Nắng rừng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Nếu đi nghỉ dưỡng để phục hồi sức vóc thì đi rừng để “vỡ” ra những điều tưởng như một lối đi đã quen mòn, như đá vôi đã bạc màu, như thác quanh năm tung bọt trắng… Vậy mà, rừng luôn đem đến bất ngờ, bởi ngay chuyện nắng mưa cũng mỗi lần một khác.
Nắng của rừng lạ lắm. Đó không phải là thứ nắng vung vãi trên cánh đồng hay gay gắt trên những con phố giờ tan tầm. Nắng ở đây không nhiều, không phung phí mà bất chợt chiếu rọi qua tàng cây nhưng hệt như những chiếc đèn sân khấu.
Cái “sân khấu” ấy đã có tự thuở hồng hoang. Từ trên cao xuống đến lớp cỏ là từng tầng thực vật được các nhà sinh vật học nghiên cứu, phân tích. Thế nhưng, nó còn là một xã hội cây, trật tự, tầng bậc của các loài cây hiện lên như một vở kịch, một bức ảnh mà nắng rừng đã soi chiếu, ánh sáng đã chớp lấy để làm nổi bật lên những “nhân vật” ấy.
Lâu lắm rồi, tôi mới lại được đi rừng sau bao năm bươn chải nơi phố thị. Đôi chân quen đút gầm bàn trong phòng máy lạnh lâu nay bỗng trở nên run run, từng thớ thịt căng nhức trước con đường mòn xa tít tắp. Nhìn nắng từ phía xa nhưng đến được nơi có những ánh vàng soi rọi đó cũng đâu có dễ dàng. Bàn chân đã mỏi nhưng vẫn hướng đến ánh sáng bằng một tiếng gọi vô thanh trong tâm trí. Hãy đi, nơi có nắng là nơi thiêng liêng nhất của rừng. Nắng là sợi dây gắn kết mùa màng với đất đai, là nguồn năng lượng cho từng hạt mầm, từng “thân phận” cây bé nhỏ dưới tán rừng già kia.
Minh họa: Nguyễn Văn Chung
Minh họa: Nguyễn Văn Chung
Nắng còn là ký ức gắn những trận mưa rừng bất chợt. Lũ trẻ ở miền núi mê rừng như trẻ em ở đồng bằng ham bơi lội. Chỉ khác là chúng tôi không í ới gọi nhau mà lầm lũi cứ thế với con dao, cây gậy và cái gan cóc tía nối gót nhau mà chẳng biết sợ gì. Cũng bởi, rừng đầy ắp tiếng chim, các loại quả cây và những điều kỳ thú khác. Cứ thế, chúng tôi đi sâu vào rừng mà không hay cơn mưa đã ập đến từ lúc nào. Mái hang nhỏ, chen nhau tránh mưa trong sự lo lắng, sợ hãi. Và rồi, cuối cùng nắng bỗng hửng lên, hóa ra chiều chưa muộn. Chúng tôi thấy nắng như thấy đường về nhà, nắng dẫn đường, nắng an ủi vỗ về những đứa trẻ ham chơi. 
Hôm nay, tôi bất chợt gặp lại nắng rừng. Dẫu sau ba mươi năm, rừng có đổi thay nhưng nắng vẫn ấm áp, vẫn vẹn nguyên thứ ánh sáng diệu kỳ soi xuống những thân phận cỏ cây, rọi xuống tâm hồn mỗi người. Vậy nên, tôi đã để nắng soi trên khắp những dấu chân của mình, để nắng thấu tỏ con đường mình đã đi qua và sẽ bước tiếp trong những ngày mai. 
BÙI VIỆT PHƯƠNG

Có thể bạn quan tâm

Gia Lai hưởng ứng Cuộc thi “Tự hào một dải biên cương” lần thứ IV

Gia Lai hưởng ứng Cuộc thi “Tự hào một dải biên cương” lần thứ IV

(GLO)- Ban Tuyên giáo và Dân vận Tỉnh ủy Gia Lai vừa có công văn về việc phối hợp tuyên truyền, triển khai Cuộc thi và Triển lãm ảnh nghệ thuật cấp quốc gia “Tự hào một dải biên cương” lần thứ IV - năm 2026 do Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương phối hợp với các cơ quan liên quan tổ chức.

Giữ dấu quê hương qua dự án âm nhạc

Giữ dấu quê hương qua dự án âm nhạc

(GLO)- Từ giấc mơ dang dở gần 10 năm, nhạc sĩ Lưu Minh Quang Ngọc trở lại với âm nhạc bằng tất cả trải nghiệm sống và tình yêu văn hóa. Dự án “Việt Nam mình đẹp lắm”, mở đầu bằng phần “Gió đại ngàn thổi qua miền đất Võ” là hành trình đi tìm và lưu giữ hồn cốt quê hương qua từng giai điệu.

Bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa

Bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa

(GLO)- Ngày 7-1-2026, Tổng Bí thư Tô Lâm đã ký ban hành Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam và khẳng định quan điểm phát triển văn hóa, con người là nền tảng, nguồn lực nội sinh quan trọng, động lực to lớn, trụ cột, hệ điều tiết cho sự phát triển nhanh và bền vững đất nước.

Gửi chút tình về với đại ngàn

Gửi chút tình với cao nguyên Gia Lai

(GLO)- Họa sĩ Lý Khắc Nhu, một tên tuổi trong làng tranh thủy mặc ở TP. Hồ Chí Minh, vừa có chuyến thăm, làm việc với lãnh đạo Bảo tàng Pleiku (tỉnh Gia Lai) với tâm nguyện hiến tặng “gia tài” tượng gỗ Tây Nguyên mà ông cất công sưu tầm nhiều năm qua. 

null