Giữa mênh mông đại ngàn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Lâu rồi, tôi mới có dịp trở lại xã Mường Hoong (huyện Đăk Glei). Chuyến công tác về với Mường Hoong của chúng tôi chưa đầy 2 ngày, nhưng cũng đủ để tôi cảm nhận, đắm say cùng với mênh mông đại ngàn nơi đây.

Ngày đầu tiên, lịch trình công việc khá dày đặc nên sau khi về đến chỗ ở được UBND xã Mường Hoong sắp xếp, tôi vùi mình vào chăn ngủ một giấc ngon lành. Những tia nắng của buổi sớm mai xuyên qua khe cửa sổ khiến tôi bừng  tỉnh giấc. Tôi chạy ra mở toang cửa. Chút se lạnh của buổi sáng sớm ùa vào khiến tôi tỉnh hẳn. Tôi hít một hơi thật sâu không khí trong lành của núi rừng. Sau cơn mưa đêm qua, có cảm giác bầu không khí ở nơi đây được gột rửa trở nên nhẹ bâng, tinh khiết, thật dễ chiu.

Từ căn nhà của Vườn ươm giống sâm Ngọc Linh nhìn ra, tôi thấy những tảng mây trôi bảng lảng như đang sà xuống thấp, phủ lên những nếp nhà, khói bếp bay lên quyện trong sương sớm làm cho khung cảnh trở nên thơ mộng. Buổi sáng ở miền sơn cước khá lạnh, nhưng nhà nào cũng dậy rất sớm nhóm bếp, nổi lửa nấu cơm lo cho bữa ăn của gia đình thật sớm, sau đó người lớn tranh thủ ra ruộng, lên rẫy bắt đầu một ngày lao động, trẻ con đến lớp cho kịp giờ.

Nắng lên, trời trong hơn, những áng mây dần tách ra, lãng đãng bay lên cao, ôm trọn dãy Ngọc Linh. Nắng sớm mùa thu vàng sóng sánh như mật ong rừng đầu mùa trải trên những thửa ruộng bậc thang còn đang gặt dở, vàng ươm. Tôi thầm nghĩ đây là “đặc ân” mà thiên nhiên dành tặng cho những “lữ khách” như tôi. Bởi, mùa này ở Mường Hoong ít có những ngày nắng đẹp đến vậy.


 

 Buổi sáng sớm, Mường Hoong mờ ảo trong sương và khói bếp. Ảnh: T.H
Buổi sáng sớm, Mường Hoong mờ ảo trong sương và khói bếp. Ảnh: T.H


Giữa bốn bề yên tĩnh, tôi lắng nghe tiếng suối reo, tiếng chim rừng lúc líu ríu, lúc lảnh lót… Tất cả hòa điệu tạo nên âm thanh lúc trầm, lúc bổng như một bản giao hưởng của đại ngàn.

Buổi sáng miền sơn cước thật tĩnh lặng khiến những âm thanh của thiên nhiên càng thêm rõ ràng, trong trẻo.

Mỗi lần về với các làng đồng bào DTTS nơi vùng sâu, nhất là đến Mường Hoong, tôi thường thích khoác ba lô tản bộ trên con đường bê tông nông thôn mới phẳng lỳ, hít hà không khí trong lành, lắng nghe tiếng nước suối dội vào không gian trong veo, hòa mình vào với thiên nhiên, với núi rừng để rũ bỏ những mệt nhọc của cuộc sống bận rộn nơi phố thị và tận hưởng sự thư thái trong tâm hồn.

Ở những nơi như thế này, tôi hay ngắm nhìn hai bên đường từng vạt hoa dại khoe sắc và nhẹ lay trước gió. Không có cảnh tấp nập ngược xuôi, không ồn ào còi xe, không vội vã bon chen, cũng chẳng phải lo toan “cơm áo gạo tiền”… như khi ở phố. Mọi thứ đều chậm rãi và bình yên.

Cô bạn tôi không cưỡng nổi vẻ đẹp của núi rừng mà tạo đủ tư thế “ép” tôi phải chụp cho ít hình để “nuôi face” (đăng trên facebook cá nhân).

Mấy người dân trong làng đi ngang qua, tưởng chúng tôi là các cô giáo mới lên nhận công tác ở vùng đất này nên cử chỉ, lời nói rất thân thiện, họ quan tâm bắt chuyện, hỏi thăm chúng tôi. Sợ chúng tôi không biết đường, có người còn gợi ý cho đi nhờ, có người tình nguyện dẫn đến trường. Nhưng đến khi biết chúng tôi là khách xa tới công tác, họ vẫn vui vẻ sẵn lòng giúp đỡ, không một chút đắn đo. Người vùng cao là vậy, thật thà, chân chất.

Trong cuộc đời làm phóng viên, chúng tôi có may mắn được đi đến nhiều nơi. Trong đó, những chuyến công tác vùng cao luôn để lại trong tôi nhiều cảm xúc khó “gọi tên” và những tình cảm đặc biệt khó diễn tả bằng lời. Và, tôi tự nhủ, đôi khi hạnh phúc không hẳn là có thu nhập cao hay sự tiện nghi trong cuộc sống. Hạnh phúc thật bình dị và nó ở ngay trong lòng mỗi chúng ta, nếu chúng ta biết yêu thương, trải lòng ra để sống với đời, với người và biết bằng lòng với những gì mình có được.

Hoàn thành mọi việc, lót dạ vài chén cơm nấu từ gạo bọc thép – loại gạo đặc sản của Mường Hoong, tôi về lại Kon Tum. Thế nhưng, chiều hôm đó khi về, tôi không đi theo con đường Tỉnh lộ 673 ra đường Hồ Chí Minh mà theo đường từ Ngọc Linh sang Tu Mơ Rông. Chiếc xe lắc lư băng băng giữa bao la núi rừng mát rượi. Tôi chống cằm, nhìn qua ô cửa kính xe, ngắm nhìn những đám mây bồng bềnh trôi, rồi kết lại ôm trọn những ngọn núi cao ngất.

Tạm biệt đại ngàn Mường Hoong- miền đất xa xôi luôn có sức hấp dẫn lạ thường với tôi, tôi thầm nghĩ chính những nơi như thế này đã góp phần làm cho mỗi chuyến đi của mình là một cuộc khám phá, trải nghiệm đầy thú vị.        


https://www.baokontum.com.vn/xa-hoi/giua-menh-mong-dai-ngan-20633.html

Theo Thiên Hương (baokontum)

Có thể bạn quan tâm

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

null