Nhớ mùa bướm bay

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Bước vào tháng tư, cơn mưa đầu mùa chưa nặng hạt nhưng cũng đủ để giải nhiệt cho con người và tắm mát cho mùa cà phê đang khát khao từng giọt nước mát. Những hàng muồng đen trên khắp đồi nương cà phê sau mùa trổ hoa làm đẹp cho núi đồi nay đang phủ một màu xanh ấm áp, ấp ủ đủ độ ẩm cho những tổ kén sâu muồng bung vỡ hóa kiếp thành loài bướm xanh vàng tràn ngập cả không gian. 
Một buổi sáng thức dậy trong tia nắng vàng yếu ớt xiên qua kẽ lá, chúng ta thả bộ bên đồi chè, nương cà phê để thưởng thức chút không khí trong lành, ngắm nhìn làn sương mỏng như hơi thở của đại ngàn trong tiết giao mùa. Rồi bất chợt một đàn bướm vàng như những cánh hoa bung nở tràn ngập lối đi. Chúng như những nàng tiên nữ đang múa khúc nghê thường khiến cho bao người đê mê, có cảm giác như lạc vào chốn đào nguyên.
Bạn tôi, một người khách lạ với cao nguyên được chứng kiến lần đầu mùa bướm bay trong chuyến trải nghiệm đã phải ngạc nhiên với cảnh vật thần tiên làm mê say hồn người và ứng khẩu thành thơ: “Hồn thiêng cánh bướm chao nghiêng/Bâng khuâng lạc bước nơi miền lãng du/Non cao suối vắng sương mù/Nhẹ nâng cánh mỏng vàng thu rợp trời/Bướm ơi, ta khách không mời/Hòa cùng vũ khúc lả lơi chốn trần”.
Quả là tuyệt vời khi được những phút giây hội ngộ cùng đàn bướm muồng nơi Tây Nguyên xinh tươi vào những ngày đầu mùa mưa ẩm ướt. Tôi có thể bất chợt bị khỏa lấp bởi đàn bướm vàng khi bước xuống triền thung, cũng có khi bị nhấn chìm bởi sắc bướm trên cung đường đầy gió và có lúc bắt gặp chúng nghỉ ngơi bên giọt nước róc rách của làng trước cánh rừng bạt ngàn như một thảm hoa vàng rực rỡ với những cánh hoa sống động vẫy gọi một cách hồn nhiên. Một bức tranh thiên nhiên đẹp đến nao lòng!
Ảnh minh họa: K.N.B
Ảnh minh họa: K.N.B
Nhớ về kỷ niệm của một thời học sinh nơi phố núi “đi dăm phút đã về chốn cũ”, chúng tôi không ai có thể quên được có một mùa bướm bay trên con đường quen thuộc thời ấy với 2 hàng muồng khép tán như mái vòm gô-tich xanh tự nhiên. Những ngày tháng cuối năm học, cũng là thời điểm Tây Nguyên thực sự chuyển mùa và vòm cây cũng đã được đánh thức bởi hàng triệu cánh bướm chập chờn, khoe sắc. Những tốp nữ sinh áo dài, nón lá trong sắc trắng tinh khôi khoe dáng cùng làn sương mỏng ban mai, bập bùng cùng đàn bướm vàng bay lượn, lả lơi như nghịch như đùa…
Đàn bướm như quen hơi người, chúng không hề sợ hãi khi tiếp cận với những cô nữ sinh non tơ, ngơ ngác trước vẻ đẹp tự nhiên. Cứ thế chúng vờn quanh bên những tà áo trắng phất phơ với vũ điệu tuyệt trần; có những cô-chú bướm múa may đến khi mỏi cánh, muốn kết tình thân, đậu cả trên bờ vai, nón lá của nữ sinh, làm các cô thích thú, tươi cười đắc ý. Bạn bè tôi ngày ấy giờ đã xa cách cả đại dương nhưng vẫn không bao giờ nguôi nhớ đến cung đường hoa bướm một thời tươi đẹp nơi Phố núi thân yêu.
Dù ngày nay, cung đường thân ái ấy đã đổi dời nhưng đời bướm cũng như đời người vẫn nối tiếp những chuỗi ngày làm đẹp cho đời. Những cánh mỏng của đàn bướm vàng vẫn hòa cùng nhịp đập của đại ngàn xanh. Mùa hoa muồng vàng đến chu kỳ vẫn nở thắm thảo nguyên. Và loài bướm vẫn nhớ mùa để tung cánh khoe sắc cùng thế gian với vũ điệu làm say đắm hồn người.
BÙI QUANG VINH

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null