Hoa trên núi

(GLO)- Lâu lắm tôi mới có dịp loanh quanh về phía núi. Tôi vẫn đang sống chênh vênh trên những ngọn núi với dốc dài, dốc ngắn quanh co nằm gối lên nhau. Nhưng cảm giác ngờm ngợp trước không gian bộn bề nắng gió khi ngồi ở một nơi thật cao nhìn núi đồi uốn lượn trước mắt mình, luôn có cảm giác thật thú vị.
Núi mỗi mùa lại mang một vẻ đẹp riêng, thậm chí mỗi thời khắc trôi qua đều in lên dáng núi một vẻ riêng nào đó, vừa thân thuộc, vừa lạ lẫm. Vẻ đẹp của núi thuộc về sự vững chãi lặng lẽ biếc xanh, cái màu xanh của cỏ cây muôn thuở quyện vào sắc mây trời. Nhưng đẹp nhất phải là mùa núi nở hoa. Nói là hàng trăm thì hơi quá, nhưng cũng chẳng sao khi dùng một định tính ước chừng bởi mắt nhìn chỗ nào cũng chạm vào những sắc hoa ngờm ngợp. Từ những loài hoa sắc màu rực rỡ phô căng cánh thắm đến các loài hoa cỏ bé li ti nằm sát mặt đất; từ những loài quen thuộc biết mặt, biết tên đến những loài khiêm nhường chẳng được ai biết đến, tất cả đều căng mình tận hiến dưới ánh mặt trời.
Bắt đầu từ chân núi, những đám cỏ lúp xúp chừng gang tay vừa mấy hôm trước, dưới cơn mưa cuối mùa còn biếc lên như cái rướn mình vẫy chào phút giao mùa, hôm nay trở lại đã thấy những bông hoa li ti màu tím sậm tựa cỏ may bám trên những chiếc cành bé xíu như cái tăm. Giá như cái cành tăm hoa bé xíu ấy mà nằm riêng lẻ một mình, nó sẽ chìm lẫn trong màu đất, nhưng dưới chân núi, chúng líu ríu san sát bên nhau, quấn lấy nhau thành một thảm màu trải dài. Dưới mặt trời, cái màu tím ấy ánh lên sắc hồng thành những mảng màu đẹp tựa một giấc mơ.
Tôi quanh qua một di tích cũ, đúng hơn là một phế tích mọc đầy cỏ dại. Những cây bông bay nở trắng hoa, bám vào bức tường mốc thếch màu rêu đang khẽ lay trong một chiều nhẹ gió. Loài cây ấy lá có hương vị hăng hắc, thứ lá quen thuộc có tác dụng cầm máu được gọi là lá “cộng sản”. Những bông hoa cũng có hương hăng hắc như lá bật sáng trắng cả một khoảng núi đồi. Khi hoa khô, chúng theo gió bay khắp không gian giống những đóa bồ công anh li ti tạo thành khung cảnh rất đẹp mắt.
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Cao thêm một khoảng, lên trên sườn núi là bạt ngàn cỏ đuôi chồn. Thứ cỏ có lẽ hợp với chất đất bazan nhất nên mưa xuống là xanh tốt như cỏ tranh. Khi dứt mưa, những vùng cỏ đuôi chồn xanh mướt đồng loạt trổ hoa, những bông hoa ngời lên dưới mặt trời. Khi mới nở, chúng có màu tím hồng, rồi chuyển sang nhạt dần cho tới khi thân cỏ khô xác, những hạt cỏ rụng xuống nằm im lìm cả một mùa khô, chờ mưa xuống lại nảy mầm vươn rễ tiếp tục vòng đời như vậy.
Rực rỡ nhất mùa này là sắc hoa dã quỳ. Từ dọc lối đi đến những khoảng trống, bên sườn đồi, khe đá, dã quỳ chen chúc nhau mà nở. Những sóng hoa uốn lượn theo địa hình núi đồi. Có khoảnh vươn mãi lên cao như thể muốn níu vào nắng trời, có khoảnh lại chảy dài xuống ven hồ ven ruộng nằm bần thần soi mình xuống mặt nước. Dã quỳ bắt đầu nở khi những cơn mưa cuối cùng vừa dứt. Ở xứ núi ngập nắng, màu vàng của hoa như gom hết nắng trời, rồi nhuộm cho nắng thêm hanh hao, rực rỡ.
Những sắc hoa xứ núi luôn khiến tôi liên tưởng đến con người nơi đây, giản dị, mộc mạc, khiêm nhường nhưng nồng nhiệt và tận hiến. Tôi ngồi tựa vào một vách đá vững chãi, ngắm nhìn muôn loài hoa dại đua chen nở dọc theo chân núi lên đến chỗ tôi ngồi, nơi nào có đất trống là nơi ấy nở hoa. Có loài nở quanh năm, có loài nở theo mùa, có loài mỗi năm chỉ nở một lần. Những đóa hoa luôn đúng hẹn, luôn có mặt đúng kỳ dẫu cuộc đời vui hay buồn, tưng bừng náo nhiệt hay vắng lặng tẻ nhạt. Không biết phải mất bao nhiêu kỷ địa chất để những bông hoa xuất hiện trên trái đất, và bao nhiêu kỷ nữa để con người biết rung cảm xuyến xao trước vẻ đẹp của những đóa hoa.
Hoa cỏ cũng có đời sống riêng, có ngôn ngữ riêng, có thông điệp riêng, tùy vào sự cảm nhận của mỗi người. Chúng hoàn toàn không phải thảo mộc vô tri nếu con người biết lắng nghe. Như tôi, với buổi chiều này, trong tĩnh tại, tựa vào núi vững chãi, dưới chân là cỏ hồng, xuyến chi, trên đầu là cỏ đuôi chồn, dã quỳ, ngũ sắc… như đang xạc xào những câu chuyện đồng loại trong gió núi lao xao, dưới mặt trời lấp lánh. Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy núi như nở mình thành một đóa hoa, thật đẹp, thật rực rỡ, thật xuyến xao.
CHÂU KHÁNH

Có thể bạn quan tâm

Tượng đài Bác Hồ ở Singapore

Tượng đài Bác Hồ ở Singapore

(GLO)- Nhiều người Việt Nam sinh sống, làm việc tại Singapore, đặc biệt là du khách trong nước sang đây thường đến thăm tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh trong khuôn viên Bảo tàng Văn minh châu Á (Asian Civilisations Museum) rợp bóng cây xanh.
Thơ Dương Kỳ Anh: Mùa xuân

Thơ Dương Kỳ Anh: Mùa xuân

(GLO)- Tác phẩm của nhà thơ Dương Kỳ Anh luôn giàu suy tưởng. “Mùa xuân” là một bài thơ như thế. Con người chúng ta, đôi khi chỉ cần thay đổi góc nhìn sẽ đem lại những cảm xúc hoàn toàn khác. Ví như, nếu cứ “thắt nút” sẽ càng thêm mỏi mệt, chỉ cần mở ra sẽ thấy xuân về…
Nàng tiên xứ mộc hoa

Nàng tiên xứ mộc hoa

(GLO)- Chiếc xe khách thả tôi xuống đỉnh đèo. Trời chiều. Gió lộng. Thảm lá rừng rờn bay trong sương. Mắt dõi theo con đường uốn lượn, tôi cố tìm lối xưa. Nhưng bất lực.
Thơ Huỳnh Dũng Nhân: Phố núi một lần tôi đến

Thơ Huỳnh Dũng Nhân: Phố núi một lần tôi đến

(GLO)- Dù chỉ đến một lần song phố núi mộng mơ cũng đủ để lại thương nhớ trong lòng lữ khách. Nỗi nhớ trong “Phố núi một lần tôi đến” của tác giả Huỳnh Dũng Nhân là giọt nắng ươm mơ, bụi mờ, nếp nhà sàn, là tay măng, đôi mắt ướt níu đường về của nàng sơn nữ…
Thơ Nguyễn Thị Đào: Khúc ru mùa

Thơ Nguyễn Thị Đào: Khúc ru mùa

(GLO)- Ngày xuân luôn đem lại một cảm giác tươi mới, phấn khởi. Có lẽ bởi vậy mà những lời thơ trong “Khúc ru mùa” của tác gỉa Nguyễn Thị Đào cũng trở nên nhịp nhàng, tươi vui khi nhắc đến thời khắc xuân về gõ cửa.
Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

(GLO)- Nhà thơ Văn Công Hùng từng nhận xét: “Lữ Hồng trải nghiệm cảm xúc của mình từ đá, từ núi, từ phố, từ đêm... từ nhiều thứ và vượt qua bản thân mình”. Lần này, với bài thơ “Bất chợt mùa xuân”, cô trải nghiệm cảm xúc tinh tế, trong trẻo của mình từ mùa xuân.
Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

(GLO)- Một chùm thơ về Pleiku, nơi anh đã sống và lao động nghệ thuật hơn 40 năm qua. Với 16 đầu sách văn học đã xuất bản, hàng ngàn bài báo đã in, nhà thơ Văn Công Hùng vẫn miệt mài sáng tạo hàng ngày, dẫu anh đã về hưu gần 5 năm nay. Chùm thơ này như một cách anh trả ơn Pleiku, trả ơn nơi đã giúp anh trưởng thành.
Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

(GLO)- Phố núi với thông xanh, nhịp chiêng ngân, vòng xoang chuếnh choáng luôn là chủ đề bất tận đối với thơ, văn. “Nắng xanh” của tác giả Lê Đình Trọng thêm một lần nữa cho thấy sức mê hoặc của vùng đất đầy nắng, gió song cũng rất nên thơ, trữ tình.
Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Một ngày Pleiku

Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Một ngày Pleiku

(GLO)- “Một ngày Pleiku” của Nguyễn Thanh Mừng là những cảm nhận đầy tinh tế về tiết trời phố núi trong ngày với đầy đủ biến chuyển xuân, hạ, thu, đông. Ở đó còn có tấm chân tình nối liền duyên hải-cao nguyên để mà “chén vui chạm với chén ngông”, “bạn hiền gọi tiếp bạn hiền”…
Thơ Văn Công Hùng: Pleiku chợt tôi…

Thơ Văn Công Hùng: Pleiku chợt tôi…

(GLO)- Vẫn là cái cảm thức đau đáu yêu Tây Nguyên, yêu Pleiku đến như có thể ngơ ngác, đến như phát hiện chiều “như vừa bong vỏ”, Văn Công Hùng “chợt tôi” vừa như một cuộc trở về lại như sắp sửa ra đi. Cái dùng dằng hóa thân ấy để có một bài thơ đầy day dứt...
Khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023

Khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023

Chiều ngày 19-1 (28 tết), Sở TT-TT TPHCM cùng các đơn vị phối hợp tổ chức khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023 với chủ đề “Thành phố Hồ Chí Minh - Xuân an vui, xuân thịnh vượng” trên tuyến đường Lê Lợi (từ đường Nguyễn Huệ đến bùng binh Quách Thị Trang, quận 1).