Lên rừng, xuống biển mưu sinh - Kỳ 3: Vun vén yêu thương dưới mái trường

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Trời mưa, đường rừng lầy lội, trơn trượt, giáo viên vùng cao xắn quần lội bộ qua dốc núi chênh vênh, rồi ngồi đò vượt suối đến trường. Hành trình gieo chữ của họ lắm nỗi gian truân...

GIEO CHỮ TRÊN NON

Thầy giáo Phạm Quang Nin (P.Phổ Thạnh, TX.Đức Phổ, Quảng Ngãi) có 25 năm dạy học ở huyện miền núi Ba Tơ (Quảng Ngãi). 30 năm trước, ông theo người làng mưu sinh trên những vùng biển xa sau khi tốt nghiệp THPT và từng cùng bạn chài trải qua bao vất vả, đối diện nhiều trận cuồng phong giữa đại dương.

Ông Phạm Quang Nin trao quà cho những học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Ảnh: Trang Thy
Ông Phạm Quang Nin trao quà cho những học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Ảnh: Trang Thy

Sau 5 năm nhọc nhằn trên sóng nước, ông rời biển, lên bờ thi vào Trường CĐ sư phạm Quảng Ngãi (nay là Trường ĐH Phạm Văn Đồng). Cầm bằng tốt nghiệp cao đẳng sư phạm, ông được phân công về dạy tại xã Ba Vinh (H.Ba Tơ). Học sinh hầu hết là đồng bào dân tộc thiểu số, cuộc sống vô cùng khốn khó.

Đầu tuần, ông đón nhiều chặng xe đò từ P.Phổ Thạnh lên gần trung tâm H.Ba Tơ, rồi mang ba lô đựng gạo, mắm, muối, cá khô, mì tôm... cuốc bộ trên đường mòn gập ghềnh sỏi đá len lỏi giữa rừng. Chặng đường thêm gian khó khi phải qua 2 lần đò vượt suối để đến điểm trường lẻ trên non cao.

Những ngày mưa gió, đường rừng lầy lội, trơn trượt, bước đi chực ngã nhưng ông và đồng nghiệp vẫn đến với các học sinh áo quần lam lũ đang ngóng đợi. "Hồi đó cuộc sống của bà con dân tộc khó khăn, học sinh thiếu thốn nhiều thứ. Thương lắm", ông Nin nhớ lại.

Năm sau, ông được điều về dạy tại điểm trường lẻ ở xã Ba Trang (H.Ba Tơ), đi lại cũng vô cùng gian khó. Những cung đường qua dốc núi cheo leo khiến người yếu vía rụt rè e sợ. Nhưng ông vẫn đi, dẫu hiểm nguy chực chờ.

Sau hai buổi đứng lớp sáng - chiều, ông tìm hái rau rừng, lội suối bắt cá, ốc đá... để cải thiện bữa ăn. Nhiều bận mưa kéo dài, không thể về nhà hay đến trung tâm xã mua thực phẩm, các thầy cô dè sẻn từng lon gạo. Mọi người chia nhau chén cháo loãng cho ấm bụng ngày mưa lạnh.

Có những mùa đông, mưa như trút nước làm sạt lở núi, tắc đường, ông Nin cũng như nhiều thầy cô khác phải băng rừng ra trung tâm xã mua thức ăn. Nhiều cơ cực nhưng họ vẫn bám trụ, gắn bó với học sinh trên rẻo cao.

Học sinh Trường THCS Phổ Thạnh hào hứng với những trang sách hay. Ảnh: Trang Thy
Học sinh Trường THCS Phổ Thạnh hào hứng với những trang sách hay. Ảnh: Trang Thy

Sau đó, ông Nin được chuyển công tác đến nhiều trường trên địa bàn H.Ba Tơ, cách nhà từ vài chục đến cả trăm cây số. Từ giáo viên đứng lớp, ông được đề bạt lên hiệu phó rồi hiệu trưởng và hiện là Hiệu trưởng Trường tiểu học và THCS Ba Khâm. Ông thường nhắc nhở giáo viên phải luôn quan tâm đến học sinh, nhất là những em có hoàn cảnh khó khăn, cha mẹ bận mưu sinh phương xa.

"Nhiều bậc cha mẹ đi xa nhà khai thác gỗ keo thuê hay lên Tây nguyên hái cà phê khi vào mùa. Họ không có điều kiện ở gần con cái để bảo ban, nhắc nhở nên chúng tôi phải quan tâm các em nhiều hơn", ông Nin chia sẻ.

Suốt 24 năm gắn bó với học sinh vùng cao, cô Lê Hà Bích Nguyệt (ở P.Nguyễn Nghiêm, TX.Đức Phổ), giáo viên Trường tiểu học và THCS Ba Khâm (H.Ba Tơ), đã trải qua bao nhọc nhằn. Vì thương trẻ em đồng bào thiểu số chịu nhiều thiếu thốn, cô quyết bám trụ trên non cao dẫu có thể chuyển về dạy ở gần nhà.

Cô vận động phụ huynh mua điện thoại thông minh, kết nối internet rồi lập nhóm Zalo để thông báo tình hình học tập của các em. Qua đó, giáo viên chủ nhiệm và phụ huynh dễ dàng chia sẻ thông tin liên quan đến việc học của trẻ. Vậy nên không còn cảnh giáo viên trèo đèo lội suối đến tận nhà gặp phụ huynh như trước. Các em ngày càng tiến bộ là sự đền đáp công ơn của cha mẹ và thầy cô gieo chữ trên non cao.

"Thầy cô giáo ở đây cùng chung mục đích là cố gắng dạy cho các em nên người. Do vậy, cán bộ và giáo viên nhà trường luôn đoàn kết, thương yêu nhau", cô Nguyệt tâm sự.

VẬN ĐỘNG CÁC EM TRỞ LẠI TRƯỜNG

Bao đời, người dân P.Phổ Thạnh (TX.Đức Phổ, Quảng Ngãi) sống nhờ vào biển. Thuở biển còn lắm cá nhiều tôm, đời sống cư dân sung túc. Chủ tàu và bạn chài thu bộn tiền khiến người dân trong vùng ồ ạt đầu tư hàng tỉ đồng mua hay đóng mới, cải hoán tàu cá để bám biển dài ngày. Trong đó, nhiều người thế chấp nhà cửa vay vốn ngân hàng để sở hữu tàu cá vươn khơi. Thu nhập cao từ đánh bắt hải sản trên biển lôi cuốn trẻ nghỉ học, rời xa mái trường. Thế là giáo viên cùng cán bộ tất tả đến tận nhà vận động các em trở lại trường.

Học sinh Trường THCS Phổ Thạnh tham gia ngày hội sách. Ảnh: Trang Thy
Học sinh Trường THCS Phổ Thạnh tham gia ngày hội sách. Ảnh: Trang Thy

"Tôi có 24 năm công tác ở trường vùng biển, không thể nhớ đã bao nhiêu lần đến nhà vận động học sinh trở lại trường. Tất cả giáo viên nhà trường cùng cán bộ địa phương vào cuộc, vận động các em trở lại lớp. Mình phải ân cần chuyện trò, nắm bắt suy nghĩ của phụ huynh và học sinh để có phương pháp vận động phù hợp", cô Ngô Thị Thanh Sang, Tổng phụ trách đội Trường THCS Phổ Thạnh, cho biết.

Nhiều ngư dân đánh bắt trên các vùng biển xa dăm ba tháng hay cả năm mới về nhà. Khi tàu vào bến, những người vợ bắt xe khách rời quê đến bán hải sản, rồi sắm sửa cho chồng và bạn chài ra khơi. Họ phó mặc việc học hành của con trẻ cho thầy cô giáo. Do thiếu sự quan tâm của cha mẹ cộng với cuộc sống khó khăn nên học sinh dễ bỏ học để tìm việc làm phụ giúp gia đình. Thế là thầy cô giáo và cán bộ địa phương lại ra sức vận động giữ các em ở lại với lớp.

"Tình trạng học sinh bỏ học đỡ hơn trước rất nhiều nhưng gia đình không nhắc nhở nên các em lười học. Vì vậy, cùng với việc dạy kiến thức, thầy cô phải bảo ban mọi việc để các em ngày một trưởng thành. Đối với con em của ngư dân đánh bắt dài ngày trên biển, thầy cô phải thay cha mẹ giáo dục, theo dõi từng ngày để kịp thời nhắc nhở, động viên, giúp các em ngày càng tiến bộ", ông Võ Tấn Khả, Hiệu trưởng Trường THCS Phổ Thạnh, tâm sự.

Chuyện học của trẻ luôn được chính quyền, các hội, đoàn thể ở P.Phổ Thạnh đặc biệt quan tâm. Phường tích cực vận động các tổ chức, cá nhân hỗ trợ kinh phí trao quà cho học sinh nghèo, khen thưởng cho những em đạt thành tích cao trong học tập và rèn luyện. Những phần quà thấm đẫm nghĩa tình được trao tặng với lời nhắn nhủ "con ơi ráng học" tiếp thêm nghị lực để các em gắn bó với con chữ.

Anh Đỗ Quang Nghị, Bí thư Đoàn P.Phổ Thạnh, cho biết thêm: "Ban Chấp hành Đoàn phường đang đỡ đầu 7 học sinh với mức hỗ trợ hằng tháng cho mỗi em từ 300.000 - 500.000 đồng, kinh phí từ các nhà hảo tâm đóng góp. Số tiền không lớn nhưng động viên các em nỗ lực vượt khó, góp phần ngăn các em bỏ học".

Theo Trang Thy (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Ruổi rong đời chăn vịt

Ruổi rong đời chăn vịt

(GLO)- Sau mỗi mùa gặt, những cánh đồng lúa ở các xã An Lương, An Hòa, An Vinh, Tuy Phước… lại rộn ràng bởi đàn vịt hàng nghìn con tìm về kiếm ăn. Gắn với đàn vịt, những người chăn vịt miệt mài rong ruổi qua nhiều cánh đồng, lấy mùa gặt làm nhịp mưu sinh.

Trầm tích sông Ba

Trầm tích sông Ba

(GLO)- Sông Ba đoạn qua xã Ia Dreh (tỉnh Gia Lai) mùa khô, vài con thuyền đánh cá nằm gối đầu nghỉ ngơi trên những doi cát. Chiều xuống, từ những bến sông, người dân vẫn ra tắm mát dù nước cạn tới mức có thể lội ra giữa dòng.

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

(GLO)- Hơn nửa thế kỷ sau chiến tranh, cựu chiến binh Trần Duy Đức vẫn lặng lẽ đi tìm những mảnh ghép của quá khứ. Từ hành trình tìm lại hình bóng người cha liệt sĩ, ông dành cả cuộc đời sưu tầm, ghi chép và lưu giữ lịch sử quê hương cùng những câu chuyện về những con người đã làm nên lịch sử.

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

null