Bệnh viện Chợ Rẫy lúc nửa đêm

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Những ngày đầu tháng 2.2025, chúng tôi vào Bệnh viện Chợ Rẫy, trải chiếu ngồi dọc hành lang chật chội, thức trắng đêm với người bệnh và thân nhân của họ.

Tại Bệnh viện Chợ Rẫy (Q.5, TP.HCM), chúng tôi chứng kiến cảnh tượng đau lòng khi nhiều người phải sống tạm bợ, ngủ ngoài trời và chấp nhận mọi khó khăn chỉ để giữ lấy chút hy vọng.

Những người này đang cố gắng vượt qua giai đoạn khó khăn với mong muốn thoát khỏi nguy cơ tử vong. Không khí nơi đây là sự pha trộn giữa nỗi sợ hãi và hy vọng, một thực tế khắc nghiệt mà không ai muốn đối mặt.

Khuôn viên nhỏ ở tầng trệt trại T25 được lưu trú miễn phí
Khuôn viên nhỏ ở tầng trệt trại T25 được lưu trú miễn phí

Đêm ở trại T25 của Bệnh viện Chợ Rẫy, không gian ngột ngạt với những dãy ghế chật kín người, hàng trăm chiếc chiếu nhỏ trải dọc lối đi. Nắng mưa thất thường, nhiều thân nhân than thở "không sớm thì muộn cũng trở thành… bệnh nhân".

Đây là nơi tá túc không tốn phí của thân nhân chờ tin bệnh nhân nặng đang hồi sức cấp cứu hoặc phải cách ly điều trị tại các khoa phòng của Bệnh viện Chợ Rẫy.

Việc chờ tin người thân cứ thế diễn ra liên tục, kéo dài trong sự mòn mỏi. Xung quanh, những gương mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì nhiều đêm thiếu ngủ, hoặc sưng húp vì khóc quá nhiều. Và không gian sống của mỗi người thu bé lại bằng một manh chiếu mỏng hay bất cứ thứ gì có thể trải ra: bao ni lông, tấm bạt, bìa carton…

Sau cơn mưa lúc chiều tối, tầm 21 giờ, tại khuôn viên nhỏ ở tầng trệt trại T25, nhiều người loay hoay lau dọn "bãi chiến trường" ướt nhẹp để chợp mắt. Bình yên không có mặt, chỉ có những lời cầu nguyện, tiếng thở dài và tâm sự lẫn khuất trong nhốn nháo, hớt hải…

Chạy trời không khỏi… nợ

Càng về khuya, gió càng lạnh. Những thân nhân bệnh nhân ngồi co ro trước cổng bệnh viện. Người thì ngồi ghế, lấy chiếc áo khoác cũ hoặc túi xách làm gối. Người khác vạ vật dưới gốc cây, nép mình bên bức tường loang lổ, hoặc ngồi bó gối trên những bậc thềm chật chội.

"Mời cô bác là thân nhân bệnh nhân…", tiếng loa phát liên tục. Nhiều người lập tức ngẩng đầu lên, căng tai lắng nghe, rồi lại lặng lẽ cúi xuống. Một người phụ nữ chợt giật mình, quay sang hỏi những người bên cạnh: "Ủa, có phải kêu Hà Thị Oanh hông?". Nửa tỉnh nửa mê, chị cuống cuồng xỏ dép, chạy vội.

Trải chiếu nghỉ tạm ở bất kỳ chỗ nào còn trống
Trải chiếu nghỉ tạm ở bất kỳ chỗ nào còn trống

Ở góc khuất, một người đàn ông ngồi bệt xuống sàn, lặng lẽ rít điếu thuốc. Làn khói trắng chậm rãi tan vào màn đêm nặng trĩu.

Thấy tôi lân la hỏi chuyện, ông Nguyễn Văn Dư (60 tuổi, quê Cà Mau) tặc lưỡi, buông giọng chua chát: "Vô đây mới thấm câu cái giường đắt nhất là giường bệnh viện. Giờ tui chỉ cần con tui sống thôi, thực vật cũng được. Ở đây, tui đâu dám ngủ sâu, cứ giật mình vì tiếng còi xe cấp cứu, tiếng loa gọi tên, riết rồi quen luôn".

Giữa lời kể đầy bất lực, chúng tôi nhìn thấy sự mỏi mệt của người cha nghèo, đang đánh cược cả gia tài để giành lại sự sống cho con, dù đôi khi, vẫn không đủ.

Tiếng sột soạt vang lên, vài người trở mình, quạt phe phẩy, đập muỗi, kéo tấm bạt, bìa carton hoặc chiếc áo mưa lên gần kín cổ để giữ ấm. Bệnh viện là thế, ngày oi bức, đêm lạnh, ai chịu không nổi thì tìm chỗ trú, chỉ mong trời mau sáng.

Vợ ông Dư kể: "Cứ chỗ nào trống là tụi tui trải chiếu nghỉ tạm. Mấy bữa nay, tui chạy đi xin cơm từ thiện, ổng ở lại canh đồ. Hôm nào đi trễ, tui về tay không, thì vợ chồng ăn đỡ mì gói".

Những ngày rong ruổi lo cho con, vợ chồng ông Dư thuộc nằm lòng những điểm phát cơm miễn phí. Cơm chay có ở bếp ăn yêu thương, cơm mặn lấy ở cổng số 6. Nghe ai đó nhắc chuyện đăng ký phòng lưu trú, ông Dư xua tay: "Trời! Nghe nói giường trên lầu 2 cũng 30.000 - 50.000 đồng/ngày. Hai giường tốn cả trăm ngàn, bằng tiền cơm mấy bữa rồi, thôi ráng nằm đất, dành tiền lo cho con".

Thân nhân thích nghi với điều kiện sống khắc nghiệt
Thân nhân thích nghi với điều kiện sống khắc nghiệt

Nhắc đến con trai - Nguyễn Đình Đức (26 tuổi), mắt ông đỏ hoe. Đức rời quê lên TP.HCM học nghề, đi làm công nhân, mỗi tháng gửi tiền về phụ cha mẹ. Mười ngày trước, cậu gặp tai nạn giao thông, xe máy gần như nát vụn, chân dập. Nghe tin, vợ chồng ông tay chân rụng rời, vay mượn khắp nơi, tức tốc đón xe khách lên thành phố.

"Ở quê, hai vợ chồng già bám víu mấy công đất nuôi tôm, trời thương thì có ăn, không thì trắng tay. Mà chỉ mới hơn tuần, mấy chục triệu không cánh mà bay", ông thở dài.

Nhắc đến con, ông Dư không khóc, chỉ cúi đầu, có lẽ vì nước mắt đã cạn. "Ở quê nghèo còn ráng sống qua ngày, ở đây chỉ có tiền mới cầm cự nổi, sớm muộn cũng nợ nần", giọng ông lạc dần giữa màn đêm.

Nhiều người ngủ tạm bợ ở Bệnh viện Chợ Rẫy
Nhiều người ngủ tạm bợ ở Bệnh viện Chợ Rẫy

"Chỉ mong bác sĩ nói còn chữa được"

Gần 23 giờ, chị Trần Hồng Hạnh (39 tuổi, quê An Giang) tỉnh giấc vì tiếng khóc nấc lên, có lẽ người nhà họ không qua khỏi. Đã vài tuần coi đây là nhà, chị không còn giật mình nữa, thay vào đó, nỗi đau thấm dần vào da thịt.

Thấy tôi có mỗi tấm chiếu, chị chia sẻ kinh nghiệm chống chọi với sương đêm. Chị mua một chiếc bao ni lông to, chui vào đó ngủ, bên dưới lót hai lớp chiếu, đắp thêm một chiếc chăn mỏng. "Giống túi ngủ vậy đó, chắn gió, giữ nhiệt tốt hơn bìa carton. Mình phải khỏe thì mới lo cho người thân được!", chị tỉ mỉ hướng dẫn.

Sống ở ranh giới của sự sống và cái chết mong manh, chị Hạnh và những người khổ cực vẫn tìm cách bao dung nhau để bước tiếp.

Những giấc ngủ nhọc nhằn
Những giấc ngủ nhọc nhằn

Cách đây vài tuần, chị Hạnh tốn gần 3 triệu chỉ để thuê xe đưa em gái vào Bệnh viện Chợ Rẫy. Con số "nặng gánh" với một công nhân may. Hay tin có khu nhà nghỉ miễn phí, chị lập tức dọn vào. Mỗi lần loa bệnh viện vang lên, chị như nắm được "phao cứu sinh". Suốt mấy đêm ròng, nhiều người quen với cảnh chị tất tả khắp nơi hỏi tin em gái đang hôn mê. Em gái chị bị u não.

Chị Hạnh kể ăn cơm từ thiện mỗi ngày hai bữa, nhanh thì còn hộp cơm nóng, còn không phải nhịn tới chiều. Cuối ngày, chị gom quần áo bẩn đi giặt 15.000 đồng một bộ, rồi lại vội vã quay về, sợ lỡ mất thông báo. Tiền bạc chẳng còn bao nhiêu, chị chắt chiu từng đồng để lo viện phí cho em gái, không dám nghĩ đến việc mua thêm ly nước mát.

Nhiều lúc chị Hạnh quên mất ngày tháng, cơn đói và mất ngủ triền miên. Chị với giọng chậm rãi kể như đang lục lại ký ức. Ở đây ai cũng vậy, chỉ mong người nhà sống được thôi, còn mệt mấy, đói mấy cũng ráng chịu.

Ngủ tạm bợ như thế này, hầu hết là người nhà bệnh nhân khó khăn, ở quê lên
Ngủ tạm bợ như thế này, hầu hết là người nhà bệnh nhân khó khăn, ở quê lên

"Lúc đầu, em tui than đau đầu, cứ nghĩ là đau thông thường nên chỉ mua vài viên giảm đau. Sau này, nó kêu đau dữ dội hơn, chóng mặt, buồn nôn. Có hôm đang làm thì ngất xỉu ngay tại chỗ, người ta mới đưa vô bệnh viện tỉnh. Chụp phim xong, bác sĩ nói trong đầu nó có khối u. Trời đất như sập xuống", chị rưng rưng.

Chị siết chặt hai bàn tay, giọng nghẹn đi: "Tui với nó dắt díu nhau lên TP.HCM, chỉ mong bác sĩ nói còn chữa được. Nhưng bệnh viện coi xong rồi bảo mổ hết ca này đến ca khác, tới giờ vẫn chưa tỉnh lại. Nó mới hai mấy tuổi, còn chưa kịp làm gì cho đời đã nằm đây rồi", chị thở dài.

Xung quanh, tiếng loa của Bệnh viện Chợ Rẫy vẫn vang lên đều đặn, tiếng bước chân người qua lại, những mệt mỏi hòa lẫn vào nhau. Một đêm dài nữa lại trôi qua...

Theo Mỹ Diệp (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Viết lại đời mình bằng việc tử tế

Viết lại đời mình bằng việc tử tế

(GLO)- Ít ai biết, sau dáng vẻ điềm đạm, ít nói của người đàn ông đã bước qua tuổi lục tuần - Kpă Dõ, Trưởng ban Công tác Mặt trận làng Lê Ngol (xã Bờ Ngoong) - là một quá khứ nhiều day dứt. Hai mươi lăm năm trước, vì nhẹ dạ và thiếu hiểu biết, ông bị lôi kéo vào con đường lầm lỡ.

Tìm các anh giữa cỏ non Thành cổ

Tìm các anh giữa cỏ non Thành cổ

Sáng 2.4 vừa qua, tại di tích lịch sử Thành cổ Quảng Trị (tỉnh Quảng Trị), Ban Chỉ đạo quốc gia tổ chức lễ phát động "Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ".

Mùa săn kiến vàng

Mùa săn kiến vàng ở cao nguyên Gia Lai

(GLO)- Khi mùa khô phủ nắng lên những cánh rừng phía Tây Gia Lai, người Jrai bước vào mùa săn kiến vàng. Hành trình tìm kiếm những tổ kiến tuy nhọc nhằn nhưng cũng thú vị, thể hiện sự gắn bó giữa đồng bào dân tộc thiểu số với thiên nhiên từ xưa đến nay.

Ngày mới bên sông Pô Cô

E-magazine Ngày mới bên sông Pô Cô

(GLO)- Sớm mai ở Ia Krái, dòng Pô Cô uốn lượn như dải lụa bạc giữa mênh mông cây cối. Nước sông lăn tăn, gợn sóng nhỏ vỗ vào bãi cát vàng, len qua vườn rẫy, tạo thành một bản hòa ca của thiên nhiên và con người.

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

(GLO)- Tự xa xưa người Bahnar ở đại ngàn An Toàn (tỉnh Gia Lai) đã biết sử dụng nhiều loài cây rừng để làm thuốc chữa bệnh. Kinh nghiệm được chắt lọc qua nhiều thế hệ, không chỉ chăm sóc sức khỏe cộng đồng mà còn thể hiện sự am hiểu sâu sắc về tự nhiên, góp phần gìn giữ giá trị y học dân gian.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

(GLO)- Ba đối tượng cốt cán cuối cùng của tà đạo “Hà Mòn” bị bắt giữ tại khu vực núi Jơ Mông (giáp ranh xã Hra và xã Lơ Pang) vào ngày 19-3-2020 đã đánh dấu bước ngoặt quan trọng, khép lại hành trình đấu tranh kéo dài hơn một thập kỷ.

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

Ở đặc khu Lý Sơn (Quảng Ngãi), lão ngư Dương Minh Thạnh được nhiều ngư dân gọi là “lão ngư Hoàng Sa” bởi có công “nối biển” Lý Sơn ra quần đảo Hoàng Sa. Ông còn được mệnh danh là “sói biển” Lý Sơn, bởi sức vươn khơi dẻo dai, từng 5 lần thoát chết thần kỳ giữa bão biển.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

(GLO)- Khi tà đạo “Hà Mòn” tan biến, trên những buôn làng ở xã Hra, xã Đak Pơ, niềm tin làm giàu đang được gieo lại từ chính mảnh đất cũ. Nhờ sự vào cuộc của cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng cùng ý chí vươn lên của người dân, những vùng đất này đang chuyển mình mạnh mẽ. 

Xây thế trận lòng dân từ sâu rễ bền gốc nơi tà đạo Hà Mòn đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo Hà Mòn đi qua - Kỳ 2: Tỉnh ngộ sau chuỗi ngày tối tăm

(GLO)- Phía sau những lời hứa hẹn mơ hồ về một cuộc sống sung túc không cần lao động. Ở một số buôn làng, những mái nhà vốn yên ấm bị xáo trộn. Chỉ khi cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng kiên trì vận động, nhiều người mới dần nhận ra sự thật, tỉnh ngộ và quay về với cuộc sống bình thường.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

(GLO)- Có một thời, ở những ngôi làng Bahnar như Kret Krot (xã Hra), Kuk Kôn, Kuk Đak (xã Đak Pơ), nhịp sống bình yên bỗng chùng xuống. Tà đạo Hà Mòn như một “cơn gió độc” quét qua, để lại phía sau sự im ắng nặng nề, len lỏi vào từng mái nhà, khiến buôn làng trở nên khép kín, u ám.

Thúng chai lên phố

Thúng chai lên phố

Nghề đan thuyền thúng bằng tre (thúng chai) dùng để đi biển đánh bắt hải sản sau hàng trăm năm giờ đang dần mai một. Những ngư dân miền Trung vẫn âm thầm bám nghề bằng tình yêu mưa nắng đời người, và ngày càng nhiều những chiếc thúng chai rời biển về phố làm du lịch.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

(GLO)- Ẩn giữa rừng sâu xã Krong (tỉnh Gia Lai), những căn lán nhỏ được dựng ngay dưới gốc giáng hương cổ thụ. Đó là nơi lực lượng bảo vệ rừng ăn ngủ, thay nhau canh giữ từng cây hương quý - những “báu vật” của đại ngàn.

null