Chợ làng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Chợ làng được nhóm họp trên bãi đất trống. Chiều về, chợ trở thành nơi đông vui và nhộn nhịp nhất của làng.
Mỗi ngày, khoảng sau 15 giờ, những người nông dân Jrai từ nương rẫy, đồng ruộng trở về, họ mới xuống chợ để bày bán những thứ vừa thu hoạch được. Đó là những bó rau, mớ cua đồng, cá đồng hay những quả sầu riêng vừa lượm trên mảnh vườn thơm lựng, chùm quả vú sữa căng mọng, những rổ chòi mòi, rổ trâm rừng tim tím bắt mắt. Xen lẫn giữa những tiếng gọi mời mua bán là câu chuyện nhà, chuyện rẫy, chuyện học hành của con cái... của các bà, các mẹ. 
Đi chợ làng vào mùa mưa, ta sẽ bắt gặp những gùi nấm rơm, nấm mối, những gùi măng, mụt nào mụt nấy mập mạp hay những bó rau rừng xanh mởn. Mùa nắng, sẽ có những chùm vải, chôm chôm rừng, quả mít vườn mùi thơm dậy lên cả góc chợ… cứ mặc sức mua mà không cần phải đắn đo e ngại chuyện chất bảo quản hay thuốc kích thích, bởi đó toàn là những thứ thu hái từ vườn nhà của những người dân Jrai trong làng.
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Tôi thích đi chợ làng, vì ở đó có những thứ rất đỗi gần gũi, gợi nhớ về những ký ức xưa cũ. Từ những gùi chòi mòi, trâm rừng chín tím đến mớ cá, lươn đồng bơi trong cái chậu nhỏ. Tất cả đều gắn với những kỷ niệm khó quên.
Ấy là kỷ niệm ngày bé được ba cho đi bắt cá cùng. Ba tôi ngăn một phần con mương chảy qua đám ruộng, bỏ xuống đó vài cành cây, độ 1 tuần là có thể tát nước và bắt cá. Có hôm, ba bắt được nhiều cá, mẹ dùng một phần để dành nấu canh chua, phần còn lại mang xuống chợ bán, lấy tiền mua một vài món khác để thêm vào bữa cơm cho cả nhà.
Ấy là những trưa hè, trẻ con chúng tôi bàn bạc nhau trốn ngủ trưa, chạy ù ra bụi tre đầu làng “tập kết”, đông đủ thì cả nhóm lên đồi tìm sim, tìm trâm rừng… ăn cho miệng môi đứa nào cũng tím rịm, bữa thì rủ nhau lần theo các khe suối tìm lần những đọt rau dớn mập mạp mang về cho mẹ và được ba khen khi bữa cơm chiều của cả nhà có thêm món rau dớn xào tỏi đổi vị.
Hay thi thoảng xuống chợ làng, bắt gặp mùi thơm dịu ngọt của quả thị mà thuở nào, tôi vẫn thường được anh bạn ở nhà bên mang sang cho. Mùi thơm của quả thị phảng phất trong căn phòng đến mấy ngày liền.
Chợ làng nơi tôi sống thường nhóm họp buổi chiều nên người đi chợ cũng không phải tất bật vội vàng như ban sáng, cứ chậm rãi mà lựa chọn những thứ vừa ý. Tôi thường nán lại lâu hơn trước những chiếc gùi đầy hoa sen, hoa súng và bao giờ cũng mua một bó mang về. Giữa mua bán tấp nập, những gùi hoa ấy như một chấm cọ nhẹ nhàng nhưng lại rất đỗi cuốn hút, gần gũi.  
Thường thì cuối tuần, sạp hàng đồ chơi mới được bày bán, trẻ con được mẹ cho theo xuống chợ dán mắt vào những chiếc ô tô, máy bay, búp bê, lật đật… Mỗi lần ngang qua sạp hàng ấy, tôi vẫn thường mua vài thứ tặng các em nhỏ đang đứng xung quanh. Nhìn những đôi mắt sáng lên vì được quà của các em tôi thấy lòng mình ấm hẳn.
Và, cũng vào những chiều cuối tuần, người trong phố thường ngược đường tìm xuống chợ làng để tìm mua thực phẩm sạch cho gia đình. Tôi cũng không ngoại lệ. Hôm nào đi chợ làng, tôi thường mua rất nhiều thứ, mua cho gia đình mình rồi có khi mua cả cho người thân vì thực phẩm sạch, ngon và rẻ!
PHÚC AN

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null