Nhịp thời gian

(GLO)- Thoảng như chớp mắt, tháng 12 cũng đã nhẹ những bước chân cùng sương, cùng nắng. Ngày tháng cứ cầm tay nhau mà ngang qua để rồi đến khi nhìn lại, ta mới giật mình. Thảo nào, trong sớm mai vừa lên, mỗi khi chạy bộ dưới tàng cây xanh ngát trong Công viên Diên Hồng, tôi lại càng cảm nhận được rõ hơn hơi thở dịu dàng của không gian lẫn thời gian.

Thực ra, tháng 12 vẫn đến đúng như nhịp thời gian của nó, có chăng vì lòng người đã vốn sẵn đeo mang những tâm thế khác nhau, đón nhận cũng khác nhau. Tôi ngồi cùng tháng 12 ngay góc quán nhỏ xinh nép mình dưới bóng cây đa trong Công viên Diên Hồng. Có phải vì quán nằm dưới tàng cây cổ thụ mát lành nên hầu như ai ngang qua cũng dừng chân ngay chiếc bàn cũ, cô chủ quán chỉ cần nhìn thoáng thấy bóng dáng khách quen là đã mang tới thức uống. Chỉ vài bộ bàn ghế nhựa nhỏ xinh mà sớm nào cũng đông vui đến lạ. Chắc lẽ, khách tìm đến trong tình thân, trong nhịp chảy trôi thời gian trên từng góc nhỏ rêu phong kia. Mới hay, cảm giác xôn xao ấm áp của mùa sang ở phố núi Pleiku có những tín hiệu rất riêng như thế. Lặng yên trong miên man nghĩ suy, tưởng như nhìn thấu cả những giọt nắng xuyên qua vòm cây xanh lá. Thoảng nghe trong gió dịu dàng khúc nhạc Giáng sinh tươi vui, rộn rã. Lại nghĩ, có biết bao trẻ nhỏ háo hức đón chờ ông già Noel cùng những món quà như ước nguyện.    

  Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang

                  
Chợt đưa mắt nhìn sang phía dãy tường rêu phong năm tháng. Tháng 12 lung linh trên những vạt hoa cộng sản tinh khôi bung cánh bay trong sương sớm. Lọt thỏm tường rào, khóm hoa với vạt trắng muốt, uốn mình trong gió. Ngay giữa nhưng ồn ã, vội vã của nhịp đời, bất chợt nụ hoa lặng lẽ xòe nở như ngọn đèn soi bóng ở phía chân trời xa hiện lại cứ thế len lách vào phố những lấp lánh reo vui. Nếu đã từng đắm mình trong bất cứ mùa hoa nào ở mảnh đất này, chắc hẳn ai rồi cũng sẽ thương nhớ khôn nguôi.

 Khoảnh khắc gạch nối của biên niên, khi chỉ vài ngày nữa thôi, cuốn lịch trên tường sẽ mỏng dần đến tờ cuối cùng. Tháng cuối cùng của năm, dù lặng lẽ hay ồn ào, thành công hay thất bại, buông bỏ hay giành giật, nhận lỗi hay cố chấp thì cách soi sáng con đường của mỗi người vẫn là tự tìm lối riêng để mình bước đến. Học cách bình thản hơn trong mọi việc để mọi thứ sẽ đến một cách tự nhiên, kể cả những điều không mong muốn, bởi ai rồi cũng ngộ ra rằng, có khiếm khuyết mới là cuộc sống, có đau buồn mới có niềm vui.

Ai đó từng nói, không chỉ trong tháng 12 mà ở thành phố này tháng nào cũng đẹp đến mơ màng. Và dẫu ngày tháng đang khép lại, dẫu chưa hẳn là thời gian đủ để cho ai đó tạm dừng việc công việc mưu sinh để thảnh thơi nhấp chén trà mà lắng nghe tháng 12 trong từng thanh âm của cuộc sống: tiếng xe máy từ đầu hẻm vọng lại, tiếng bước chân đường xa hay phấn khích trong giai điệu Rock của Bức Tường vang đâu đây vọng lại: “Thấm thoát thời gian dần trôi quá nhanh/Quanh đi ngoảnh lại đã tới tháng 12”. Thốt nhiên, tôi thấy lòng rộn rã đến lạ. Và tôi muốn mình hãy sống trọn trong khoảnh khắc tháng 12 với những xúc cảm tuyệt vời này.

 

 NGUYỄN THỊ DIỄM

Có thể bạn quan tâm

Hương Tết xưa qua thư pháp Việt

Hương Tết xưa qua thư pháp Việt

(GLO)- Năm mới, nhiều người Việt vẫn lưu giữ cho mình “phong vị” Tết xưa qua những bức thư pháp chúc xuân ý nghĩa, những câu đối đỏ uyển chuyển, mềm mại, rực rỡ sắc màu… Nhiều gia đình lựa chọn thư pháp làm quà tặng người thân, bạn bè cho một năm mới nghênh đón nhiều tài lộc, bình an.
Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

(GLO)- Nhà thơ Văn Công Hùng từng nhận xét: “Lữ Hồng trải nghiệm cảm xúc của mình từ đá, từ núi, từ phố, từ đêm... từ nhiều thứ và vượt qua bản thân mình”. Lần này, với bài thơ “Bất chợt mùa xuân”, cô trải nghiệm cảm xúc tinh tế, trong trẻo của mình từ mùa xuân.
Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

(GLO)- Một chùm thơ về Pleiku, nơi anh đã sống và lao động nghệ thuật hơn 40 năm qua. Với 16 đầu sách văn học đã xuất bản, hàng ngàn bài báo đã in, nhà thơ Văn Công Hùng vẫn miệt mài sáng tạo hàng ngày, dẫu anh đã về hưu gần 5 năm nay. Chùm thơ này như một cách anh trả ơn Pleiku, trả ơn nơi đã giúp anh trưởng thành.
Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

(GLO)- Phố núi với thông xanh, nhịp chiêng ngân, vòng xoang chuếnh choáng luôn là chủ đề bất tận đối với thơ, văn. “Nắng xanh” của tác giả Lê Đình Trọng thêm một lần nữa cho thấy sức mê hoặc của vùng đất đầy nắng, gió song cũng rất nên thơ, trữ tình.
Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Một ngày Pleiku

Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Một ngày Pleiku

(GLO)- “Một ngày Pleiku” của Nguyễn Thanh Mừng là những cảm nhận đầy tinh tế về tiết trời phố núi trong ngày với đầy đủ biến chuyển xuân, hạ, thu, đông. Ở đó còn có tấm chân tình nối liền duyên hải-cao nguyên để mà “chén vui chạm với chén ngông”, “bạn hiền gọi tiếp bạn hiền”…
Thơ Văn Công Hùng: Pleiku chợt tôi…

Thơ Văn Công Hùng: Pleiku chợt tôi…

(GLO)- Vẫn là cái cảm thức đau đáu yêu Tây Nguyên, yêu Pleiku đến như có thể ngơ ngác, đến như phát hiện chiều “như vừa bong vỏ”, Văn Công Hùng “chợt tôi” vừa như một cuộc trở về lại như sắp sửa ra đi. Cái dùng dằng hóa thân ấy để có một bài thơ đầy day dứt...
Nhớ món thịt thưng

Nhớ món thịt thưng

(GLO)- Hồi nhỏ, bữa cơm Tết gia đình thường có nhiều món ăn ngon nhưng tôi thích nhất món thịt heo thưng. Thịt heo nạc đem thưng đương nhiên ngon; nhưng kỳ lạ, thịt mỡ thưng lên rồi ăn cũng rất ngon. Gia vị thấm vào khiến thịt không còn vị béo gây ngán. Vậy nên, thịt thưng ăn hao. Cũng do vậy ngày thường mẹ tôi không dám làm, chỉ có dịp Tết.
Gương mặt thơ: Hữu Kim

Gương mặt thơ: Hữu Kim

(GLO)- Anh từng là bộ đội đóng quân ở An Khê (tỉnh Gia Lai), từ thời ấy, anh đã sinh hoạt với nhóm thơ... Đà Nẵng. Rồi anh chuyển lên Kon Plông làm Phó Chỉ huy trưởng về chính trị của Huyện Đội, nhưng rồi cái tư chất thi sĩ luôn âm ỉ trong anh, khóc đấy, cười đấy. Và vẫn làm thơ. Thế là, cái việc anh được điều về làm Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Kon Tum rồi trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam như là lẽ đương nhiên. Gặp anh, không ai nghĩ người trước mặt mình từng mang quân hàm Thượng tá, mà là một thi sĩ đời... cũ.