Khói bếp

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Từng tiếng tí tách nổ liên hồi. Bếp lửa rực đỏ bập bùng không ngớt. Mùi khói lan tỏa nhẹ bẫng trong không trung lẫn lớp sương đêm vương trên từng vòm lá. Đã lâu lắm rồi tôi mới lại được hít hà cái mùi ngai ngái của khói bếp để trôi miên man về vùng ký ức ngày cũ.
Cuối năm, trời mỗi lúc một lạnh hơn. Cái lạnh nơi Phố núi khiến người ta dễ thấy chênh chao đến lạ. Đêm nay, mấy anh em chúng tôi ngồi quây quần bên bếp lửa hồng để trông nồi bánh chưng. Cũng từ lâu lắm rồi, guồng quay của cơm áo gạo tiền đã đưa anh em chúng tôi xa ngôi nhà gắn liền bao kỷ niệm thơ ấu. Để rồi những giây phút giao thời sắp khép lại một năm cũ qua đi càng khiến chúng tôi thêm chộn rộn.
Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ảnh minh họa (nguồn internet)
Ngày ấy, cứ vào mùa lạnh là anh em chúng tôi lại ngồi bên bếp lửa sưởi ấm. Anh Hai sẽ bắt mấy đứa luyện đọc chữ cho quen còn tôi lại ngủ gật gà gật gù. Chẳng hiểu sao cứ mỗi lần ngồi bên hơi ấm của ngọn lửa với tiếng tí tách là mắt tôi cứ ríu lại. Có lẽ âm thanh và sự ấm áp ấy chính là bản tình ca ngọt ngào nhất đưa tôi vào giấc mơ. Bên bếp lửa, tôi vẫn nhớ những khoảnh khắc được lùi mấy củ khoai lang vào lớp tro nóng rồi chờ khoai chín. Thật hạnh phúc biết bao. Tiếng mấy anh em nô đùa râm ran. Đứa nào cũng hồ hởi như Tết đến được mẹ mua cho quần áo mới. Đó là món quà tuổi thơ có vị ngọt bùi và ấm áp.
Ngoài kia, anh Hai đang chẻ thêm củi, nói với vào trong tiếng gió: “Nhớ lúc mẹ chưa kịp nhóm bếp, có đứa đi moi củ mì về đã ăn sống rồi nằm sùi bọt mép lên quá nhỉ!”. Cậu Út bẽn lẽn cười, lấy tay chất lại củi trong bếp, cả nhà lại được phen cười nắc nẻ. Tôi thấy mẹ vẫn những ngày tần tảo nấu rượu, nuôi heo. Anh em tôi đứa bằm rau thái chuối, đứa trộn cơm với men thật đều, đứa thì châm lửa nấu rượu cho mẹ. Tôi vẫn nhớ nhất cái buổi sáng trời lạnh buốt, mẹ dậy sớm chiên cơm cho anh em chúng tôi ăn để đi học. Tôi vùng vằng vì ngày nào cũng ăn thứ cơm chiên khô khốc với mỡ heo đông. Anh Hai đã lấy 200 đồng tiền tiết kiệm mua cho tôi ổ bánh mì thịt. Tôi cười tít cả mắt. Lúc ấy, mẹ cũng ngồi thừ nhìn những đốm lửa tí tách nổ tan vào không trung mà nghĩ gì xa xôi lắm. Ánh mắt ấy tôi vẫn nhớ đến tận bây giờ, trong hương khói bếp cay cay.
Cuộc sống hiện đại với bếp gas, bếp từ, với những phương tiện hữu ích nhất phục vụ cho con người, nhưng trong tôi hình ảnh của bếp than hồng rực cháy giữa trời đông mãi gắn liền với những gì ấm áp và đẹp đẽ nhất. Tôi nhắm mắt lại, cố hít hà lấy cái mùi khói bếp đang tan dần trong không trung như sợ mất đi thứ gì quý giá. Tôi đã ước được sống lại trong kỷ niệm tuổi thơ với mùi khói bếp của mẹ, ước cho thời gian ngừng trôi, cho khoảnh khắc sum họp đủ đầy này của anh em tôi còn mãi.
Trúc Phùng

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null