Phía sau những gánh hàng rong - Kỳ 3: 'Dị nhân' ở ngã tư đường phố

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Nghe câu chuyện của anh, tôi không hiểu vì sao cuộc đời luôn dành cho anh những lá bài đen đủi. Nhưng anh bảo, đen hay không là do cách mình nhìn nhận. Còn chân để đi, còn tay để làm, thế là may mắn hơn khối người; cứ ngồi nghĩ mãi về hoàn cảnh của mình thì chẳng có động lực làm gì cả.
Anh Hưng nhỏ bé và đơn độc giữa dòng xe cộ đông đúc tại ngã bảy Ô Chợ Dừa (Đống Đa, Hà Nội)

Anh Hưng nhỏ bé và đơn độc giữa dòng xe cộ đông đúc tại ngã bảy Ô Chợ Dừa (Đống Đa, Hà Nội)

Nhỏ bé và đơn độc

Tôi gặp anh ở ngã tư Đê La Thành - Hào Nam vào lúc tan tầm, khoảng 5h chiều. Anh ngồi khoanh chân trên trên vỉa hè, ngay cạnh chiếc cột cắm hai chiếc biển ghi “đường La Thành” và “phố Hào Nam”. Anh mang theo một chiếc cặp đen và đeo trước ngực anh một khay hàng rong nhỏ, đựng những mặt hàng thường thấy như kẹo cao su, tăm…

Nhưng điều làm tôi chú ý là làn da của anh. Từ chân, tay tới khuôn mặt của anh, chỗ nào cũng là những mảng da bị bong tróc, khiến làn da của anh có một màu hồng rực, loang lổ những vệt trắng. Mỗi lần anh lấy tay gãi, những mảng da lại lả tả rơi. Dường như anh mắc một căn bệnh da liễu vẩy nến. Thỉnh thoảng, anh lại rút ra từ chiếc cặp một lọ thuốc, thoa khắp người. Anh nhỏ bé và đơn độc giữa dòng xe cộ đông đúc đang liên tục đổ về ngã tư.

Không như một số người bán hàng rong tôi từng gặp, anh không chờ đèn đỏ rồi lách vào giữa dòng xe cộ đông đúc để chào hàng từng người một. Anh chỉ ngồi yên trên vỉa hè. Một số người nhìn anh với ánh mắt thương cảm, nhưng khi anh ngẩng đầu lên, họ liền quay đi. Một số người rút trong ví ra những đồng tiền lẻ, đặt vào khay hàng rong của anh. Anh luôn đáp lại bằng một cái cúi đầu cảm ơn nhã nhặn. Không nhiều người chú ý tới những mặt hàng anh bán. Ánh sáng xanh, đỏ, vàng từ những quán cà phê, quán ăn, hiệu cắt tóc hắt lên người anh, làm nổi bật thêm làn da bị tổn thương.

6h chiều, đúng giờ tan tầm, lòng đường không còn đủ chỗ cho dòng xe cộ đỗ dừng đèn đỏ. Một chiếc xe máy chồm lên vỉa hè nơi người đàn ông bán hàng rong đang ngồi, làm anh giật nảy mình. Chống một tay xuống đất, anh ngồi thẳng dậy. Đợi dòng xe vãn bớt, tôi đến gần, lấy cớ mua hàng để bắt chuyện với anh.

- Chào anh. Anh mua gì ạ? - người đàn ông hỏi.

- Cho em vỉ kẹo cao su. Anh tên gì, năm nay bao nhiêu tuổi, quê ở đâu?

- Em tên Đoàn Văn Hưng, sinh năm 1983, năm nay 40 tuổi, quê ở Văn Chấn, Yên Bái.

- Hiện giờ anh đang ở đâu?

- Em đang trọ ở nhà 34 ngõ 35 phố Đội Cấn. Nhà có hai vợ chồng em thôi.

Tôi nhìn kỹ, thấy bàn tay và bàn chân của anh cũng không nguyên vẹn. Nhiều ngón tay, ngón chân đã bị cụt gần hết. Khoảng 7h tối, anh đứng dậy đi về, không quên mời tôi chút nữa qua nhà ăn bữa cơm tối cùng vợ chồng anh. Trên đường về, anh tạt vào một hàng nước mía ven đường. Chủ quán đưa anh một bọc ni-lông có hai cốc nước mía, từ chối nhận tiền của anh.

Anh Hưng tại căn phòng trọ trong ngõ 35 Đội Cấn

Anh Hưng tại căn phòng trọ trong ngõ 35 Đội Cấn

Vẫn phải bước tiếp

Tôi có mặt tại phòng trọ của anh Hưng trong ngõ 35 Đội Cấn lúc 8 giờ tối như đã hẹn. Căn phòng rộng khoảng 20 mét vuông, bốn mặt tường đều loang lổ những mảng vữa bong tróc và những vết vẽ, viết bậy. Chốc chốc lại có những con gián chạy vụt qua sàn nhà. Anh Hưng và vợ là chị Nguyễn Thị Lùn đang ngồi chờ tôi trên một chiếc ghế sofa cũ đã bị nổ da, lòi cả bông ra ngoài. “Anh thông cảm. Cái ghế này là mấy ông bà bán đồng nát cho vợ chồng em. Nhà thiếu đủ thứ nên người ta cho gì thì nhận nấy”, anh Hưng nói.

Chúng tôi vừa ăn, vừa trò chuyện bên mâm cơm đạm bạc có cơm trắng, su hào, củ đậu và một ít thịt luộc. Anh Hưng kể mình bị bệnh vẩy nến bẩm sinh thể nặng nên da liên tục bị bong tróc, đã chạy chữa khắp nơi nhưng không khỏi. Còn những ngón tay, ngón chân không lành lặn là do khuyết tật bẩm sinh. Trong khi nghe anh Hưng kể, tôi để ý thấy ánh mắt chị Lùn không bình thường. Chị như chỉ đang nhìn vào một khoảng không vô định.

“Hồi trước, em với vợ ở quê làm ruộng, chăn nuôi. Nhưng rồi một ngày mắt vợ em cứ mờ dần đến mức không làm gì được nữa. Bác sĩ bảo vợ em mắc bệnh tăng nhãn áp (glocom) làm thị lực suy giảm, không chữa khỏi được… Thế nên hai vợ chồng mới lên Hà Nội thuê trọ, vừa để tiện chữa trị, vừa để tìm công việc mới”, anh Hưng kể. Bây giờ, thị lực của chị Lùn chỉ còn khoảng 20% so với ban đầu và sẽ còn giảm nữa.

Chỉ với sạp hàng rong nhỏ ấy, anh lo tiền nhà, tiền ăn, tiền chữa bệnh, thuốc thang cho cả hai vợ chồng. So với những người đồng nghiệp khác, anh bất lợi hơn nhiều, vì căn bệnh vẩy nến khiến da anh rất nhạy cảm, bị nắng chiếu vào sẽ bỏng rộp lên, nên anh chỉ bán hàng được vào lúc trời râm mát. Vậy nên tháng nào cũng thiếu, vì thu nhập trung bình của anh chỉ khoảng 6-7 triệu đồng/tháng, còn tổng các chi phí thường lên tới 9-10 triệu đồng/tháng.

Tôi mang câu chuyện của anh Hưng về kể cho chị Nguyễn Thị Lợi – một người bán hàng rong ở hồ Gươm, nhân vật của tôi trong bài viết kỳ trước. Chị liền đưa cho tôi số điện thoại của đội thiện nguyện đã hỗ trợ chị chữa khỏi vết bỏng nặng ở chân, bảo tôi gọi điện nhờ họ giúp đỡ anh Hưng. “Nếu không gọi được thì bảo chị, chị nhắc họ...”, chị dặn dò tôi.

Tôi hỏi anh Hưng sợ nhất điều gì khi đi bán rong? “Sợ nhất là lúc gặp người bên bảo trợ xã hội”, anh trả lời. “Vì cứ mỗi lần gặp là em bị họ đưa về trung tâm, ít thì vài tuần, lâu thì vài tháng. Họ bảo, người lang thang cơ nhỡ như em là ăn xin, cần phải về trung tâm để được chăm sóc. Em giải thích mình là người lao động, đang kiếm tiền để nuôi gia đình, đưa họ xem cả chứng minh thư nhưng họ vẫn không tin. Ở trung tâm được ăn uống, ngủ nghỉ đầy đủ, nhưng em không đi làm kiếm tiền để nuôi vợ em được, không đưa vợ đi khám được…”, anh Hưng kể.

Hơn 2 năm bán hàng rong, anh Hưng cũng nhiều lần chạm mặt những kẻ chăn dắt người lang thang. Anh kể, họ thường là những người ở ngoại thành hoặc tỉnh khác, thuê những người nghèo khổ về bán hàng rong cho mình với mức thù lao khoảng 4-5 triệu đồng/tháng, bao tiền ăn. Họ sẽ đưa “quân” của mình tới các điểm có thể bán hàng, rồi ngồi quan sát từ xa ở những quán trà đá, cà phê. Nếu có công an tới, họ sẽ phóng xe máy ra lai “quân” của mình chạy luôn. Anh Hưng nhiều lần được họ mời chào nhưng đều từ chối. Anh vẫn thích tự thân lao động kiếm tiền hơn, dù vất vả.

“Nhiều người bảo cuộc đời em lúc nào cũng đen đủi, nhưng em không nghĩ nhiều. Còn chân để đi, còn tay để làm là may hơn khối người. Cứ ngồi nghĩ mãi về hoàn cảnh của mình thế này thế kia thì chẳng làm được gì”, anh Hưng nói.

(Còn nữa)

Có thể bạn quan tâm

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cầm trên tay chiếc “pod chill” nhỏ gọn, tỏa ra mùi hương trái cây ngọt ngào, nhiều bạn trẻ hồn nhiên nghĩ rằng mình chỉ đang dùng một sản phẩm giải trí thời thượng. Nhưng đằng sau làn khói thơm ấy lại là Etomidate - một hoạt chất gây mê y học bị giới tội phạm “biến tướng” thành ma túy nguy hiểm.

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

(GLO)- Men theo bờ sông Ba đoạn chảy qua buôn Tơnia (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai), khi nắng cuối ngày hắt những tia vàng lấp lánh trên mặt nước, chúng tôi bắt gặp những vật thể lạ nhô lên khỏi lớp đất sét. 

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

Ký ức không phai của nữ Anh hùng Kpă Ó

(GLO)- Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ nhưng trong ngôi nhà nhỏ ở làng Bạc 1 (xã Chư Prông, tỉnh Gia Lai), ký ức về một thời hoa lửa vẫn vẹn nguyên qua từng câu chuyện của bà Kpă Ó - nữ Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân duy nhất ở khu vực phía Tây tỉnh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Dưới mái hiên nhà sàn ở xã La Lay (Quảng Trị), tiếng dao chẻ tre vang lên đều đặn giữa buổi sớm. Nghệ nhân Hồ Văn Thành ngồi bên bó mây vừa lấy từ rừng về. Ông tỉ mẩn đường dao chuốt từng sợi nan tre. Ở miền tây Quảng Trị, hình ảnh ấy không hiếm gặp...

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

Hành trình lạc lối sau giấc mơ đổi đời

(GLO)- Tin vào những lời hứa hẹn về cuộc sống sung túc và cơ hội định cư ở nước thứ ba, nhiều người dân ở Gia Lai đã vượt biên sang Thái Lan. Những tháng ngày sống chui lủi, thiếu thốn, ly tán là cái giá đắt cho lựa chọn sai lầm, đồng thời là lời cảnh tỉnh về hệ lụy của di cư trái phép.

null