Những con đường Phố núi

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Có những con đường đến viên sỏi nhỏ cũng  trở nên thân thuộc, nhưng cũng có những con đường chỉ lướt qua ô cửa xe khách vài ba lần. Dù vậy, với tôi, chúng đều trở thành nỗi nhớ. Khi gần, chúng như người bạn; khi xa, chúng thôi thúc tôi trở về. Đó là những con đường của Phố núi Pleiku.
Pleiku là nhà, là quê hương, là nơi chôn nhau cắt rốn của tôi. Nơi đó, những con đường nhỏ, dốc dài hút vào lòng phố, hương cà phê nồng nàn trong gió và chút se lạnh đủ sức níu chân người dừng lại thưởng thức một ly cà phê thơm nồng, đánh thức các giác quan. Hàng thông già vi vu trong gió. Lặng yên, tôi lắng nghe tiếng thì thầm rất nhẹ giữa những chiếc lá hình kim mảnh dẻ. Chúng như kể cho tôi nghe những câu chuyện về thành phố nhỏ bé này.
 Minh họa: Kim Hương
Minh họa: Kim Hương
Đôi khi lang thang trên phố nhỏ, chợt nao lòng chạm góc phố tím bằng lăng khoe sắc dịu dàng. Một ngày, chuẩn bị cho hành trình rời xa phố mấy ngày vì công việc, tôi ra khỏi nhà từ sáng sớm. Mặt trời vừa lên, sương tan dần. Phía trước là con đường như mũi tên lao vào màn sương đặc quánh. Bên trái là dã quỳ, bên phải cũng là dã quỳ mê mải vàng. Xa xa rừng cao su, rừng thông… im lìm. Đỉnh Hàm Rồng trầm ngâm, cất giấu những ngọn gió. Không gian tĩnh mịch, chỉ có những chiếc xe lầm lũi vụt qua. Ánh đèn pha làm tôi lóa mắt. Tôi mới nhận ra mình đang đón bình minh trên con đường tuyệt đẹp. Mặt trời như một gã khổng lồ quá chén nhô lên, xua tan những giọt sương se sắt lạnh. Ngày mới bắt đầu.
Dong ruổi qua những con đường ngoại ô, không gian được mở ra với các đồi chè xanh tít tắp, những vườn cà phê hoa nở trắng cả một vùng trời, hương thơm ngào ngạt. Những ngôi nhà nhỏ nép mình bên khu vườn xanh màu cây trái; xa xa, những lòng thung lúa đang làm đòng tỏa hương ngọt ngào. Trong các cuộc lang thang ấy, tôi gặp lại những cây pơ lang vững chãi bên đường, kiêu hãnh rực rỡ sắc hoa, hàng vông bên bờ rào còn sót lại đâu đó cũng bời bời hoa đỏ. Bắt gặp một đàn bướm vàng lên đến hàng ngàn con đậu kín một quãng đường. Xe ào qua, chúng vụt bay lên. Cả bầu trời dập dờn, chao nghiêng cùng cánh bướm. Con đường như một dải lụa mềm được hong phơi trên chiếc thảm sắc màu của cây và hoa. Tôi đi trên tấm lụa ấy từ năm này qua năm khác, nhưng mỗi lần đi qua là thêm một lần háo hức đầy hứng khởi.  
Pleiku lấy hai mùa mưa, nắng để phân định thời gian trong năm. Nhưng với tôi, những con đường Phố núi có đủ bốn mùa. Giữa chúng là một sự dịch chuyển mùa rất nhẹ làm thay đổi các gam màu của tự nhiên nơi đây. Những con đường như sợi chỉ gắn kết các mùa với nhau, làm nên một Pleiku đầy quyến rũ...
TRẦN HỒNG VÂN

Có thể bạn quan tâm

Thơ Lê Thành Văn: Nghe con đọc thơ về Tổ quốc

Thơ Lê Thành Văn: Nghe con đọc thơ về Tổ quốc

(GLO)- Trong bài thơ "Nghe con đọc thơ về Tổ quốc", tác giả Lê Thành Văn để mạch cảm xúc tuôn chảy tự nhiên: từ sự rưng rưng khi nhớ về chiến tranh đến niềm tin lặng lẽ gửi gắm vào thế hệ mai sau. Bài thơ như một nhịp cầu nối liền quá khứ đau thương và hiện tại bình yên.

Thơ Lê Vi Thủy: Biên cương mùa gió

Thơ Lê Vi Thủy: Biên cương mùa gió

(GLO)- Giữa những cơn gió xào xạc của núi rừng Tây Nguyên bỏng rát, bài thơ “Biên cương mùa gió” của Lê Vi Thủy như thổi vào lòng người nỗi xúc động lặng thầm. Từ ánh mắt trẻ thơ đến no ấm buôn làng và những giọt mồ hôi người lính, tất cả hòa quyện trong khát vọng yên bình nơi địa đầu Tổ quốc.

Tổ quốc trong tim

Thơ Lenguyen: Tổ quốc trong tim

(GLO)- Bài thơ “Tổ quốc trong tim” của tác giả Lenguyen là lời tri ân sâu sắc với cha ông đã hy sinh vì độc lập dân tộc. Từ Cửu Long đến Trường Sơn, từ Điện Biên đến Sài Gòn, một Việt Nam bất khuất vươn lên giữa máu và hoa, rạng ngời sắc cờ Tổ quốc.

Thơ Đào An Duyên: Lòng quê

Thơ Đào An Duyên: Lòng quê

(GLO)- Trong nhịp sống hiện đại hối hả, bài thơ "Lòng quê" của tác giả Đào An Duyên là tiếng vọng thầm lặng mà day dứt. Người xa quê, dù ở đâu chăng nữa vẫn mang trong tim nỗi nhớ cội nguồn. Qua hình ảnh nước xuôi nước ngược, bài thơ gợi về sự gắn bó thiêng liêng giữa con người và quê hương.

Người nặng lòng với dân ca Tày

Người nặng lòng với dân ca Tày

(GLO)-Hơn 30 năm kể từ ngày rời quê hương Cao Bằng vào Gia Lai lập nghiệp, ông Mã Văn Chức (SN 1961, tổ 3, thị trấn Phú Thiện) vẫn nặng lòng với văn hóa dân tộc Tày. Hơn 100 bài hát đã được ông sáng tác theo làn điệu dân ca Tày với mong muốn “giữ lửa” cho âm nhạc dân gian.

Thơ Lữ Hồng: Những gương mặt hoa cài

Thơ Lữ Hồng: Những gương mặt hoa cài

(GLO)- Bằng hình ảnh thiên nhiên giàu biểu cảm, bài thơ "Những gương mặt hoa cài" của Lữ Hồng gợi nên vẻ đẹp bình yên ẩn sâu trong nhịp sống phố thị. Lời thơ không chỉ là hoài niệm, mà còn là nơi gửi gắm tình yêu, ký ức và những giấc mơ không lời giữa tháng năm xoay vần.

Thơ Sơn Trần: Phía Trường Sơn

Thơ Sơn Trần: Phía Trường Sơn

(GLO)- Bài thơ "Phía Trường Sơn" của Sơn Trần là khúc trầm sâu lắng về nỗi nhớ và sự hy sinh lặng thầm phía hậu phương. Tháng Tư về trên biên cương đầy cỏ xanh và chiều sương phủ trắng, nỗi nhớ hòa quyện cùng đất trời, tạo nên một bản tình ca sâu lắng dành cho cha-người lính năm xưa.

Khẳng định sức sống bất tận của văn học nghệ thuật trong đời sống tinh thần Nhân dân

Khẳng định sức sống bất tận của văn học nghệ thuật trong đời sống tinh thần Nhân dân

(GLO)- Đó là phát biểu của Phó Bí thư Thường trực Tỉnh ủy, Trưởng đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Châu Ngọc Tuấn tại hội nghị tổng kết 50 năm nền văn học nghệ thuật tỉnh Gia Lai sau ngày thống nhất đất nước (30/4/1975-30/4/2025) diễn ra vào sáng 23-4 tại Hội trường 2-9 (TP. Pleiku).

Nơi “Ngọn lửa cao nguyên” rực sáng

Nơi “Ngọn lửa cao nguyên” rực sáng

(GLO)- Trong kho tàng âm nhạc Việt Nam có nhiều ca khúc không chỉ đơn thuần là tác phẩm nghệ thuật mà còn là biểu tượng của một vùng quê. Nơi ấy, tình yêu và nỗi nhớ không thể phai mờ. “Ngọn lửa cao nguyên” của nhạc sĩ Trần Tiến chính là một trong những ca khúc như thế.

“Lặng lẽ trưởng thành” cùng sách

“Lặng lẽ trưởng thành” cùng sách

(GLO)- “Dáng vẻ của một người yên lặng đọc sách khá giống với những gì tôi cảm thấy khi nghĩ về một người đang trưởng thành trong lặng lẽ”-đó là cảm nhận của chị Trần Thị Kim Phùng Thủy-Trưởng ban Điều hành dự án “Văn hóa đọc Gia Lai” về giá trị sâu bền mà sách mang lại.

Thơ Lenguyen: Mùa qua phố

Thơ Lenguyen: Mùa qua phố

(GLO)- Bài thơ "Mùa qua phố" của tác giả Lenguyen là một bức tranh dịu dàng, gợi cảm xúc, đưa người đọc bước vào không gian phố núi Pleiku trong thời khắc chuyển mùa. Với giọng điệu lãng mạn và sâu lắng, bài thơ khơi gợi vẻ đẹp bình dị nhưng đầy chất thơ của phố núi...

Con đường tất yếu

Con đường tất yếu

Vài năm trở lại đây, các sản phẩm văn hóa - nghệ thuật Việt đã được khai thác với tinh thần mới: vừa trân trọng truyền thống, vừa dấn thân khai phá cái mới.