Nơi tôi sống thật đáng yêu

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Một ngày cuối đông, tình cờ xem được một bức ảnh ghép lớn về sự dịch chuyển của mặt trời suốt 12 tháng trong năm của một cô em đồng nghiệp, tự dưng thấy lòng mềm ra.

Mỗi tháng, vào một ngày nhất định, lúc 5 giờ 30 chiều, em ấy sẽ từ ban công nhà mình nhìn mặt trời rồi bấm máy. Bên dưới 12 vầng mặt trời, TP HCM cứ vàng óng, đỏ ấm hiện ra. Thành phố ta đang sống, ấm sực bên dưới, xôn xao bên dưới. Dùng tòa nhà cao nhất thành phố làm điểm đối chiếu, bức ảnh cho thấy sự dịch chuyển của mặt trời trong một năm ra sao. Hiện tượng này hẳn là chúng ta đã biết, nhưng mà cụ thể, trực quan như thế trên bầu trời thành phố, tự nhiên cứ thấy lòng bâng khuâng. Mặt trời không hề đứng yên, mỗi tháng lại lệch đi 15 độ, một năm, mặt trời quay về chốn cũ. Chợt tự hỏi lòng, có chốn cũ nào không để ta quay lại như mặt trời kia, chính ta của 365 ngày trước, hình như cũng biền biệt xa rồi…

Ảnh: Hoàng Triều

Ảnh: Hoàng Triều

Ta vẫn thường nghĩ, người thành phố sống vội, luôn tất bật và chen chúc tranh giành. Ta hẳn đã đôi lần quên rằng họ cũng nồng nàn yêu, nồng ấm cho đi nếu "đối tượng" khiến họ tin tưởng và xúc động.

Một đêm mùa đông COVID-19, chỉ đủ se lạnh cho đôi lứa yêu nhau, tôi muốn đi chợ hoa Đầm Sen và đã có người toại ý cho. Đi vì nhớ cái không khí rộn ràng bán mua ở một trong những chợ hoa sỉ lớn của thành phố, chứ mua dăm cành sen về thả vô lọ gốm thì chẳng ai bán cho đâu. Nếu quá muốn, bạn phải chịu khó đi bộ ra ngoài một chút. Nhưng sen thơm níu chân, tôi cứ ngần ngừ không bước được, cứ nhìn hoa rồi nhìn chị chủ mà cười. Trong đầu mình lúc ấy gạo châu củi quế, chuyện hoa thơm là thứ xa xỉ phải xếp lại một bên. Chị hỏi tôi có thờ Phật không, tôi "dạ có" một tiếng rồi nhớm bước đi. Vừa kịp nghe tiếng chị sau lưng: "để tao cho vài bông về cúng Phật ngày rằm"! Phút chốc tôi ngoái lại, thấy dường như chị tỏa hào quang, tay đang thoăn thoắt nhón mấy bông hoa rồi gói lại. Anh bạn đi cùng lúng túng móc túi ra đưa tờ tiền, chị khoát tay: "thôi khỏi, về cúng Phật giùm tao, COVID-19 khắp nơi rồi, rầu quá".

Báo Người Lao Động thăm và trao quà Tết cho các cụ đang an dưỡng tại Trung tâm Nuôi dưỡng bảo trợ người bại liệt Thạnh Lộc (quận 12, TP HCM), vào ngày 9-2-2021

Báo Người Lao Động thăm và trao quà Tết cho các cụ đang an dưỡng tại Trung tâm Nuôi dưỡng bảo trợ người bại liệt Thạnh Lộc (quận 12, TP HCM), vào ngày 9-2-2021

Tôi về thành kính dâng hoa và thắp hương, khấn nguyện cho chị, cho mình, khấn nguyện cho những con người hào sảng ấm áp như chị, cho cả thành phố thương yêu. Nhưng mà hình như tôi sai rồi, tôi quá mê hoa mà quên hỏi tên chị. Nhưng nhớ thì nhớ sâu cái dáng người đậm đà, tóc búi sau gọn gàng cùng miệng cười rất tươi.

Đó là một hình ảnh quen lắm, mà không cụ thể được. Nó bàng bạc như một đêm mưa xa xôi lâu lắc, tôi thuê trọ ở gần ngã tư Hàng Xanh. Việc làm xong thật khuya, tôi chạy xe hiu hắt trở về gác trọ, ghé ăn một tô cháo mực rồi loay hoay hoài vì không có tiền trả. Dĩ nhiên là thời đó chưa có chuyển khoản, chưa có điện thoại di động, tôi xanh mặt không biết phải làm sao thì bà bác nói nhẹ hều: "về đi con, mai ghé tính sau". Ờ, chỉ vậy thôi, rồi tôi khúm núm cảm ơn, hẹn "ngày mai con sẽ ghé". Suốt đoạn đường sau đó, trong tôi dậy lên cảm giác biết ơn. Những vất vả dường như được an ủi, câu nói của bác gái bán cháo dường như cho tôi thêm chút nghị lực để ở lại nơi này. Thật lạ, cả hai người phụ nữ cách nhau hơn 30 năm ấy, đều búi tóc và cười thật tươi.

Họ, phải rồi chính họ, là mặt trời đỏ ấm trong bức tranh dịch chuyển mùa của riêng tôi. Khi tôi nói với anh, chị chủ hoa sen dễ thương quá chừng, anh nói vì em cũng dễ thương mà. Chợt thấy cái cốc tình yêu mình dành cho nơi này dường như chảy tràn. Thành phố này mỗi ngày đều có những chuyện tử tế bé xíu như thế. Người thành phố, hình như bởi vì hiểu rõ ta không bao giờ quay lại được hôm qua, nên họ thiết tha với từng hơi thở, rung động với từng nụ cười. Người thành phố hiểu sâu nghĩa lý giàu nghèo, nên cho đi mà ít khi đắn đo mất mát. Hóa ra, chính những người dân của thành phố được cho là hừng hực, là sôi động này lại là những con người minh triết, hiểu sâu nhân quả, hiểu lý vô thường và họ chọn tử tế với nhau như một pháp tu.

Năm vừa qua, vì cơ duyên nghề nghiệp, tôi đọc được rất nhiều bài viết của các bạn trẻ về tổ ấm ước mơ của họ. Họ khiến tôi nghĩ về tuổi 15 của mình, khi chiều tan học, đạp xe từ thị trấn về nhà, trước mắt là một mặt trời sắp lặn, hai bên đường là thưa thớt nhà cửa, là ruộng lúa, hoa màu. Ánh sáng mặt trời khi ấy hắt lên bao nhiêu là ảo ảnh, là thực tế gió giông của ngày. Rồi mây, chính mây khuếch đại vẻ đẹp lộng lẫy cuối ngày ấy để bay qua mắt tôi. Lúc đó, tôi chỉ ước mình có một chiếc máy ảnh thần kỳ, lưu lại hết những diệu kỳ mà thiên nhiên ban tặng. Khi đọc những giấc mơ của người khác, tôi như thấy lại những áng mây đẹp đẽ trong tâm trí mình. Vừa gần vừa xa, như là giơ tay là chạm được, lại như là thăm thẳm trời cao. Và tình yêu dành cho thành phố, chính nó là chiếc cầu vồng bắc từ dưới đất để đi lên trời. Một năm trôi qua với nhiều khó khăn cho toàn xã hội nhưng tôi tin họ, bằng kiểu này hay kiểu khác, sẽ xây dựng được cho mình một tổ ấm ở đất này.

Chương trình “Tết ấm cho người vô gia cư” do Đoàn Thanh niên Báo Người Lao Động thực hiện, tặng quà cho những người khó khăn, vào đêm 7-2-2021. Ảnh: TẤN THẠNH

Chương trình “Tết ấm cho người vô gia cư” do Đoàn Thanh niên Báo Người Lao Động thực hiện, tặng quà cho những người khó khăn, vào đêm 7-2-2021. Ảnh: TẤN THẠNH

Bây giờ, vẫn chưa trọn vui dù đại dịch đã đi qua, song mỗi ngày ta vẫn nghe, vẫn đọc được rất nhiều câu chuyện bao dung của thành phố. Nó đã trở thành một bản sắc đáng tự hào của Sài Gòn - TP HCM.

Tôi vẫn đang sống trong cái tổ của riêng mình, như hàng triệu con người khác. Ngày ngày mặt trời vẫn cứ nheo mắt đi qua, mỗi tháng vẫn cứ lệch thêm 15 độ, một năm thì quay về chỗ cũ. Mặt trời liệu có biết, khi nhận những hạt giống ấm áp ấy, người thành phố đã không ngừng làm một mặt trời mới để an ủi nhau, ban tặng nhau những điều bình dị mà đẹp rạng ngời. Chính những con người, việc làm nghĩa khí ấy, đã khiến cho thành phố ngày một phồn vinh mà không hề mất đi những nghĩa tình sâu thẳm.

Có thể bạn quan tâm

Nâng chất nhân sự ứng cử

Nâng chất nhân sự ứng cử

Mặc dù đã có quá trình chuẩn bị từ trước đó rất lâu, song Hội nghị triển khai công tác bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031 được tổ chức ngày 15-11 tại Nhà Quốc hội có thể xem là bước khởi động chính thức cho một sự kiện chính trị trọng đại của đất nước.

Hành chính không giấy tờ

Hành chính không giấy tờ

Thủ tục sao y chứng thực từ lâu đã vô hình trói buộc người dân và doanh nghiệp trong một quy trình hành chính vừa tốn kém, vừa vô lý. Đó không chỉ là sự lãng phí tài nguyên mà còn là biểu hiện của thói quen thiếu niềm tin vào dữ liệu và công nghệ.

Khi dân số già đi

Khi dân số già đi

Từ năm 2024, dân số nước ta đã đạt hơn 101 triệu người, chất lượng dân số, chỉ số phát triển con người (HDI) không ngừng tăng lên; tuổi thọ bình quân người VN ngày càng được nâng cao. Tuy nhiên, thực trạng dân số VN cũng đã phát sinh những vấn đề phải kịp thời giải quyết.

Chủ tịch UBND tỉnh Phạm Anh Tuấn phát biểu tại cuộc họp. Ảnh: Hồng Thương

Lời cam kết vì sự an toàn tính mạng người dân

(GLO)- “Xã, phường nào không di dời dân, để xảy ra tai nạn, sẽ kỷ luật nghiêm, cách chức bí thư, chủ tịch”. Đó là khẳng định của Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai Phạm Anh Tuấn, khi chủ trì cuộc họp khẩn với các sở, ban, ngành và 58 xã, phường phía Đông triển khai công tác phòng, chống bão Kalmaegi.

Thưởng và thuế

Thưởng và thuế

Ngỡ chẳng liên quan nhưng mấy năm gần đây, cứ đến gần Tết Nguyên đán thì câu chuyện thưởng và thuế lại là đề tài được quan tâm nhiều nhất.

Di sản văn hóa truyền thống của đồng bào H’re (tỉnh Gia Lai) được bảo tồn, phát huy giá trị. Ảnh: Ngọc Nhuận

Ứng dụng tâm lý học hành vi trong công tác dân tộc

(GLO)- Một già làng vùng cao nói với cán bộ trẻ: “Muốn dân tin đừng chỉ nói cho dân nghe, hãy nghe cho dân nói”. Câu nói giản dị mà chứa đựng cả triết lý sâu xa của tâm lý học hành vi: Không phải bằng mệnh lệnh mà bằng sự thấu hiểu, không phải thay đổi dân mà là thay đổi cách chúng ta tiếp cận dân.

Chuyện sinh con và hơn thế nữa...

Chuyện sinh con và hơn thế nữa...

Ngày 22-10, Hội Liên hiệp Phụ nữ (LHPN) Việt Nam tổ chức hội thảo chia sẻ kinh nghiệm và đề xuất các giải pháp khắc phục tình trạng mức sinh thấp - một thách thức lớn trong công tác dân số và phát triển bền vững hiện nay.

Minh bạch giá điện

Minh bạch giá điện

Bỏ độc quyền, giá điện có thể sẽ cao hơn hiện nay. Thế nhưng vì sao người dân, doanh nghiệp - những người luôn mong giá điện rẻ, vẫn một lòng đề nghị xóa bỏ độc quyền điện? Bởi điều quan trọng nhất đối với họ không hẳn là giá cao hay thấp mà là sự minh bạch.

Tấm lá chắn

Tấm lá chắn

"Bắt cóc online" - một cụm từ rất mới mẻ xuất hiện gần đây nhưng lại là nỗi ám ảnh của bao bậc cha mẹ về sự nguy hiểm, mất mát và tàn bạo.

Những nữ tướng trên thương trường

Những nữ tướng trên thương trường

Không quá ồn ào nhưng các nữ doanh nhân VN thực sự là các nữ tướng trên thương trường. Thành tựu của họ không chỉ phát triển doanh nghiệp mà còn thay đổi cục diện thị trường, đóng góp không nhỏ vào tăng trưởng kinh tế đất nước.

null