Myanmar - Bến đỗ mới của người Việt - Kỳ 2: Vì sao Myanmar thu hút lao động Việt?

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Là một thị trường sơ khai ở rất nhiều lĩnh vực, Myanmar ngày càng thu hút nhiều nhà đầu tư nước ngoài kể từ ngày mở cửa.


Số lượng công ty VN sang đây vì thế cũng tăng dần những năm qua với nhiều cái tên quen thuộc như Hoàng Anh Gia Lai, BIDV, Viettel, VNPT, FPT, Atad... Nhưng tại sao nhiều công ty vẫn phải mang sang Myanmar đội ngũ nhân viên, công nhân người Việt thay vì sử dụng lao động địa phương có giá thành rẻ hơn rất nhiều?
 

Kỹ sư Lâm Văn Điệp (giữa) hướng dẫn các công nhân Myanmar làm việc tại Khu công nghiệp Thilawa, nơi có nhiều dự án của các công ty VN.
Kỹ sư Lâm Văn Điệp (giữa) hướng dẫn các công nhân Myanmar làm việc tại Khu công nghiệp Thilawa, nơi có nhiều dự án của các công ty VN.

Công nhân địa phương chưa chuyên nghiệp

Ông Cao Duy Thịnh, tổng giám đốc một công ty xây dựng, cho biết đội ngũ công nhân người Việt của công ty ông hiện ở Myanmar khoảng 200 người.

Thời điểm vừa xin được giấy phép sang Myanmar hồi năm 2012, công ty của ông Thịnh lúc đỉnh điểm có đến 2.000 công nhân địa phương, nhưng sau đó ông phải mang sang nhiều công nhân Việt và bớt sử dụng lực lượng lao động địa phương.

Nguyên nhân là bởi phong cách làm việc khá thiếu chuyên nghiệp của các công nhân Myanmar.

“Phong tục của người Myanmar là ăn trầu. Đường phố họ giữ rất sạch sẽ nhưng thói quen nhai rồi phun trầu ra đường thì không tài nào sửa được.

Nhiều lúc chúng tôi cũng đến khổ vì thói quen này khi công nhân nhai rồi phun trầu khắp nơi. Đá hoa cương nhập về có giá rất đắt mà họ cứ phun không để ý gì cả, thực sự rất xót” - ông Thịnh nói.

Người dân Myanmar hiền hòa, dễ gần gũi nhưng nhịp sống có phần khá chậm của họ đôi khi lại cản trở công việc, nhiều chuyên gia, kỹ sư người Việt nhận định về các công nhân địa phương nơi đây như vậy.

Anh Tưởng, một nhân viên ngành viễn thông đã sinh sống tại Myanmar 2 năm qua, cho biết: “Đặc điểm của người Myanmar là họ làm gì cũng rất đông. Khi mới mua nhà, tôi chỉ sửa sơ lại, làm vách, quét vôi thôi mà số công nhân lao động đến đây phải khoảng 20 người.

Đông vậy nhưng tốc độ làm việc của họ cũng chả nhanh hơn một nhóm khoảng 5, 6 thợ của mình. Vì vậy mà nhiều công ty Việt ở đây phải mang từ VN sang lực lượng lao động lành nghề “cây nhà lá vườn” để đảm bảo tiến độ, chất lượng công việc”.

Có một chuyện khá lạ mà dân du lịch đến Myanmar thường thắc mắc: khi cho tài xế biết địa điểm muốn đi, khoảng hơn 7-8km, nhiều người sẽ lập tức bị từ chối vì nơi đến... quá xa. Đó là phản ứng khá lạ từ các tài xế taxi, nhưng nó cho thấy một phần nhịp sống chậm tại Myanmar.

Người dân xứ sở Phật giáo này hiền hòa, thật thà trong việc mua bán nhưng với các doanh nghiệp, họ cần tuyển dụng những người có thái độ làm việc quyết liệt, nhanh nhạy hơn.

Thu nhập gấp rưỡi, dành dụm gấp đôi

Điều đáng nói là tỉ lệ lao động trí thức người Việt tại Myanmar rất cao. Ông Cao Duy Thịnh cho biết công ty ông có khoảng 70 nhân viên văn phòng, trong khi anh Lâm Văn Điệp - một kỹ sư xây dựng cho biết công ty thép của anh đưa sang đây khoảng 20 nhân viên thì chỉ có 4-5 công nhân, còn lại đều là kỹ sư.

Điểm đặc biệt của giới nhân viên văn phòng, kỹ sư sang đây là phần lớn đều có tuổi đời khá trẻ, hầu như đều trong độ tuổi 30 đổ lại.

“Tôi chỉ mới đến đây hồi đầu năm 2016. Công ty tôi bắt đầu sang Myanmar từ cách đây khoảng 3 năm. Thời gian đầu chỉ có 1, 2 người sang trước để đặt quan hệ kinh doanh, trong khoảng 1 năm gần đây thì chúng tôi bắt đầu chuyển kỹ sư và công nhân sang đây làm việc.

Hầu hết những người tình nguyện qua đây đều trong độ tuổi dưới 30, chưa lập gia đình. Sang đây, tổng thu nhập của chúng tôi tăng lên khoảng 50% đến từ việc được tăng lương và có thêm tiền phụ cấp. Còn trẻ, lại chưa lập gia đình nên khá đông kỹ sư trong công ty tình nguyện đi” - anh Điệp kể.

Công ty của anh Điệp nằm ở trung tâm thành phố Yangon, nhưng công trường thì ở ngoại ô, cách trung tâm thành phố khoảng hơn 1 giờ đi xe. Phần đông các kỹ sư, công nhân cũng được công ty thuê nhà ở tại đây.

“Myanmar là xứ sở Phật giáo nên người dân sống rất tĩnh lặng, địa điểm vui chơi không nhiều và đặc biệt là họ không thích nhậu nhẹt.

Cuộc sống về đêm của bọn tôi ở khu vực ngoại ô vì thế cũng rất tĩnh mịch, hầu như không có nhu cầu xài tiền. Tiền phụ cấp ăn uống bọn tôi xài còn không hết.

Làm được bao nhiêu đều gửi hết về nhà, vì vậy mà từ ngày sang đây làm, số tiền dành dụm được nhiều hơn gấp đôi so với ở Việt Nam” - anh Võ Hồng Sơn, một kỹ sư khác của công ty, kể.

Khi đến Myanmar, ấn tượng đầu tiên của du khách sẽ là những tòa chung cư cũ kỹ, bụi bặm, có tuổi thọ từ rất lâu đời nơi đây.

Chỉ mới bắt đầu mở cửa những năm gần đây, cơ sở hạ tầng tại Myanmar đang có nhu cầu xây sửa lại khá nhiều và vì vậy, xứ sở những ngôi chùa vàng đặc biệt thu hút các nhà đầu tư xây dựng nước ngoài.

“Hồi năm trước đó, công ty chúng tôi chỉ có 2 dự án nhưng đến năm 2016, số dự án lên đến 10. Hiện tại, phần đông các dự án của công ty nằm ở đặc khu kinh tế Thilawa do Nhật Bản đầu tư” - anh Sơn cho biết.

So với các kỹ sư, mức lương dành cho công nhân khi sang Myanmar làm còn có tỉ lệ tăng cao hơn, từ khoảng 250.000 đồng/ngày lên đến 500.000 đồng/ngày.

Anh Bùi Thế Hoàng Phong, một công nhân lành nghề quê Vũng Tàu, cho biết: “Tôi mới sang đây được khoảng nửa năm. Trong thời gian tôi đi, vợ tôi sinh con. Cảm giác xa nhà, không thể thấy được mặt con khi con vừa ra đời thật sự rất khó chịu.

Nhưng thật ra nếu so với ở VN, công nhân từ tỉnh lên thành phố làm việc cũng không khác mấy. Ở đây chúng tôi được nhận gói visa 70 ngày, nên một năm cũng về nhà được 5, 6 lần, mà thu nhập thì cao hơn nhiều”.

Tại các công trường ở Myanmar, những công nhân lành nghề được xem trọng chẳng kém các kỹ sư khi phải hướng dẫn thêm cho các công nhân địa phương.

“Trước khi sang đây và trong quá trình làm việc, tôi có tập nói sơ về tiếng Anh để trao đổi với các công nhân địa phương, phần lớn là các từ dễ hiểu như kéo, kềm, điện... Công việc của tôi ở đây cực kỳ bận rộn, chỉ mới sang vài tháng nhưng tôi đã tham gia 4 dự án” - anh Phong cho biết.

Theo tuoitre

Có thể bạn quan tâm

Phía sau đầu sóng Trường Sa

Phía sau đầu sóng Trường Sa

Bán đảo Cam Ranh nắng gió có một khu đô thị đặc biệt mang tên Khu đô thị Căn cứ quân sự Cam Ranh (Khánh Hòa). Sau những ô cửa bình yên nơi đây là mái ấm của các gia đình quân nhân, trong đó có những người vợ đang ngày ngày thay chồng chăm lo tổ ấm, khi các anh làm nhiệm vụ nơi đầu sóng Trường Sa.

Thầy tôi là nhà cách mạng làm thơ

Thầy tôi là nhà cách mạng làm thơ

Tôi gọi cha tôi bằng 'thầy' vì ông cụ muốn tôi nhớ lại gốc gác của mình từ một làng nào đó ở đất Nghệ An. Người Bắc hay gọi cha là thầy, mẹ là u. Bên nội tôi là người di dân, vào Quảng Ngãi từ mấy trăm năm trước.

Lưu giữ ký ức thời hoa lửa bằng công nghệ

Lưu giữ ký ức thời hoa lửa bằng công nghệ

(GLO)- Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Những người trực tiếp đi qua những năm tháng khốc liệt ấy, nay đều đã ở tuổi xế chiều. Nhưng thời gian không chờ đợi ai. Khi những nhân chứng dần vắng bóng, cũng là lúc nhiều mảnh ghép ký ức về lịch sử dân tộc không còn cơ hội được kể lại.

Lộ Diêu vươn mình từ gian khó

Lộ Diêu vươn mình từ gian khó

(GLO)- Trước đây, Lộ Diêu (phường Hoài Nhơn Đông) như một thế giới tách biệt với bên ngoài. Ðặc trưng địa hình và cuộc sống của người dân nơi đây được đúc kết qua câu: “Lộ Diêu một biển ba đèo - Gian nan đã vượt, khó nghèo đã qua”.

Làng xưa nay đã đổi thay

Làng xưa nay đã đổi thay

(GLO)- Sau khi về định cư ở vùng đất mới, cuộc sống của người dân 4 làng Plei Pông, Kinh Pêng, Plei Trớ và Plei Hek thuộc xã Chư A Thai (là các làng căn cứ cách mạng trong 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ, còn gọi là 4 làng Ðồn) đã có nhiều đổi thay rõ nét.

Mang con dấu đến bản

Mang con dấu đến bản

Hai đứa con đã 15 và 13 tuổi, nhưng lần đầu tiên, vợ chồng anh Moong Văn Phong mới đi làm khai sinh cho con khi Trung tâm Phục vụ hành chính công xã Nhôn Mai (Nghệ An) mang con dấu đến tận bản để làm thủ tục cho dân.

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

(GLO)- Hơn nửa thế kỷ sau chiến tranh, cựu chiến binh Trần Duy Đức vẫn lặng lẽ đi tìm những mảnh ghép của quá khứ. Từ hành trình tìm lại hình bóng người cha liệt sĩ, ông dành cả cuộc đời sưu tầm, ghi chép và lưu giữ lịch sử quê hương cùng những câu chuyện về những con người đã làm nên lịch sử.

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cầm trên tay chiếc “pod chill” nhỏ gọn, tỏa ra mùi hương trái cây ngọt ngào, nhiều bạn trẻ hồn nhiên nghĩ rằng mình chỉ đang dùng một sản phẩm giải trí thời thượng. Nhưng đằng sau làn khói thơm ấy lại là Etomidate - một hoạt chất gây mê y học bị giới tội phạm “biến tướng” thành ma túy nguy hiểm.

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

null