Thao thiết trường làng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Còn nhớ, lúc biết tin con gái sắp vào xã Ia Pia (huyện Chư Prông, tỉnh Gia Lai) nhận công tác, bố tôi cứ hay thủ thỉ: “Vì sức khỏe, con có thể thay đổi quyết định đấy. Bố lo nhiều”. Thế mà tôi quyết xa nhà. Thật may là tuổi trẻ thường lấy niềm tin và ước mơ làm sức mạnh.
Tháng 4-2017, Tây Nguyên đã bắt đầu mưa, con đường dẫn vào Ia Pia trơn trượt lắm. Lái xe máy chở theo đồ đạc cồng kềnh, nếu không may bị ngã thì khó mà đỡ dậy. Mưa thế thì tránh ổ gà làm sao được! Chặng đường gần 50 cây số từ Pleiku vào tới làng Hát (xã Ia Pia) có lúc khiến tôi ngần ngại. Nhưng cái ý nghĩ mình sắp được trở thành một cô giáo trường làng sao mà hấp dẫn trái tim tôi nhiều đến thế. Dù bạn bè hay trêu đùa: “Cô giáo rời phố về làng, dễ vỡ mộng lắm nhé”.
Ia Pia quần tụ chỉ mấy thôn, làng nhưng dân cư khá đông đúc. Trường THCS Kpă Klơng nơi tôi công tác lại gần với một ngôi trường tiểu học nên tôi ít có cảm giác trống vắng. Chỉ thi thoảng trong chiều muộn, nhìn những nếp nhà nằm im lìm, nép giữa thung sâu, lòng tôi gợn chút buồn. Đến tận bây giờ, khi nhớ lại, tôi cũng không rõ lắm. Có thể là nỗi nhớ nhà chăng? Ở nơi này, hoàng hôn chỉ vừa kịp phơn phớt hồng lên sườn núi là vào đêm rất nhanh.
Nhà công vụ hồi ấy còn ẩm thấp, cửa nẻo lại không mấy an toàn nên tôi cùng một chị đồng nghiệp (cũng vừa từ xa về) dọn ra ở trọ. Căn nhà trọ của chúng tôi cất sát lề đường, thỉnh thoảng có mấy phụ huynh đi rẫy về, tấp vô hỏi han chuyện học hành của con cái, nói cười rôm rả. Cứ thế rồi họ lại ghé cho chút quà, khi thì quả ổi vườn, khi lại củ măng rừng. Chúng tôi nhận mà thương. Bởi trong thời điểm ấy, các loại nông sản đa phần rớt giá, đời sống của bà con ở Ia Pia khó khăn thêm, nhiều hộ phải rời làng đi làm ăn xa rồi chẳng mấy chốc lại quay về trong niềm xa xót. Cuộc sống vất vả là vậy nhưng cái tình cho nhau vẫn luôn đong đầy. Như chị em chúng tôi, hai con người từ hai miền xa lạ về chung một căn phòng bé nhỏ, đêm đến cùng chong đèn bên trang giáo án rồi lại “rúc” vào chăn thì thầm kể chuyện. Những lúc trái gió trở trời luôn có nhau.
Chẳng có gì mạch lạc trong nỗi nhớ của tôi khi nghĩ về Ia Pia cả. Nhưng cái hình ảnh về con đường làng ngai ngái mùi cỏ dại, những hàng rào đầy rau tầm bóp và hoa xuyến chi cứ như lao xao trong tâm trí tôi từ dạo rời xa. Có một chiều nào đó, từ cửa phòng trọ, tôi đứng trông ra đoàn xe dăm ba chiếc lắc lư chất đầy khoai sắn, lặn hụp qua từng cung đường đất đỏ trong mùa xào xạc lá. Những em bé Jrai lụi cụi đưa đàn bò về làng khi ánh chiều đã dùng dằng kéo xuống phủ lưng chừng núi. Chợt lòng tôi lại cuộn lên một tình cảm chẳng biết từ đâu lan tới, mới mẻ lắm mà cũng nồng nàn lắm.
Từ ngày trở về công tác gần nhà, hễ gọi điện hỏi thăm là tôi lại nghe một câu dỗi hờn từ trong ấy: “Cứ tưởng em quên Ia Pia rồi”. Tôi chỉ biết nói lời xin lỗi chứ không phân bua bao giờ. Chưa thể trở lại thăm triền xưa lối cũ, dù với bất kỳ lý do nào đi nữa, cũng đều có lỗi mà. Đôi lần tôi tự hỏi, mình còn gì ở Ia Pia không. Có còn dấu chân vào xóm nhỏ những buổi sớm đi vận động học trò đến lớp? Có còn ánh mắt trong ngần của lũ trẻ lúc nhìn cô giáo, những ánh mắt cứ như muốn nói điều gì đó mà lại thôi? Trẻ con thường dễ an lòng…
Cuộc sống cứ xoay vần theo cách này hay cách khác. Tôi đã có với Ia Pia những kỷ niệm không dễ gì có được trong đời. Khi nỗi nhớ đầy thêm, chỉ cần nhắc đến cái tên của miền đất này thôi, cũng đủ thấy se lòng.
Nếu thời gian là một dòng sông, tôi sẽ gào lên sông ơi đừng chảy nữa!
LỮ HỒNG

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null