Lời khen đáng giá bao nhiêu?

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Phải thành thật với chính mình rằng, tôi cũng thích được khen. Trước đây và có lẽ sau này vẫn vậy. Tất nhiên là tôi luôn cố gắng đón nhận lời khen một cách đúng mực và tỉnh táo nhất. Không gì vui hơn khi những nỗ lực của mình được người khác ghi nhận.
Chẳng rõ khen ngợi có phải là thần dược hay không nhưng cứ mỗi lần được ai đó đánh giá tốt hoặc động viên, khích lệ trong công việc thì tôi như được tiếp thêm sức mạnh, cảm thấy tự tin và hăng hái hơn, muốn cố gắng nhiều hơn để đạt được những thành công tương tự. Đôi khi chỉ vì một lý do đơn giản nhất là biết mình được quan tâm, biết mình không đơn độc và đang đi đúng hướng.
Thật khó “định giá” một lời khen. Có người từng ví chúng như vàng bạc vậy, bởi hiếm nên quý. Về việc này thì tôi cứ băn khoăn mãi. Nếu sự khen ngợi chân thành thực sự là một món quà tinh thần trong cuộc sống thì cớ gì chúng ta lại hiếm khi trao gửi cho nhau? Và rồi, theo góc nhìn cạn hẹp của mình, tôi thấy có một thực tế, nghe có vẻ trái khoáy, là ai cũng thích được khen nhưng lại ít khen người khác, thậm chí là không bao giờ khen ngợi hay đánh giá tốt những người làm công việc giống mình. Sao lại thế nhỉ?
Tôi chủ quan nghĩ rằng mỗi người nếu không đấu tranh mạnh mẽ với chính mình thì rất dễ sa vào bản tính ích kỷ. Chúng ta thường sẵn sàng mổ xẻ và bêu riếu ai đó khi phát hiện ra họ chưa tốt nhưng lại ngại ngần khen ngợi, tán thưởng khi họ đạt được thành tựu đáng mừng. Liệu đó có phải là một trong những biểu hiện của thói đố kỵ không? Ta sợ rằng khen người khác cũng đồng nghĩa với việc tự thừa nhận mình thua kém. Ta giấu nhẹm đi lời khen khi có người giỏi hơn mình ở một khía cạnh hay trong thời khắc nhất định nào đó. Hoặc nếu buộc phải đánh giá, ta chỉ dùng gọn một từ: “Tạm”. Nếu cứ mãi tiếp diễn như thế thì e rằng cuộc sống chỉ toàn một màu u tối, nhìn đâu cũng thấy tiêu cực mà thôi.
Ảnh minh họa: Internet
Ảnh minh họa: Internet
Khi đối diện với chính mình, tôi nhận ra ngay bản thân cũng hiếm khi khen ngợi người khác. Không hẳn vì tôi sợ bị hạ thấp giá trị bản thân trong tương quan so sánh với người thành công hơn mình mà đúng hơn là tôi không muốn mình trông giống một kẻ nịnh hót. Tin chắc là có nhiều người cũng mang tâm lý ấy. Lâu dần sẽ trở thành một rào cản trong các mối quan hệ xã hội. Tôi ngại tán thưởng quá lời, ngại xã giao lấy lòng hay tâng bốc nịnh bợ để mưu cầu chút lợi lộc cá nhân. Nhưng có lẽ tôi đã nhầm. Nếu đủ chân thành thì sao không mở lời? Sao còn e dè, cân nhắc? Sao phải nghĩ quá nhiều? Ở ngoài kia, biết bao đồng nghiệp, bạn bè, tình thân của mình… Chẳng phải họ cũng đủ thông minh để phân biệt thật giả, tốt xấu hay sao?
Thiết nghĩ, khi mạnh dạn và thật lòng khen ngợi ai đó, tôi buộc phải vượt qua tính ích kỷ và những ngại ngần không đáng có của mình. Thì thôi, không cần phải nói lời hoa mỹ, cũng cố gắng tránh đi những đánh giá hồ đồ, qua loa. Nếu bày tỏ sự mến mộ mà có thể góp phần khai mở những tiềm năng tốt đẹp của người khác thì hạnh phúc và tự hào quá đi chứ. Ở đây, tôi không muốn nhắc đến những lời khen bỡn cợt, những lời khen thiếu chân thành. Điều đó chỉ toàn đem lại mất mát và cay đắng cho người khác.
Trộm nghĩ, nếu ai trong chúng ta cũng tìm kiếm và nhân rộng điều tích cực bằng những lời khen ngợi thì đời sống này tốt đẹp biết bao nhiêu. Bởi lẽ, như mặt trời, lời khen dù nhỏ bé đến đâu cũng đủ sức soi sáng tâm trí và sưởi ấm trái tim của một con người.
LỮ HỒNG

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null