Suy ngẫm và giải đáp về nhân nghĩa

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, Đại học Tổng hợp Hà Nội, Bùi Thị Xuân Mai về làm phóng viên, biên tập viên ở Đài phát thanh Giải phóng A, tại Hà Nội. Tuy không “trực tiếp” đụng độ với bom đạn như mấy bạn đồng học đi nam, vào công tác tại Đài Giải phóng B ở Trung ương Cục, nhưng công việc cũng gắn bó chặt chẽ và thường xuyên với tình hình chiến sự ở miền Nam kháng chiến. Bởi vậy, trong tâm hồn và suy nghĩ của người con gái quê Bình Định ấy rất sát với tình hình chiến đấu của cán bộ, chiến sĩ và bà con cô bác ở quê nhà. Những trang viết, những bài thơ của chị cũng gắn bó với miền Nam anh hùng chiến đấu. Hiện thực cuộc chiến đấu giải phóng miền Nam thống nhất đất nước và những năm tháng dựng xây cuộc sống sau ngày hòa bình hiện rõ trong nhiều tập thơ của chị. Sau hơn bốn mươi năm sáng tác, phong cách thơ chị đã ổn định, tình cảm chung riêng chan hòa trong giọng thơ hiền dịu, đằm thắm, yêu thương. Đó cũng là tình cảm, chỗ đứng của chị trong tập thơ mới xuất bản mang tựa đề Thương nhớ mùa đông, vào tuổi như quan niệm xưa cho đã là “người (xưa nay) hiếm”. Đây là những vần thơ nhiều tâm tình, chiêm nghiệm về cuộc đời, về giá trị của kháng chiến. Dường như, càng trải nghiệm nhiều thêm thì thơ càng đằm lại, gợi ngẫm nghĩ nhiều hơn. Thơ chị vẫn chân thành, dịu dàng như đã có, nhưng cô đọng, sâu lắng hơn.

Chỗ đứng của người viết cho chị cảm xúc khi gặp gỡ với Tây Nguyên đại ngàn, nơi người anh hùng Đinh Núp, người Ba Na từng khố vải mình trần, trong thiếu thốn gian khó, chỉ với chông, thò, bẫy, ná mà dám đứng lên đánh lại bọn giặc ngoại xâm đến tàn phá buôn làng, để hình dung“Ánh mắt chim ưng, nụ cười cây lá/ Chòm râu trắng bay cùng mây gió/ Người về trời danh tiếng mãi thơm”

Tiếp cận với những hồ sơ người lính đi B, chị nhận ra đó là những người anh hùng- bình thường, nhiều người hy sinh thầm lặng, nhưng chính họ là những người góp sức để đất nước có ngày hôm nay. Trên dư luận, có người không còn nhớ, thậm chí muốn lãng quên, phủ nhận. Nhưng chị thì khẳng định

Ảnh: Q.K
Ảnh: Q.K

Mỗi bộ hồ sơ đâu giản đơn lưu giữ một dòng tên

Mà gửi trọn trái tim người đi giữ nước

Dâng hiến máu xương mình tô thắm cờ Tổ quốc

Là một nguyện thề với Độc lập Tự do.

Cô đọng mà kín đáo hơn, là bài viết về tín hiệu ngọn đèn của những người mẹ trong thời kháng chiến. Việc làm như là bình thường của những người mẹ, nhưng đó là cả một tấm lòng với lý tưởng cách mạng, đưa thông tin cho du kích và bộ đội hoạt động ở vùng tranh chấp biết và ứng phó kịp thời.

Đèn sáng/ tắt qua tay người biến ảo

Ngọn đèn - trái tim mẹ làm lá chắn hiểm nguy.

Đến với cánh đồng làm muối, trong những câu chuyện được nghe của người làm báo, chị phát hiện ra

Lấp lánh dưới nắng vàng những vồng muối trắng tinh

Anh ngồi tàng hình giữa bao la trời đất

Ai biết nơi đây là căn hầm bí mật

Lòng dân là sức mạnh che chở cho cán bộ, cho cách mạng. Chuyện ấy có từ nhiều nơi, nhưng với chị, câu chuyện được nhắc lại với sự trân trọng và mang tính khái quát

Chí anh hùng lớn thêm từ nồng mặn tình dân

Còn nhiều dẫn chứng có thể đưa ra để người đọc cùng chị Tri ân cuộc đời, bởi chị nghĩ có được cuộc sống hôm nay là có công của bao trái tim, bao tấm lòng như thế

Trọn trái tim son Người hiến dâng Tổ quốc

Trang thắm cuộc đời gửi lại cháu con

Đấy là những câu chuyện của thời chống Mỹ, nhưng thời sự hơn là chuyện hôm nay, khi chúng ta đang phải đối diện với dã tâm của kẻ thù mới, ẩn giấu sau ngôn từ hoa mỹ hơn, nhưng hãy cảnh giác, bởi cuộc hải chiến nơi đảo Gạc Ma còn nóng bỏng

Những giọt máu đào Gạc Ma bất tử lời nguyền

Như những ngọn đuốc giữa trùng khơi cháy sáng

Soi rõ mặt kẻ thù dẫu chúng tàng hình dưới muôn mĩ từ lớp sóng

Tiếng súng Gạc Ma chập chờn trong giấc ngủ hằng đêm…

Đấy là cái nhìn vĩ mô, trên bình diện cấp quốc gia. Sự tri ân đó cần nhắc lại nhiều lần để các thế hệ hiện tại hiểu về lịch sử, về sức mạnh của dân tộc hôm nay. Năm lên tầu tập kết, Bùi Thị Xuân Mai mới sáu bảy tuổi, lần đầu gặp cái rét thấu xương nơi đất Bắc. Nhiều bà mẹ nghèo tự nhận chịu rét đã quen, nhường phần chăn ấm cho chị. Tình yêu thương ấy đi vào tâm khảm, thành ấn tượng suốt cuộc đời. Bây giờ, nhớ lại chị hiểu ân nghĩa ấy thật sâu nặng. Bài thơ là cảm xúc đơn lẻ, xuất phát từ một tình huống trong cuộc sống riêng, nhưng cũng là tư tưởng bao trùm cho chủ đề của tập thơ này

Ơi mùa đông những mùa đông nhớ thương

Thấu giá buốt càng biết chắt chiu từng ngọn lửa

Gian khó qua càng trân quý hơn tấm lòng nhân nghĩa

Mỗi mùa đông vạt những nấc thang nâng bước ta đi.

Hiểu được các sắc màu nhân nghĩa ở đời để ứng xử thích hợp không chỉ tự răn mình mà còn là động lực cho những bước đi tiếp. Hay trong một tâm sự khác, phải nặng lòng lắm, người thiếu nữ còn quá trẻ, khi nghe tiếng tàu điện leng keng đã hiểu những tất bật của đời sống phố phường, để hình dung những thăng trầm lịch sử của thủ đô, của số phận người lao động:

Mà nghe dào dạt phù sa

Tiếng tàu khắc khoải nỗi ta nỗi mình

Phải giàu yêu thương và tinh tế lắm mới chưng cất những chi tiết như vậy thành thơ.

Phần thứ hai của tập thơ là Đôi lời tâm sự nhưng lại có giá trị khái quát. Chị lấy ca dao, dân ca quê mình làm nền cho triết lý sống được đúc kết bao đời. Mượn câu “Còn cha gót đỏ như son/ Đến khi cha mất gót con như chì” để nói về tình nghĩa cha con nhân sự việc thắng cảnh Hòn phụ tử gãy đổ. Người xưa dặn “Đừng đi nước mặn mà hà ăn chân” nhưng chị hiểu và cổ vũ cho lao động để xây dựng cuộc sống. Biết cuộc sống người chăn vịt là vất vả “ Ngày nối đêm nắng cháy trăng suông/ Dầm ruộng rạ đầu sông cuối bãi”, nhưng chị nhận ra trong sâu thẳm tâm hồn, họ vẫn vui như là “vua suốt đời”, vì có những “”giấc mơ hoa” như hoàng tử công chúa, như người chỉ huy đầy uy quyền, không bị những ràng buộc của lề lối thường nhật. Mượn câu chuyện cổ tích xưa, chị nhắn gửi ý tưởng của lòng mình “Người chịu khó chân lấm tay bùn cầy sâu cuốc bẫm/ Mùa thơm thảo nghĩa nhân đơm tự bước ngọt lành/ Cánh phượng hoàng sẽ biết ai là chủ nhân cây khế tươi xanh /Hạnh phúc chỉ đến khi trái tim ấm nồng cất tiếng”

Từ những quan niệm như vậy, chị thấy quý trọng hạnh phúc gia đình thường ngày. Đón người thân từ bệnh viện về, chị cảm thấy đó là một sự đầm ấm, sướng vui“căn nhà bỗng như nhà mới”, “cả đồ vật cũng cất tiếng lanh canh mừng bà chủ/ Sóng gió đã qua. Xin tất cả yên bình”

Chị có những phát hiện bình thường nhưng ngẫm kỹ, lại thấy mang tính triết lý sâu sắc, dường như đó là từ tâm lý người phụ nữ, sự trải nghiệm được cô đúc từ  cuộc sống

Nước mắt rơi đúng nơi là những hạt ngọc

rớt nhầm chỗ sẽ thành quả trứng ung

Nó không chỉ là một hiện tượng cảm nhận còn là tấm gương soi phân biệt tốt xấu, thiện ác ở đời

sẽ là bóng gương nhận rõ kẻ dữ thiên thần

qua dòng đời đục trong và mặn chát

Bởi thế, chị tâm niệm sẽ cố gắng hết sức làm người tử tế, mong làm đẹp cho đời, mang lại niềm vui cho con người

Đã nguyện tâm sống xứng đáng con người

Lòng thanh thản cùng bạn bè chân thật

Nắm chặt tay nhau trong trong hành trình tất bật

Góp nhỏ bé phận mình chia sẻ với nhân gian

Tuy đôi chỗ sự ví von không vượt ra ngoài nhưng so sánh quen thuộc kiểu “con tằm oằn lưng rút ruột”, hay lối suy nghĩ của những người ưa lớn tiếng như “Vắt kiệt/ rần rần máu đỏ/ vắt kiệt/ hỉ nộ sân si ái ố/ cho những hình hài lạ biệt/ mỗi bình bình minh bụ bẫm một sinh linh” để nói về khát vọng nghệ sĩ, người đọc thấy có vẻ khiên cưỡng, còn lại, hầu như mọi suy nghĩ, tâm sự của chị đều xuất phát từ tấm lòng thành thật, suy nghĩ thành thật, của người đã có tuổi, nhưng tâm hồn vẫn trẻ trung giàu khát vọng, nhiều niềm tin như “những cánh buồm đỏ thắm”, luôn vươn tới mãi trên đường vui phía trước

Đã là “hiếm” theo quan niệm cổ xưa

đã là đủ khi ta biết đủ

vẫn cánh buồm thắm dạt dào dưới nắng vàng rực rỡ

Có lúc hoài niệm thời đã qua, chị cảm thấy như còn nợ với vầng trăng ngoại ô, với những sôi nổi yêu thương lãng mạn trôi qua, để chút lòng ân hận “Đằm giếng mắt một ánh rằm chịu nhiều hoa khuyết”

Nhưng cơ bản chị vẫn thấy vui với tình yêu trong hiện tại. Bởi chị thấy đó là sức mạnh, là niềm vui sống thường ngày:

Trái tim bên trái tim đã đẩy lùi bệnh tật

cho thêm yêu ngày mai về ấm áp

càng yêu hơn những năm tháng đã qua

Giữ gìn hạnh phúc thường ngày, giữ gìn ngọn lửa say mê sáng tạo luôn luôn là vấn đề hệ trọng. Nó là khát vọng đồng thời là mục đích cho cuộc đời ý nghĩa. Nó bình thường nhưng không hề nhỏ, vì đó là chuyện cụ thể gặp gỡ hằng ngày. Giải đáp bài toán ấy là một công việc khó, nhưng đọc tập thơ này, ta có thể tìm thấy nhiều trả lời thỏa đáng, bằng cảm xúc và nhịp thơ giản dị, chân thành, đôi khi pha chút tếu táo, hài hước u mua, chứng tỏ một sự tự tin và bản lĩnh. Đấy là tiếng nói tích cực, thiết thực, thanh lọc tâm hồn, trong thời buổi các trường phái thơ phong phú pha chút xô bồ hiện nay, nếu không tỉnh táo, rất dễ sa vào trận đồ bát quái này, có khi vô thức viết ra những điều vô bổ, mà vẫn nghĩ mình là người “cấp tiến”!

TPHCM, 30.12.2021

LÊ QUANG TRANG

(Nhà văn Lê Quang Trang, nguyên Phó Chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam, Chủ tịch Hội nhà văn TPHCM)

Có thể bạn quan tâm

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

(GLO)- Ẩn giữa rừng sâu xã Krong (tỉnh Gia Lai), những căn lán nhỏ được dựng ngay dưới gốc giáng hương cổ thụ. Đó là nơi lực lượng bảo vệ rừng ăn ngủ, thay nhau canh giữ từng cây hương quý - những “báu vật” của đại ngàn.

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí bầu cử nơi biên giới

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí ngày hội lớn của toàn dân nơi biên giới

(GLO)- Những ngày cận kề cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Ia Mơ (tỉnh Gia Lai) phối hợp với chính quyền, già làng, người uy tín đến từng làng tuyên truyền, vận động bà con sẵn sàng tham gia ngày hội lớn của toàn dân.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

null