Nghệ sĩ Nay Pharr đắm đuối với t'rưng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Có lẽ Nghệ sĩ Ưu tú Nay Pharr là người hiếm hoi ở Tây Nguyên đã mang tiếng đàn trưng đến với bạn bè ở hơn 30 nước trên thế giới. Với ông, âm nhạc dân tộc là huyết mạch của sự sống, trong đó, cây đàn trưng nghiễm nhiên là một phần không thể tách rời. Chỉ vào cây đàn trưng “huyền thoại” của mình, ông tự hào nói: “Mình đã cùng nó đi biểu diễn ở nhiều nước anh em trên khắp thế giới”.
Mới đây, chúng tôi tìm đến nhà nghệ sĩ Nay Pharr. Đó là một căn nhà tường gạch, lợp tôn ở đầu con hẻm thuộc làng Ơi HBiu, xã Chư Mố, huyện Ia Pa. Dạo này, ông hơi gầy, chân tay đã có phần run run nhưng nước da vẫn trắng và phong thái đĩnh đạc thì vẫn không thể lạc vào đâu được. Với nụ cười hóm hỉnh, ông nói: “Chỉ còn vài ngày nữa là bước sang tuổi 90 rồi. Cái đầu lúc nhớ, lúc quên”. Rồi như chợt nhớ ra điều gì, ông nói: “À, mà nhà báo nhớ viết tên mình chữ “Pharr” có 2 chữ “r” nhé. Có nhiều người cứ viết vắn tắt một chữ “r” thôi”. Ông kể, ngày trước cha mình là cụ Nay Der-người trí thức dân tộc có công sáng lập bộ chữ viết Jrai-nói rằng “Phar” phát âm theo tiếng Anh có nghĩa là xa (far), có lẽ với mong ước con mình sẽ tiến xa.
 Nghệ sĩ Ưu tú Nay Pharr bên chiếc đàn trưng huyền thoại. Ảnh: Đ.P
Nghệ sĩ Ưu tú Nay Pharr bên chiếc đàn t'rưng huyền thoại. Ảnh: Đ.P
Nói rồi, nghệ sĩ Nay Pharr mang chiếc đàn t'rưng huyền thoại đã cùng mình biểu diễn ở nhiều nước trên thế giới ra giới thiệu. Cây đàn giờ được bọc trong nhiều lớp bao tải, cất kỹ trong buồng. Từ ngày nghỉ hưu (năm 1992) đến nay, ông ít khi sử dụng đến nó. Theo ông, để tiếng đàn trưng được vang vọng và mang cái hồn của núi rừng thì phải đánh đàn với cả lực và tâm. Ông đứng cạnh cây đàn, 2 tay run run cầm chiếc dùi tre nhỏ lướt trên những ống tre. Cặp mắt lim dim, cả thân mình người nghệ sĩ lắc lư phiêu theo tiếng đàn vừa như gần gũi, vừa như xa xăm, có lúc như tiếng suối chảy róc rách, có lúc vút cao như chim hót, lại có lúc ầm ào như thác đổ…
Dứt mạch cảm xúc, ngồi thủng thẳng nhấp ly trà nóng, nghệ sĩ Nay Pharr kể cho chúng tôi nghe về cái duyên ông đến với đàn trưng. Ông nhớ lại: Trưng tiếng Jrai có nghĩa là “đàn thưa”. Cả thời Pháp thuộc, nó chưa bao giờ ra khỏi làng, bởi người ta cho nó là một thứ nhạc cụ của thời sơ khai. Năm 1952, ông đi bộ đội, làm văn công của Trung đoàn 120, đóng tại tỉnh Gia Lai-Kon Tum (cũ). Năm 1954, khi tập kết ra Bắc, ông mang theo đàn trưng nhưng không đánh. Đến khi Đoàn văn công Tây Nguyên được thành lập, cái đêm biểu diễn ra mắt yêu cầu phải có nhạc cụ Tây Nguyên thì nhạc sĩ Nhật Lai mới nhắc ông mang cây đàn trưng ra chơi. Chẳng thể từ chối, ông đánh liều mang đàn ra đệm cho bài “Ra đi” của chính nhạc sĩ Nhật Lai. Khi tiếng đàn vừa cất lên, tất cả khán giả đều vỗ tay tán thưởng vì lần đầu tiên trong đời họ thấy một thứ nhạc cụ lạ lùng, tạo ra âm thanh cũng lạ lùng và hay đến như vậy.
Lúc đầu, cây đàn trưng ông Nay Pharr mang theo được chế tác theo đúng nguyên bản với 11 ống. Được nhạc sĩ Nhật Lai hướng dẫn nhiệt tình, ông đã nghiên cứu nâng lên thành 15 ống theo thang âm. Bắt đầu từ đấy, gần như không đêm diễn nào của đoàn thiếu vắng tiếng đàn trưng. Từ chỗ chỉ lấp ló phía sau cánh gà góp vào các bản hòa tấu, dần dần, ông đưa đàn trưng ra độc tấu. Nghệ sĩ Nay Pharr nhớ mãi lần ông độc tấu bài “Vui được mùa” của nhạc sĩ Huy Thục. Khi tiết mục kết thúc, chính nhạc sĩ Huy Thục cứ xuýt xoa trầm trồ và đã tìm đến nơi ông ở để nhờ ông dạy cách chơi loại đàn độc đáo này.
Nghệ sĩ Nay Pharr nhớ nhất là năm 1959, khi ông cùng anh chị em Đoàn văn công Tây Nguyên được biểu diễn chính thức phục vụ Bác Hồ nhân dịp Tổng thống Indonesia lúc bấy giờ là ông Sukarno sang thăm Việt Nam. Bác ân cần hỏi chuyện rồi chỉ vào cây đàn trưng và các nhạc cụ dân tộc nói: “Đây là những báu vật của Tây Nguyên. Các cháu hãy gắng sức học cho giỏi, chơi cho hay để mai này trở về phục vụ đồng bào”. Thực hiện lời căn dặn của Bác, đến nay, ông Nay Pharr đã mang đàn trưng đi biểu diễn ở hơn 30 quốc gia trên thế giới. Giờ đây, bên cạnh cây đàn trưng, tài sản quý giá nhất mà ông gìn giữ kỹ càng là tấm hình chụp chung với Bác Hồ và Tổng thống Sukarno được treo trang trọng trong phòng khách.
Nghệ sĩ Nay Pharr vẫn nhớ như in ngày 5-11-1960, ngày cây đàn trưng lần đầu tiên “xuất ngoại”, chính thức xuất hiện trước khán giả Indonesia. Gương mặt nghệ sĩ già như giãn ra, ánh mắt lấp lánh khi nhớ lại khoảnh khắc ấy. Ông kể: “Không thể quên được cái cảm giác “mang chuông đi đấm xứ người”. Hồi hộp lắm. Khi tiếng đàn cất lên, khán giả đã nhiệt liệt hoan nghênh. Cả Tổng thống Sukarno cũng đến xem và cổ vũ”. Từ thành công bước đầu, ông mang cây đàn trưng của mình đi biểu diễn khắp các quốc gia trên thế giới: từ Trung Quốc đến Triều Tiên, Mông Cổ, Cu Ba, Tiệp Khắc, Ba Lan, Hungary, Bungary, Liên bang Nga… Khán giả nhiều nơi còn yêu cầu ông diễn đi diễn lại nhiều lần, thậm chí chen lấn nhau lại gần hơn để được nhìn thấy rõ cây đàn trưng. Nhưng có lẽ Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai mới là người cảm nhận được rõ nhất sức truyền cảm của cây đàn khi ông nói với cán bộ ta ở Đại sứ quán: “Đã được thưởng thức tiếng đàn này ở Việt Nam nhưng tôi vẫn cứ mê, âm thanh của nó như có lửa. Một cái gì đó cứ rạo rực mãi trong lồng ngực tôi”.         
Suốt cuộc đời nghệ sĩ, ông Nay Pharr tâm niệm đi biểu diễn ở nước bạn không chỉ là để giao lưu với bạn bè quốc tế mà qua âm nhạc ông còn muốn gửi đi một thông điệp rằng: Đất nước ta đã kháng chiến chống giặc ngoại xâm thành công và ý chí của người dân Việt Nam là không gì có thể khuất phục. Và nay, ở cái tuổi đã xế chiều, nghệ sĩ Nay Pharr vẫn đau đáu một nỗi niềm, đó là làm sao để giữ được âm vang của trưng. Theo ông, học chơi trưng không khó, nhưng chơi hay thì không nhiều người làm được. “Ngặt nỗi bây giờ lớp thanh niên không còn mấy người mặn mà với nhạc cụ của dân tộc”-giọng ông trĩu nặng tâm tư.
 ĐỨC PHƯƠNG

Có thể bạn quan tâm

Trao giải cuộc thi “Đại sứ văn hóa đọc” và “Giới thiệu sách trực tuyến” tỉnh Gia Lai năm 2026

Trao giải cuộc thi “Đại sứ văn hóa đọc” và “Giới thiệu sách trực tuyến” tỉnh Gia Lai năm 2026

(GLO)- Chiều 14-8, tại Trung tâm Hội nghị Pleiku Palace (phường Pleiku), Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch, Sở GD&ĐT, Hội Nông dân và Hội LHPN tỉnh Gia Lai phối hợp tổ chức Lễ tổng kết và trao giải cuộc thi “Đại sứ văn hóa đọc” và “Giới thiệu sách trực tuyến” năm 2026.

Triển lãm Mỹ thuật khu vực V - Nam miền Trung và Tây Nguyên 2026: Dấu ấn nghệ sĩ Gia Lai

Triển lãm Mỹ thuật khu vực V - Nam miền Trung và Tây Nguyên lần thứ 30: Dấu ấn nghệ sĩ Gia Lai

(GLO)- Triển lãm Mỹ thuật khu vực V - Nam miền Trung và Tây Nguyên lần thứ 30 - năm 2026 diễn ra từ ngày 6 đến 15-8 đã để lại nhiều ấn tượng. Trong sắc màu chung ấy, các nghệ sĩ Gia Lai thể hiện được dấu ấn qua những tác phẩm giàu sức sáng tạo, đạt kết quả nổi bật.

Võ cổ truyền Bình Định vươn ra thế giới

Võ cổ truyền Bình Định vươn ra thế giới

(GLO)- Liên hoan Quốc tế Võ cổ truyền Việt Nam lần thứ IX - Gia Lai 2026 góp phần quảng bá hình ảnh đất nước, con người và bản sắc văn hóa Việt Nam, khẳng định võ cổ truyền không chỉ là di sản mà còn là nguồn lực phục vụ phát triển du lịch, ngoại giao văn hóa.

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

(GLO)- Không cất lên thành lời nhưng mỗi lá thư, tấm huân chương hay chiếc áo bạc màu đều lưu giữ một phần ký ức chiến tranh. Được trân trọng gìn giữ, những kỷ vật ấy vẫn lặng lẽ kể tiếp câu chuyện về một thời máu lửa, nhắc nhớ các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

(GLO)- Nhà thơ Lệ Thu nguyên là Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Bình Định, nguyên đại biểu Quốc hội khóa IX. Sau nhiều năm được biết đến với tư cách 1 “nữ nhà báo chiến trường” và tác giả của 13 tập thơ, bà vừa ra mắt tiểu thuyết đầu tay "Đi qua miền nhớ" (Nhà xuất bản Văn học).

Họa sĩ Trần Lãng hướng dẫn họa sĩ Nguyễn Xuân Quang thực hành kỹ thuật sơn mài với tác phẩm lấy cảm hứng từ tuồng Bình Định.

“Trò chuyện” với sơn mài

(GLO)- Mỗi người một phong cách, một lối bày tỏ nội tâm khác nhau bằng ngôn ngữ hội họa song gần 20 họa sĩ tham gia Trại bồi dưỡng kỹ thuật và sáng tác sơn mài (phường Pleiku) đã có dịp kết nối, học hỏi và cảm nhận sức hấp dẫn của một chất liệu đậm chất truyền thống.

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

(GLO)- Nhận giấy khen của Cục trưởng Cục Văn hóa cơ sở, Gia đình và Thư viện (Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch) vì có thành tích xuất sắc tại hội diễn Ðàn, hát dân ca 3 miền toàn quốc năm 2026, nhạc sĩ Trần Kim Vân không xem đó là thành quả của riêng mình.

Ươm mầm văn học trẻ

Ươm mầm văn học trẻ

(GLO)- “Tình yêu văn học không bắt đầu từ những điều lớn lao mà từ thói quen đọc sách, sự quan sát cuộc sống và những trang viết đầu tiên của mỗi người”, Nghệ sĩ Ưu tú Đặng Công Hưng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Gia Lai chia sẻ tại lớp bồi dưỡng sáng tác văn học trẻ năm 2026.

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

(GLO)- Trong đời sống văn học, tiểu thuyết luôn được xem là thử thách lớn của người cầm bút. Không chỉ đòi hỏi vốn sống, sức bền sáng tạo và khả năng kiến tạo một thế giới nghệ thuật rộng lớn, thể loại này còn là thước đo độ chín của một nhà văn.

Các vận động viên check-in cùng Ban tổ chức trên đỉnh núi Chư Mố. Ảnh: Vũ Chi

Vinh danh 95 sứ giả mặt trời Chư Mố

(GLO)- Sáng 5-7, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) đã bế mạc Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời” và vinh danh sứ giả mặt trời Chư Mố.

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

(GLO)- Trong đời sống mỹ thuật Gia Lai những năm gần đây, nhiều họa sĩ nữ thuộc thế hệ 8x đang tìm cho mình những hướng đi riêng, mạnh dạn thể nghiệm, bứt phá trong ngôn ngữ tạo hình. Giữa không khí ấy, họa sĩ Châu Thị Ái Vân chọn một lối đi có vẻ lặng lẽ hơn.

null