Những bàn tay dệt nên cuộc đời

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Nghề đan lục bình đã có tại các địa phương như Long Phú, Cái Tàu, Cao Lãnh, Ngãi Tứ… (Vĩnh Long), đến nay đã gần 30 năm. Là nghề tự phát trong nhân dân, dần dà để phù hợp với xu thế phát triển xã hội, nhiều địa phương đã tổ chức thành hợp tác xã , đưa sản xuất, kinh doanh sản phẩm từ lục bình vào nền nếp, quy củ. Nhiều xã viên là người khuyết tật được ưu tiên đào tạo, trở thành những thợ giỏi, có thu nhập ổn định, hòa nhập cuộc sống.
Những con đường trải thảm lục bình
Chúng tôi về Ngãi Tứ (huyện Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long) vào những ngày đầu tháng tư, trong cái nắng nóng hừng hực như lửa lò rèn, mọi thứ tựa như bị nung chảy. Những đống rơm mới đầu mùa gặt, chất cao theo bờ đê trên ruộng, vậy mà cũng đã bạc thếch vì mỏi mòn theo nắng.

Phơi lục bình - một công đoạn quan trọng trong việc tạo ra các sản phẩm mỹ nghệ từ lục bình
Phơi lục bình - một công đoạn quan trọng trong việc tạo ra các sản phẩm mỹ nghệ từ lục bình
Nắng như đổ lửa, nhưng cánh đồng lại xanh rì màu mạ non. Đây đó trên cánh đồng, bà con nông dân mặc cái nắng cháy da, vẫn cần cù với công việc đồng áng. Có hề gì, cả cuộc đời dầm mưa dãi nắng, thì sá gì chút nắng tháng tư! Giữa bốn bề yên lặng, sự êm đềm cố hữu của làng quê, tôi chợt nhận ra một điều thật sinh động, một nét đẹp tuyệt vời do bàn tay khéo léo của bà con nông dân nơi đây tạo nên. Như phím đàn dương cầm khổng lồ chạy dài hun hút trên những con đường nông thôn mới, đó là những cọng lục bình được cắt dài bằng nhau, xếp thành hàng đều đặn, phơi dọc theo hai bên lề đường. Cái đẹp bất chợt như bức tranh, màu xanh màu vàng đậm nhạt tự nhiên của lục bình, lung linh trên màu cỏ vàng dịu dàng trong nắng trưa. Chắc hẳn chỉ ở Ngãi Tứ mới có được nét đẹp như thế này. Nét đẹp từ một làng nghề đan thảm lục bình đã gần 30 năm.
Tôi dừng lại khi gặp một người đàn ông có nét mặt sạm nắng, chân bước đi khập khiễng vì anh bị khuyết tật một chân trái. Anh đang phơi lục bình dưới cái nắng chang chang. Anh nhoẻn miệng cười vui vẻ, nói: “Gặp cái nắng cháy mặt này, ai cũng ngán, cũng muốn chạy trốn nó, nhưng đối với người phơi lục bình như tụi tui thì mê lắm, mê còn hơn gái một con”. Câu pha trò mà cũng đúng với công việc của anh, khiến chúng tôi cùng cười xòa. Anh nói tiếp: “Phơi vài cái nắng như hôm nay, lục bình khô ngon lành, không có sượng, dẻo còn hơn nếp mới”. Rồi anh đưa tay chỉ hàng lục bình đang phơi trong nắng, giới thiệu với tôi: “Mớ lục bình này của tôi trồng, đem phơi khô để bỏ mối cho mấy người đan lục bình”. Giọng nói anh thêm hào hứng: “Ngày xưa lục bình nhiều vô kể, nơi đâu cũng có. Nhưng giờ, lục bình ngày càng hiếm, do cả vùng Ngãi Tứ này ai cũng dùng làm hàng mỹ nghệ nhiều quá nên phải mua thêm ở Hậu Giang, Đồng Tháp, Sóc Trăng... Thấy vậy, tôi bèn bỏ nghề đan lục bình, nhảy ra trồng lục bình. Do tôi không có vườn, không có ruộng nên tận dụng đất bồi ven sông. Hơn nữa, tôi là người khuyết tật, đan lục bình năng suất không cao nên tôi cũng được ban chủ nhiệm hợp tác xã (HTX) ưu tiên giúp đỡ cho trồng lục bình. Nào dè, trồng lục bình có ăn còn hơn trồng lúa. Khi hút hàng, lục bình bán gần 30.000 đồng/kg, thấp nhất cũng không dưới 20.000 đồng/kg. Nhờ vậy mà hoàn cảnh kinh tế nhà tôi cũng đỡ hơn, không còn nghèo túng như xưa.
Tạm biệt anh trồng lục bình vui tính, tôi chợt nhớ ra mình quên một điều, nên ngoảnh lại hỏi: “Mai mốt tôi có về đây tìm anh, biết hỏi anh tên gì?”. “Thì cứ hỏi Năm Xi Cà Que, ai cũng biết”, anh vẫy tay trả lời. 
Nghề của nông nhàn
Chúng tôi được anh Châu Văn Thắng, Trưởng ấp An Phong (xã Ngãi Tứ), đưa đến tham quan HTX Đan lục bình Ngãi Tứ, nằm hoành tráng dưới chân cầu Ngãi Tứ, trên con đường 909. Chị Hai Diệp thay mặt Ban chủ nhiệm HTX Đan lục bình Ngãi Tứ tiếp chúng tôi. Chị cho biết, Ngãi Tứ có 9 ấp thì có 5 HTX đan thảm lục bình, nghĩa là hầu hết người dân nơi đây đều tham gia nghề đan lục bình. Bởi vì nghề này không đòi hỏi thời gian, khi việc đồng áng rảnh rỗi thì làm. Hoặc ban ngày lo làm ruộng, làm rẫy, đến đêm đem ra đan vài giờ rồi đi ngủ. Làm chơi mà ăn thiệt, thu nhập mỗi người làm kiểu tài tử từ 2,5 triệu đồng/tháng trở lên; còn làm chuyên nghiệp thì vô chừng, từ 5-6 triệu đồng/tháng. 
Ngoài cổng HTX, một xe tải biển số TPHCM từ từ chạy vào. Chị Diệp cho biết, đó là xe của các công ty xuất nhập khẩu xuống đây “ăn hàng”. Chị phấn khởi giới thiệu các mặt hàng đan lục bình giao đợt này gồm có thảm, bình, hộp, lon… “HTX chúng tôi luôn sáng tạo những mẫu mã mới, đẹp mắt, đa dạng, được khách hàng yêu thích. Đây cũng là điều sống còn để phát triển HTX”. Có một điều mà chúng tôi tâm đắc, đó là cách tổ chức trong sản xuất kinh doanh của HTX khá bài bản. Xã viên không còn đến trực tiếp HTX giao thành phẩm, nhận nguyên liệu và tiền gia công. HTX chia thành tổ, tổ trưởng quản lý các thành viên tại nhà. HTX nhận thành phẩm từ tổ trưởng, rất tiện lợi. 
Trao đổi với chúng tôi, dường như chị Diệp cứ ngập ngừng, băn khoăn, khó nói, lát sau chị bày tỏ: “Có điều thiệt thòi cho bà con xã viên chúng tôi là làm hàng xuất khẩu, nhưng chúng tôi không được trực tiếp xuất khẩu mà phải qua trung gian. Tôi mong mỏi chính quyền địa phương tạo điều kiện cho chúng tôi có được pháp nhân, trực tiếp xuất khẩu. Nguyện vọng của HTX như vậy là chính đáng, mong rằng lãnh đạo địa phương quan tâm tạo điều kiện giúp đỡ”.
Trên đường về, chúng tôi thấy một ngôi nhà nhỏ ẩn mình dưới bóng cây xoài xum xuê trái, trước thềm hàng ba mát rượi có hai mẹ con đang chăm chỉ ngồi đan lục bình. Chúng tôi dừng xe bước vào, chủ nhà ngỡ ngàng dừng tay, ngại ngùng hỏi: “Các chú tìm ai?”. “Tôi chỉ tham quan cảnh cô đan lục bình thôi”, nghe tôi trả lời nhẹ nhàng, cô gái đổi mặt làm vui, vội đứng dậy định đi rót nước mời khách. Qua những bước chân xiêu vẹo, tôi chợt nhận ra cô gái bị khuyết tật chân. Vừa đi, cô vừa nói: “Cháu sống bằng nghề đan lục bình này hơn 20 năm rồi. Nếu không có làng nghề đan lục bình, người khuyết tật như cháu không biết làm gì để sống. Bởi vậy, đối với người khỏe mạnh lành lặn làm một, cháu phải làm gấp 3-4 lần. Sản phẩm lúc nào cũng phải đạt chất lượng, tạo niềm tin cho HTX”. 
Thấy chúng tôi trầm trồ khen ngợi những sản phẩm của cô đã làm xong phơi ngoài nắng, cô gái tỏ vẻ hài lòng: “Ngoài thời gian đan lục bình để có sản phẩm tính tiền lo cho cuộc sống, cháu thường để dành chút thì giờ tìm tòi mẫu mã mới. Vì trong nghề đan lục bình, không mày mò sáng tạo sẽ nhanh chóng lạc hậu với thị trường. Nếu vậy, HTX sẽ không phát triển, các xã viên thất nghiệp”. Tôi hỏi: “HTX có yêu cầu cháu sáng tác mẫu mã mới không?”. Cô gái lắc đầu cười: “Dạ không, đó là do cháu yêu nghề nên tự nguyện làm việc như vậy”. 
Ngoài kia cơn nắng chiều dìu dịu, gió mơn mang thổi lao xao bờ tre. Tôi thấy lòng mình ấm cúng đến lạ lùng. Thật đáng trân trọng, một tấm lòng trong sáng đôn hậu. Lo cho mọi người, lo cho sự phát triển của làng nghề cũng là lo cho chính mình.
NGUYỄN TƯỜNG LỘC (SGGPO)

Có thể bạn quan tâm

Thúng chai lên phố

Thúng chai lên phố

Nghề đan thuyền thúng bằng tre (thúng chai) dùng để đi biển đánh bắt hải sản sau hàng trăm năm giờ đang dần mai một. Những ngư dân miền Trung vẫn âm thầm bám nghề bằng tình yêu mưa nắng đời người, và ngày càng nhiều những chiếc thúng chai rời biển về phố làm du lịch.

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

null