung” vì sốt rét.