Chợ phiên trong hơi thở hôm nay

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Ÿ Ký của NGUYỄN SA HUỲNH

“Phường Thị là chị Vạn Phú /Vạn Phú là chú Đầu Cầu /Đầu Cầu là cậu Cây Da /Cây Da là cha Tam Tượng…”. Đó là câu vè mà tôi thuộc nằm lòng từ lời ru của mẹ. Mỗi khi đọc lại, những hình ảnh về phiên chợ tấp nập, đầy sắc màu và phồn thịnh của một thời xa vắng lại ùa về.

Đong đầy thương nhớ

Nhà tôi nằm trong lối nhỏ ở trung tâm của cánh Bắc huyện Phù Mỹ - Ngã ba Bình Dương. Nói là lối nhỏ nhưng nó thông lên tới tận Hoài Ân. Từ ba giờ sáng khi gà gáy dạo đầu tôi đã nghe những tiếng chân thình thịch, tiếng đòn gánh kẽo kẹt. Thích nhất là những ngày sau Tết, mùa me bắt đầu chín rộ, tụi con nít chúng tôi sẽ được ăn me miễn phí. Những người gánh nặng phải đổi vai liên tục, lúc xoay quang gánh, những giỏ me vướn vào bờ rào gai vài xâu me bị vướn lại trên rào, vậy là sáng sớm bọn con nít chúng tôi đi lượm chia nhau. Rồi chúng tôi kéo nhau xuống chợ phiên để được xem đủ thứ, xem xe ngựa, xem xe than đỏ lừ phả hơi nóng rát mặt. Những đứa trẻ ở những nơi xa được cha mẹ gánh theo một bên đầu gánh cùng trái mít, đàn heo con,… thì ngơ ngác trước cảnh tấp nập đông vui.

Chợ An Lương là phiên chợ còn giữ được khá nhiều hồn hậu nét xưa.

Chợ An Lương là phiên chợ còn giữ được khá nhiều hồn hậu nét xưa.

“Ai về nhắn với nậu Nguồn/ Mít non gửi xuống, cá chuồn gửi lên”… Có lẽ không chỗ nào có thể cảm nhận chính xác và tường tận nghĩa đen nghĩa bóng của câu ca này bằng dân quê xứ tôi. Những bầu cá trụng (cá hấp), những bầu mắm liên tục được gánh từ các làng chài ven biển - nào Mỹ Thắng, kìa Mỹ Thọ vắt qua Mỹ An - tất thảy đều đi qua lối nhỏ nhà tôi để lên nguồn Hoài Ân. Với quãng đường khoảng bốn mươi cây số, trong đó phân nửa đoạn đường là băng qua rừng núi. Họ đi từ hôm trước để sáng sớm hôm sau họp chợ, họ bán cá, mắm rồi lại mua những nông sản gánh về cho kịp phiên chợ Cây Sộp.

Chợ phiên Cây Sộp là chợ lớn nhất trong các chợ cánh Bắc Phù Mỹ, là nơi hội tụ tất cả những sản vật của cả một vùng rộng lớn kể cả ở các huyện lân cận và nhiều nơi khác. Chợ bán không thiếu một thứ gì từ hàng đan đát, đồ rèn, đồ gốm sứ đến hàng nón lá, hàng muối, bánh tráng, hàng bún, cho tới cơ man nào là nông sản, thực phẩm,… Chợ họp rất sớm, lúc đầu không có cảnh chen lấn, những tiếng ồn ào cũng không nhiều, chỉ có tiếng xe ngựa, tiếng bước chân, tiếng quang gánh. Đôi khi có tiếng heo gà xé toang màn đêm. Càng về sau chợ càng tấp nập, khi những chiếc đèn dầu bắt đầu được tắt đi là lúc bạn hàng tứ phương đổ về chợ. Tùy vào từng mùa mà chợ thiên về mặt hàng nào, như vào dịp tết chợ sẽ phủ trắng củ kiệu, sau tết sẽ là mùa me, mùa đậu phộng, đến đầu hè lại là mùa mít, mùa dưa,... Chợ như thế, âm thành như thế, sắc màu như thế, hương vị phảng phất như thế làm sao mà không yêu, làm sao mà không nhớ…

Năm xửa năm xưa Bình Dương chỉ là một thị tứ nhỏ xíu, dần dà tiến lên thị trấn lúc nào không hay, chợ Cây Sộp không còn đủ rộng lớn để họp chợ. Chính quyền cho xây chợ mới khang trang trên một khu đất rộng lớn lấy tên chợ là Bình Dương. Chợ phiên giờ chỉ còn trong ký ức vì giờ ngày nào chợ cũng họp, họp từ sáng tới tối, những ngày phiên chỉ đông hơn ngày thường một tí. Những quang gánh đã nhường chỗ cho xe máy, xe ba gác. Nhưng sự nhộn nhịp, cảnh bán buôn sầm uất không giảm mà còn tăng nhiều lần.

Mà có riêng gì chợ Cây Sộp. Nhiều ngôi chợ phiên khác cũng vậy, không còn cảnh vắng lặng, u tịch của những ngày… không phiên. Nhiều khi tôi thèm nghe tiếng gió rít trên những mái lều không bóng người, thèm nghe một tiếng lá rơi trên con đường vừa mới tấp nập ngày hôm qua. Bây giờ đất chật người đông, chợ họp đến từng thôn xóm, đi đâu cũng gặp chợ, ra ngõ là có chợ, chợ phiên đã dần đi vào dĩ vãng… Tôi, vẫn tiếc cái ký ức cũ nhưng bảo giữ lại thì tôi xin can, ký ức cứ vẹn nguyên trong tâm tưởng mỗi người cho đến khi lớp người còn có ký ức lùi xa trong thời gian, sự tươi mới giàu có đông vui và cảnh người phấn khởi đáng để ký ức cũ thật sự nhạt nhòa trong thương nhớ.

Nét xưa phố thị đong đầy

Mùng một chợ Gành, mùng hai Trung Chánh, mùng ba An Lương. Chợ Gành thì giờ cũng như chợ Bình Dương và nhiều chợ khác, chợ Trung Chánh phiên chính chỉ khác ngày thường là bán thêm nhiều hàng đan đát. Chỉ có chợ An Lương (Mỹ Chánh, Phù Mỹ) là còn giữ được khá nhiều hồn hậu nét xưa. Cái độc đáo của chợ này là từ chiều hôm trước ngày phiên (3, 8, 13, 18,…) chợ đã nhóm với một mặt hàng duy nhất là tre.

Mỗi dịp về Bình Định tôi đều ghé chợ này vài ba lần vì những nét quê được khắc họa rõ nét nơi đây. Chợ có hàng đan lát của vùng Trung Chánh, có hàng muối rất lớn, có hàng cá tươi ngon của chợ Gành,... Chợ có nhiều hàng rau củ quả, không lều bạt nhưng những người bán ngồi ngay ngắn, dù chỉ trải bao ny lon ngồi trên mặt đất nhưng sạch sẽ tinh tươm. Chợ có rất nhiều giỏ sắt, thúng dây, rất nhiều nón lá, rất nhiều bánh tráng và rất rất nhiều những thứ mộc mạc, thậm chí xưa cũ. 

Tôi đi vòng quanh chợ, nơi đâu cũng gặp nụ cười giản dị, gặp những gian hàng tưởng chừng chỉ còn trong miền ký ức của nhiều người. Điều tôi ấn tượng hơn cả ở chợ này là rất nhiều cụ già ngoài 80 nhưng vẫn ngồi bán những món hàng do chính tay cụ làm ra. Có lẽ nơi đây, đoạn cuối của dòng La Tinh xinh đẹp, nơi sông nước hữu tình,  nơi có rất nhiều sản vật trù phú đã làm cho con người tươi trẻ, làm nên một ngôi chợ mang đậm màu sắc quê hương!

Có cái tên chợ giản dị thân thương chuyên bán sỉ đúng một đặc sản nổi tiếng của Phù Mỹ nói riêng và Bình Định nói chung, dân gian quen gọi nôm na đó là cá chua hay là chợ Góc Lựa. Đây chỉ là một chợ nhỏ, sáng sớm tinh sương ai chạy xe trên đường 640 qua cầu An Xuyên vừa tới cầu An Mỹ để ý thì sẽ gặp. Chợ nhóm sớm, những con cá chua mới vớt lên sáng ngời, lấp lánh từ những hồ nuôi quanh vùng trong xã Mỹ Cát này tỏa đi khắp các chợ phiên lớn nhỏ như chợ Gành, An Lương, Chợ Bình Dương,... Cá chua là loài cá nước lợ thịt thơm, ngon, ngọt không thể tả. Cá thường hấp với lá giang nên có tên gọi là cá chua, ngoài ra cá còn làm món nướng giấy bạc hoặc kho với nước dừa cốt,... Nhiều lần qua lại con đường này, gặp đúng phiên chợ không cưỡng được sự hấp hẫn của nó, tôi phải dừng xe lấy vài con mang về cuốn bánh tráng! Nghe tôi kể, nhiều bạn xứ Nẫu gật gù xác nhận và nói vui, họa có điên không dừng xe trước một cái cảnh quá nhiều hứa hẹn như vậy.

***

Tôi hay nhớ quê, nhiều khi đáp một chuyến bay chỉ để về lượn một phiên chợ nhất là chợ An Lương. Tôi hay nghĩ nếu muốn tìm về một Bình Định dấu yêu hồn hậu có lẽ nhanh nhất là tuôn luôn về một phiên của chợ An Lương. Tôi thấy lòng mình tươi mới hơn, năng lượng nạp thêm được nhiều hơn và tự thấy rằng phần chi trả của mình hã còn rất rẻ và tôi vẫn cứ mắc nợ những phiên chợ quê.

Bạn thân mến, bạn có phải là người Bình Định như tôi không, đã bao lâu rồi bạn không đến với chợ phiên?

Có thể bạn quan tâm

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

(GLO)- Ẩn giữa rừng sâu xã Krong (tỉnh Gia Lai), những căn lán nhỏ được dựng ngay dưới gốc giáng hương cổ thụ. Đó là nơi lực lượng bảo vệ rừng ăn ngủ, thay nhau canh giữ từng cây hương quý - những “báu vật” của đại ngàn.

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí bầu cử nơi biên giới

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí ngày hội lớn của toàn dân nơi biên giới

(GLO)- Những ngày cận kề cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Ia Mơ (tỉnh Gia Lai) phối hợp với chính quyền, già làng, người uy tín đến từng làng tuyên truyền, vận động bà con sẵn sàng tham gia ngày hội lớn của toàn dân.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

null