Nghĩa tình Việt Nam nơi tâm chấn động đất

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Suốt một tuần qua, chị Chu Thị Nguyệt duy trì lịch sinh hoạt đặc biệt: Rời nơi ở từ 5 giờ sáng để mang hàng cứu trợ cho người dân tại các tỉnh Mandalay, Sagaing (Myanmar).

Đây cũng chính là hai địa phương chịu ảnh hưởng nặng nề nhất của trận động đất lịch sử ngày 28/3 vừa qua.

nghia-tinh.jpg
Chị Chu Thị Nguyệt trao quà, tiền hỗ trợ cho các nhà sư và người dân bị ảnh hưởng bởi động đất tại Sagaing - địa phương bị tàn phá nặng nề nhất. (Ảnh: THÀNH ĐẠT)

"Phải làm gì đó thiết thực"

Đã có ba năm sinh sống và làm việc tại Mandalay, chị Nguyệt vẫn chưa hết hoảng sợ khi nhớ lại những gì đã trải qua. Chị cho biết, trưa 28/3, khi đang ở trên tầng 2 của căn hộ nằm trên đường 66 thành phố Mandalay, chị bỗng thấy rung lắc dữ dội. Bàn ghế, tủ giường đều xô dạt sang một bên.

Biết có động đất, chị cố gắng xuống tầng trệt rồi thoát ra ngoài. “Ban đầu, tôi nghĩ động đất sẽ qua nhanh như những lần trước. Ai ngờ kéo dài tới 4-5 phút với cường độ rất mạnh”, người mẹ hai con kể.

Khi rung chấn ngừng hẳn, việc đầu tiên của chị là chạy về phía trường Shiwe Kant Kaw gần đó tìm con. Trên đường, chị thấy một khối công trình đổ sập, bụi vẫn bay mịt mù. Hàng trăm người nhốn nháo chạy ra đứng đầy hai bên đường. Tiếng la hét, tiếng khóc càng khiến chị hoảng hồn hơn. Rất may, Minh, con trai lớn của chị cùng các học sinh khác vẫn an toàn.

“Sau đó, tôi cùng chồng lái xe quanh thành phố thì thấy nhà cửa đổ sập ngổn ngang. Một khu dân cư ngoại ô thậm chí còn bị cháy, chỉ còn lại màu than đen đúa, vài chiếc xe ô-tô trơ khung và những gương mặt thất thần”, chị kể tiếp.

Dù đã nhiều lần đối mặt với động đất, nhưng chưa khi nào, chị Nguyệt lại sợ hãi đến vậy. Hàng trăm người bị chôn vùi dưới đống đổ nát. Hàng nghìn hộ dân mất nhà cửa. Bạn cùng lớp với con trai chị cũng chỉ được cứu ra từ căn chung cư sập sau hai ngày trong tình trạng đã hôn mê, trong khi cha mẹ em vẫn còn mất tích.

Tối hôm đó, khắp vỉa hè, chợ dân sinh, sân vận động… của thành phố Mandalay mọc lên hàng nghìn căn lều tạm. Có gia đình, không kịp di chuyển tài sản, thậm chí chỉ có đúng một chiếc thảm để nằm. Một tuần sau thảm họa, nhiều người vẫn chưa dám về nhà.

2nghitinh.jpg
Chị Chu Thị Nguyệt trao quà, tiền hỗ trợ cho các nhà sư và người dân bị ảnh hưởng bởi động đất tại Sagaing - địa phương bị tàn phá nặng nề nhất. (Ảnh: THÀNH ĐẠT)

Anh Ja Naw Dawshi vốn sinh sống cùng vợ là người Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh. Trước khi động đất xảy ra chừng một tuần, anh trở về quê nhà Mandalay để giải quyết việc kinh doanh. Ngày xảy ra động đất, Dawshi tận mắt chứng kiến cảnh ngôi nhà đối diện đổ sập xuống “như trò domino”. Chú ruột anh cũng thiệt mạng khi đang dùng bữa trưa trong một nhà hàng.

“Mọi thứ diễn ra rất nhanh và rất khủng khiếp. Đất nước chúng tôi đã mất đi hàng nghìn người sau thảm họa lần này”, Dawshi buồn rầu kể và nhấn mạnh: Mình cần phải làm gì đó thiết thực để giúp đỡ người dân quanh mình.

Cũng chính lúc này, chị Nguyệt, một người bạn thân thiết của gia đình anh bắt đầu âm thầm đi hỗ trợ các nạn nhân vùng động đất. Khi biết tin, chàng rể Myanmar ngay lập tức tham gia cùng với vai trò hướng dẫn viên, phiên dịch kiêm… nhà tài trợ đồng hành.

Những chuyến xe nghĩa tình

Đúng 6 giờ sáng, như hẹn trước, chúng tôi có mặt tại nhà của Dawshi trên đường số 66. Lúc này, trước cổng, hai chiếc xe bán tải đã chất đầy những thùng hàng, chủ yếu là gạo, bánh, nước sạch và một số nhu yếu phẩm khác. Chị Nguyệt tất bật kiểm tra lại lần cuối trước khi lên đường. Điểm đến hôm nay sẽ là thành phố Sagaing.

Chị Nguyệt cho biết: Ban đầu, bản thân chị và gia đình quyết định tự đi cứu trợ mà không nói với ai. “Tôi vào bệnh viện, gặp những người bị nạn cụt tay chân, phải nằm ngoài bãi đậu xe dưới cái nắng lên tới 43 độ C. Tôi cũng chứng kiến có hộ gia đình phải ngủ ngay cạnh bãi rác ven đường vì căn nhà không còn an toàn để ở. Càng đi, tôi thấy mình càng cần phải làm một điều gì đó, dù là nhỏ nhất”, chị kể.

3nghiatinh.jpg
Dòng người xếp hàng đợi nhận đồ tiếp tế tại làng Sagaing, tỉnh Sagaing, Myanmar. (Ảnh: THÀNH ĐẠT)

Chị Nguyệt tự bỏ tiền túi, trước tiên mua gạo, nước uống, thức ăn nhanh rồi tự mình lái xe đi phân phát quanh thành phố. Về sau, một số người thân, bạn bè biết thông tin nên cùng chung tay với chị bằng nhiều hình thức. Đoàn đi được bổ sung thêm ba người Việt Nam cùng ba người bạn Myanmar khác, trong đó có “chàng rể Myanmar” Dawshi. Nhóm sẽ nhờ các đầu mối bản địa khảo sát trước nhu cầu, sau đó phân loại, lên kế hoạch chuẩn bị đồ cho từng khu.

“Với bệnh viện, do không có đủ thời gian chúng tôi ưu tiên phát tiền cho bệnh nhân để họ có thể mua sắm. Khi tới các vùng sâu vùng xa, chùa, tu viện thì đoàn sẽ mang theo thực phẩm, nước. Riêng với các trại trẻ mồ côi thì sữa và bỉm không thể thiếu được”, vừa kiểm tra lại hành trang lần cuối, chị Nguyệt vừa giải thích.

Chừng 10 phút sau, hai chiếc xe chở đầy hàng tiếp tế chầm chậm lăn bánh. Điểm đến hôm nay là thành phố Sagaing - nơi bị tàn phá nặng nề nhất sau trận động đất ngày 28/3. Dọc đường đi, chúng tôi tận mắt chứng kiến cây cầu Ava gẫy gập nhiều nhịp, nhìn thấy những chùa chiền, đền đài và nhà cửa ngã rạp ven đường.

Tại làng Sagaing, đoàn đã trao tiền mặt, lương thực, nước uống cho đại diện chùa Jiso - nơi có 11 tăng ni thiệt mạng, 250 người khác bị thương. Đoàn cũng tới hỗ trợ cho người dân tại các điểm tạm cư chung quanh. Dưới cái nắng ngột ngạt cuối mùa khô, dù đã đầm đìa mồ hôi, nhưng nhìn dòng người đợi tới lượt vẫn kéo dài hàng chục mét, chị Nguyệt và các thành viên càng thêm quyết tâm.

4nghiatinh.jpg
Lực lượng cứu nạn, cứu hộ Quân đội nhân dân Việt Nam tranh thủ ăn cơm để chuẩn bị vào ca làm việc buổi chiều. (Ảnh: THÀNH ĐẠT)

“Đến giờ, tôi không biết mình đã đi bao nhiêu điểm nữa. Ngày nào, chúng tôi cũng bắt đầu từ 5 giờ sáng, tới 22 giờ mà vẫn không muốn về. Càng tới những vùng chịu ảnh hưởng, tôi càng thương mọi người hơn và mong nỗi đau này sẽ sớm qua đi”, chị Nguyệt tâm sự.

Chị Nguyễn Thị Hiếu, thành viên trong đoàn chia sẻ thêm: Chị đến Myanmar cách đây một tháng. Sau khi biết thông tin chị Nguyệt đang trực tiếp hỗ trợ người dân gặp khó khăn do động đất, chị đã liên hệ và đến Mandalay để cùng chung sức. “Nhìn các em nhỏ vui mừng khi nhận kẹo bánh, em rất vui vì đã được góp một phần nhỏ bé”, Hiếu nói.

Trong khi đó, anh Dawshi chia sẻ: “Vợ tôi là người Quảng Trị. Thành phố quê hương tôi lại bị tàn phá bởi thiên tai. Nên tôi rất cảm kích và vui mừng khi được đồng hành cùng Nguyệt. Chúng tôi thật sự cảm ơn Việt Nam, vì đã cử lực lượng cứu hộ sang; cảm ơn vì những người bạn Việt Nam tuyệt vời đã luôn bên chúng tôi lúc khó khăn nhất”.

Ở diện rộng hơn, những ngày qua, rất nhiều người Việt Nam ở Myanmar cũng có hành trình “không mệt mỏi” như chị Nguyệt. Điển hình như những cán bộ, nhân viên Mytel (Viettel) đã ra sức hỗ trợ người dân trực tiếp bằng vật chất; cung cấp ô dù, lều bạt, phát thẻ sim, cung cấp các điểm trạm sạc miễn phí, dựng lại các trạm phát sóng để người dân duy trì liên lạc.

Thời gian tới, Câu lạc bộ Doanh nghiệp Việt Nam tại Myanmar cũng sẽ có những hoạt động hỗ trợ khác, đặc biệt hướng tới vùng bị ảnh hưởng nặng. Trong khi đó, hai đoàn cứu nạn Quân đội nhân dân và Bộ Công an cũng từng giờ, từng phút chạy đua với thời gian để tìm kiếm các nạn nhân còn mắc kẹt.

Chia sẻ với Báo Nhân Dân, Đại sứ Việt Nam tại Myanmar Lý Quốc Tuấn cho biết, phía Myanmar đánh giá rất cao những nỗ lực của hai đoàn cứu hộ Việt Nam nói riêng, cộng đồng người Việt Nam tại Myanmar nói chung. “Những việc làm đó không chỉ chứng minh nghĩa tình mà còn khẳng định về hình ảnh con người Việt Nam thủy chung, chân thành với nhân dân Myanmar, đặc biệt trong những lúc khó khăn, hoạn nạn”, Đại sứ Lý Quốc Tuấn nhấn mạnh.

Theo Nhóm phóng viên Báo Nhân Dân (từ Myanmar/NDO)

Có thể bạn quan tâm

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Ngày mới bên sông Pô Cô

E-magazine Ngày mới bên sông Pô Cô

(GLO)- Sớm mai ở Ia Krái, dòng Pô Cô uốn lượn như dải lụa bạc giữa mênh mông cây cối. Nước sông lăn tăn, gợn sóng nhỏ vỗ vào bãi cát vàng, len qua vườn rẫy, tạo thành một bản hòa ca của thiên nhiên và con người.

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

(GLO)- Tự xa xưa người Bahnar ở đại ngàn An Toàn (tỉnh Gia Lai) đã biết sử dụng nhiều loài cây rừng để làm thuốc chữa bệnh. Kinh nghiệm được chắt lọc qua nhiều thế hệ, không chỉ chăm sóc sức khỏe cộng đồng mà còn thể hiện sự am hiểu sâu sắc về tự nhiên, góp phần gìn giữ giá trị y học dân gian.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

(GLO)- Ba đối tượng cốt cán cuối cùng của tà đạo “Hà Mòn” bị bắt giữ tại khu vực núi Jơ Mông (giáp ranh xã Hra và xã Lơ Pang) vào ngày 19-3-2020 đã đánh dấu bước ngoặt quan trọng, khép lại hành trình đấu tranh kéo dài hơn một thập kỷ.

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

Ở đặc khu Lý Sơn (Quảng Ngãi), lão ngư Dương Minh Thạnh được nhiều ngư dân gọi là “lão ngư Hoàng Sa” bởi có công “nối biển” Lý Sơn ra quần đảo Hoàng Sa. Ông còn được mệnh danh là “sói biển” Lý Sơn, bởi sức vươn khơi dẻo dai, từng 5 lần thoát chết thần kỳ giữa bão biển.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

(GLO)- Khi tà đạo “Hà Mòn” tan biến, trên những buôn làng ở xã Hra, xã Đak Pơ, niềm tin làm giàu đang được gieo lại từ chính mảnh đất cũ. Nhờ sự vào cuộc của cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng cùng ý chí vươn lên của người dân, những vùng đất này đang chuyển mình mạnh mẽ. 

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

null