Thời sự 70 năm thành lập Hải quân Nhân dân Việt Nam (7.5.1955 - 7.5.2025):

Cổ tích ở Trường Sa: Sống chết cùng nhau

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Cựu chiến binh Nguyễn Quang Hợi năm nay 66 tuổi, trẻ nhất trong 7 người trôi dạt trên biển Trường Sa, nhưng là chiến sĩ đầu tiên đổ bộ lên đóng giữ đảo Phan Vinh.

Nhớ lại câu chuyện gần 50 năm trước, ông Hợi bảo: "Nếu không có anh Hà và các anh động viên chăm sóc, tôi không còn sống đến ngày hôm nay".

Khắc dấu mạn xuồng

Ông Nguyễn Quang Hợi (sinh 1959, hiện đang ở xã Quảng Minh, H.Quảng Xương, Thanh Hóa), nhập ngũ tháng 10.1976 vào Lữ đoàn 146 Hải quân. Đầu năm 1978, đơn vị nâng cấp báo động chiến đấu, hạ sĩ Hợi nhận lệnh "sẵn sàng đi biển" và cuối tháng 3.1978, ông cùng 31 cán bộ, chiến sĩ xuống tàu HQ-680 của Hải đoàn 128 Hải quân; đến sáng 30.3.1978, đổ bộ lên đảo Hòn Sập (Phan Vinh).

Các cựu chiến binh (từ trái sang phải): Nguyễn Quang Hợi, Ngọ Văn Vượng, Lê Văn Mồi và tấm hình tư liệu 7 cán bộ chiến sĩ đảo Phan Vinh trôi dạt, cuối năm 1978. ẢNH: MAI THANH HẢI
Các cựu chiến binh (từ trái sang phải): Nguyễn Quang Hợi, Ngọ Văn Vượng, Lê Văn Mồi và tấm hình tư liệu 7 cán bộ chiến sĩ đảo Phan Vinh trôi dạt, cuối năm 1978. ẢNH: MAI THANH HẢI

"Lúc ấy tôi 19 tuổi, nhưng sống ở Phan Vinh từ ngày đầu đóng giữ, hay bơi lội, nên khi thấy đồng đội bị nạn, xung phong ngay", ông Hợi cười vậy và gật gù: "Mấy ngày đầu thì còn sức, nhưng càng về cuối càng đuối, nằm ngất lịm".

Ngày thứ 7 (4.11.1978) trôi dạt trên biển, nắng nóng và sóng to làm cả nhóm mệt lả. May mắn là buổi sáng hôm ấy, hạ sĩ Lê Văn Mồi phát hiện và vớt được một bẹ dừa thối, tìm kiếm bên trong có 1 con cua to bằng đồng xu và 4 con bằng hạt ngô. Thiếu úy Vũ Văn Hà chia đều: con to cho 3 người, 4 con nhỏ cho 4 người còn lại.

Buổi trưa, chiếc tàu cá nước ngoài hôm trước lại đến gần. 5 người nằm xuống giả chết. Thiếu úy Hà và chiến sĩ Củng vẫy tay xin cấp cứu, nhưng tàu cá tránh ra khoảng 20 m, cuối tàu có 2 người đàn ông xua tay, ra hiệu từ chối.

Thời điểm này, mọi người đều rộp da lở loét, sức lực cạn kiệt. Ai cũng đinh ninh sẽ chết trên biển, nên bàn bạc thiếu úy Vũ Văn Hà quyết định lấy đinh nhọn khắc vào mạn xuồng nhôm, đủ họ tên, năm sinh, quê quán của từng người và ghi rõ "quốc tịch Việt Nam". Buổi tối, thấy chiến sĩ Nguyễn Quang Hợi tím tái vì rét, đảo trưởng Hà và 5 anh em ngồi dựa lưng vào để truyền hơi ấm cho anh Hợi.

Chết cũng phải buộc dây giữ xác

Ông Lê Ngọc Củng (hiện đang ở thôn 6, xã Quảng Thái, H.Quảng Xương, Thanh Hóa) sinh năm 1955, học hết lớp 7 thì ở nhà làm ruộng. Cuối năm 1976, ông nhập ngũ vào Lữ đoàn 146 Hải quân. Do nhiều tuổi hơn các chiến sĩ mới cùng lứa, lại rành rẽ việc đi biển, nên khi khung đảo Hòn Sập (Phan Vinh) thành lập, ông được chỉ huy đơn vị đưa vào làm tiểu đội trưởng. Buổi sáng 30.3.1978, ông Củng là chiến sĩ đầu tiên nhảy từ tàu HQ-680 xuống biển, đổ bộ lên đảo Hòn Sập.

Bia chủ quyền trên đảo Phan Vinh, năm 2025. ẢNH: MAI THANH HẢI
Bia chủ quyền trên đảo Phan Vinh, năm 2025. ẢNH: MAI THANH HẢI

Trong suốt thời gian trôi dạt trên biển, ông Củng thường xuyên đảm nhiệm các ca gác đêm nên đêm ngày thứ 7 (4.11.1978), ông nghe thấy tiếng chim. Báo cáo với đảo trưởng Vũ Văn Hà, ông nhận lệnh: "Tăng cường quan sát nghe ngóng, xuồng vào gần đảo hoặc bãi ngầm nên mới có chim" và tập trung vào ca gác.

Khoảng 21 giờ đêm 4.11.1978, cả nhóm nghe tiếng ầm ầm. Cứ tưởng tiếng máy tàu, nhưng sau mới biết là sóng vỗ vào thềm san hô. Mọi người ngồi ra 2 bên mạn để xuồng khỏi bị lật. Khi sóng lớn từ thềm san hô bật ra ào vào làm chìm xuồng, Lê Văn Mồi là người còn khỏe nên nhảy xuống dò đáy. Khi chân anh chạm san hô và nước ngang ngực, mọi người cùng nhảy xuống, đẩy xuồng vào bãi cạn.

Hạ sĩ Ngọ Văn Vượng buộc xuồng vào đá san hô. Nhưng do mất sức, buộc không chắc nên xuồng trôi ra ngoài. Đảo trưởng Hà kêu gọi mọi người dồn sức đẩy xuồng vào hồ nước trong bãi và thay nhau lặn xuống buộc dây xuồng vào đá.

Sau khi dìu nhau leo lên xuồng nằm nghỉ, ai cũng bị ù tai, nước từ trong mũi và tai cứ trào ra. Được một lúc thì binh nhất Nguyễn Bá Khôi đau ngực, khó thở. Mọi người vây quanh, tập trung xoa miết mạnh để Khôi ấm. "Chúng tôi bàn nhau, nếu ai bị chết thì không được vứt xác xuống biển mà buộc dây giữ lại trên xuồng. Tôi và anh Hà thống nhất: "Nếu chết chúng ta sẽ chết cuối cùng, nếu còn sống trở về sẽ kết nghĩa anh em"", cựu chiến binh Lê Văn Mồi nhớ lại rành rọt vậy…

Được cứu sau 8 ngày đêm

Buổi sáng ngày thứ 8 (5.11.1978), mọi người tỉnh dậy, thấy xuồng nằm trong hồ nước giữa bãi san hô. Khi thủy triều rút, 6 người (chiến sĩ Vượng không ngồi dậy được) bò ra khỏi xuồng, xuống bãi san hô tìm đồ ăn. Ban đầu không tìm được gì, Củng và Khôi kiệt sức bò lại về xuồng nằm cùng Vượng. Thiếu úy - đảo trưởng Vũ Văn Hà và 3 chiến sĩ (Lê Văn Mồi, Nguyễn Quang Hợi, Vinh) tìm được 2 con ngao biển, dùng đá san hô đập vỡ vỏ, mang về xuồng chia nhau ăn sống.

Tàu 641 (sau là HQ-671) xuất phát tìm kiếm cứu nạn 7 cán bộ, chiến sĩ đảo Phan Vinh trôi dạt, cuối tháng 10.1978. ẢNH: TƯ LIỆU QCHQ
Tàu 641 (sau là HQ-671) xuất phát tìm kiếm cứu nạn 7 cán bộ, chiến sĩ đảo Phan Vinh trôi dạt, cuối tháng 10.1978. ẢNH: TƯ LIỆU QCHQ

Sau khi đã hồi sức bằng ngao biển và hải sâm, mọi người quan sát xung quanh và phát hiện 1 vật màu đen ngoài biển. Nhìn kỹ thì thấy vật đó tiến lại gần, nhận dạng là con tàu, giống tàu vận tải 641 mấy lần ra đảo Phan Vinh.

Cả nhóm bàn nhau khiêng xuồng ra khỏi bãi cạn, tiếp cận tàu. Nếu là tàu nước ngoài thì xin nước ngọt, đồ ăn. Lúc này, chiến sĩ Vượng đã kiệt sức, phải nằm trên xuồng cho mọi người loạng choạng khiêng xuồng vượt qua bãi đá.

Cách khoảng 1,5 km thì cả nhóm phát hiện đó là tàu hải quân ta. Trên tàu đang phát tín hiệu cờ tay của chiến sĩ thông tin và rất nhiều người ở trên boong. Như có sức mạnh, cả 6 người khiêng xuồng chạy băng băng qua bãi san hô.

"Đến gần hơn, chúng tôi thấy tàu 641 đang bắn pháo hiệu. Tự nhiên mọi người gục xuống, vừa bò vừa khóc nức nở… Tàu 641 dừng ngoài mép xanh, thả xuồng cao su, đưa 4 người yếu nhất (Vinh, Vượng, Củng, Khôi) ra trước, còn lại đi chuyến sau. Lên tàu, mọi người xúm lại đưa anh em vào giường đắp chăn, xoa dầu nóng. Thuyền trưởng Thuận và thuyền phó Chính phân công các thủy thủ chăm sóc và bón từng thìa cháo cho chúng tôi", ông Vũ Văn Hà nhớ lại vậy và rành mạch: "Sau 2 tiếng, tôi tỉnh hẳn và hỏi chỉ huy tàu, mới biết mình đã trôi dạt đến bãi cạn Kỳ Vân, cách đảo Phan Vinh 61 hải lý (gần 113 km) về phía đông nam"…

Chiều tối 5.11.1978, tàu 641 đưa 7 cán bộ, chiến sĩ về tới đảo Phan Vinh. Hôm sau, thiếu úy Vũ Văn Hà viết điện cơ yếu gửi ra Quân chủng Hải quân: "Nghẹn ngào xúc động, 7 anh em chúng tôi đã được Đảng, Bộ Quốc phòng, Quân chủng và tàu 641 đưa trở về với lòng mẹ. Chúng tôi hứa sẽ chóng hồi phục sức khỏe để tham gia học tập, công tác và đền đáp công ơn sâu nặng đó"…

(còn tiếp)

Theo báo cáo, Quân chủng Hải quân đã cử 2 tàu HQ-641 (sau đổi phiên hiệu là tàu HQ-671, được công nhận "bảo vật quốc gia", đang trưng bày tại Bảo tàng Hải quân, TP.Hải Phòng) và HQ-607 của Hải đoàn 125 (nay là Lữ đoàn vận tải quân sự 125, Vùng 2 Hải quân) kiên trì vượt qua sóng gió tìm kiếm 7 cán bộ, chiến sĩ đảo Phan Vinh trôi dạt trên biển.

8 giờ sáng 5.11.1978, tàu HQ-641 (do thiếu tá Võ Hán chỉ huy) đã tìm thấy bộ đội trên bãi Kỳ Vân (Trường Sa) và sau sự kiện này, tàu 641 được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng ba.

Trong cuộc tìm kiếm này, Bộ Quốc phòng cũng đã điều động máy bay C-130 (chiến lợi phẩm sau ngày 30.4.1975) của Trung đoàn 918 (nay là Lữ đoàn 918), Quân chủng Phòng không - Không quân đi tìm kiếm. Tuy nhiên, do xuồng bé, điều kiện thời tiết không thuận lợi, nên máy bay đã không phát hiện được mục tiêu.

Theo Mai Thanh Hải - Nguyễn Văn Hải (TNO)

Có thể bạn quan tâm

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

null