Gương mặt thơ: Phạm Thùy Vinh

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
(GLO)- Thường thì người Nghệ hay đi làm ăn xa và họ thành đạt ở đấy. Văn nghệ sĩ lại càng thế. Là tôi nhận ra điều này từ những người bạn văn của mình, tất nhiên, vẫn có ngoại lệ hoặc có thể tôi sai.

Nhưng tôi nói ý trên để nhắc đến nữ thi sĩ Phạm Thùy Vinh, một trường hợp... lạ. Quê Thái Bình, lấy chồng rồi về quê chồng, giờ Vinh hơn rất nhiều người Vinh xịn, từ giọng nói, phong cách sống đến thói quen và sáng tác. Chị hiện là Tổng Biên tập Tạp chí Sông Lam, một tạp chí mạnh trên văn đàn cả nước.

Thơ chị đằm và sâu, nó cứ thao thiết khiến ta không đọc nhanh được, mà nhẩn nha, mà nhấm nháp, mà tận hưởng: “Ta gửi cho người một khuya phố của ta/Vòm cây đẫm trăng/Tiếng ve giật mình ran thức”. Chị không câu nệ đấy là thơ, mà đấy chính là cảm xúc của chị, tiếng lòng của chị, cái như là bất chợt của chị, cái thảng thốt của chị, trước những gì chị thấy, chị nghĩ. Lục bát của chị cũng rất ngơ ngác: “Giã từ một ngọn phiêu du/Một cơn men dại, một mùa đắm say/Trời khuya còn mảnh trăng gầy/Vì ta mà sáng buốt đầy chiêm bao”. Cái buổi sáng buốt đầy chiêm bao ấy nó làm ta xốn xang cảm xúc và cũng làm ta yên lòng. Ừ cái chiêm bao ấy, dẫu buốt, dẫu chiêm bao thôi, nhưng nó đã vì ta, vì cái đẹp, vì sự đắm say, vì cơn men dại..., cái men dại của loài thi sĩ vừa mảnh vừa trầm, vừa kích thích vừa phiêu du.

Từng có giải thưởng “Tác phẩm tuổi xanh” thời giải thưởng này còn là ao ước của rất nhiều người cầm bút trẻ, đến giờ, chị vẫn cần mẫn trên cánh đồng chữ nghĩa và đang chín một cách tự nhiên. Mới nhất chị xuất bản cuốn tản văn “Vinh phố của tôi” đậm chất Vinh và chất Phạm Thùy Vinh.

Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.



VỀ QUÊ



Ta về trưa vắng, ngõ quê

Thoảng nghe bướm trắng hẹn thề cải xanh

Giậu xưa hoa nở một nhành

Thơ ông Nguyễn Bính đã thành ca dao.



Ta về như giữa chiêm bao

Soi tăm cá động mặt ao đỡ buồn

Mỏng manh chỉ một cánh chuồn

Mà cho ta hiểu ngọn nguồn nắng mưa.

Minh họa: H.T

Minh họa: H.T

Hỏi cây, cha đã về chưa?

Hắt hiu lá đổ lời thưa bên thềm...



NHỮNG NGƯỜI LƯỚT QUA TÔI MỖI NGÀY



Những người lướt qua tôi mỗi ngày

Trên đường phố lao xao còi xe

Trong thang máy sặc mùi thuốc lá

Trong quán cà phê quen với những bông hoa im lặng nở rồi tàn.



Hôm qua, có người đốt thuốc trắng đêm

Có người vừa nói lời chia xa

Có người hân hoan hạnh phúc

Có người vĩnh viễn trong đời này tôi không còn được gặp…



Họ đi qua, quệt vào tay tôi, chạm áo tôi một tín hiệu mơ hồ

Những hơi thở của sự đắm say, sự buông bỏ, sự cùng quẫn…

Cùng một lúc phả vào không gian mờ mịt bụi sương

Tôi xòe tay, nắm lấy

Chỉ thấy trên tay

Trĩu nặng vô thường.



GỬI MỘT THÁNG NĂM



Ta gửi cho người một khuya phố của ta

Vòm cây đẫm trăng

Tiếng ve giật mình ran thức.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Gửi cho người những ô cửa-mắt buồn ngơ ngác

Có ánh đèn nào sáng lạc

Đợi mong chi nỗi thăm thẳm ai về.



Gửi cho người khúc hát giữa cơn mê

“Ru mãi ngàn năm…”

Ngàn năm khờ khạo.



Người hỡi

Tháng năm đầy yêu dấu

Ta gửi cho người này khuya phố đời ta.

Có thể bạn quan tâm

Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

(GLO)- Tấm áo trấn thủ đã trở thành biểu tượng gắn liền với người chiến sĩ Điện Biên trong suốt 56 ngày, đêm "đánh lấn từng thước đất". Ngắm nhìn tấm áo ấy được trưng bày trong bảo tàng, tác giả Nguyễn Ngọc Phú bồi hồi, tưởng như được sống lại phút giây chiến đấu hào hùng của cha anh.
Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

(GLO)- "Tự khúc" của tác giả Hà Hoài Phương là những chiêm nghiệm rất thực về cuộc đời. Sau cơn mưa trời lại sáng, không có điều gì tồn tại mãi, dù đó có là những niềm vui, hạnh phúc hay khổ đau...
Xếp sách nghệ thuật

Xếp sách nghệ thuật

(GLO)- Như một kiến trúc sư với nguyên vật liệu là sách, các nhân viên Thư viện tỉnh Gia Lai đã dày công sáng tạo và mô phỏng thành công nhiều công trình văn hóa-lịch sử đẹp mắt nhằm nâng cao hiệu quả tuyên truyền về văn hóa đọc.
Thơ Ngô Thanh Vân: Vào hội

Thơ Ngô Thanh Vân: Vào hội

(GLO)- Đất trời Tây Nguyên trong bung biêng thanh âm cồng chiêng, men cay rượu cần nồng nàn, vấn vít, nhịp xoang quyến luyến, tay nắm tay chẳng rời... được nhà thơ Ngô Thanh Vân một lần nữa nhắc đến trong bài thơ "Vào hội".

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

(GLO)- Biết bao nhiêu người đã ngã xuống, đổi máu xương cho đất nước, quê hương thanh bình. Thương xót và biết ơn, những dòng thơ của nhà thơ Phạm Đức Long cũng trở nên da diết: "Xin người hóa núi hóa sông/Ngàn năm mây trắng phiêu bồng bóng quê!"...

Ông Siu Phơ (bìa phải) thực hiện nghi lễ cúng với sự hỗ trợ của ông Rah Lan Hieo. Ảnh: Vũ Chi

Phú Thiện: Khai mạc lễ hội cầu mưa Yang Pơtao Apui

(GLO)- Sáng 30-4, tại Khu Di tích lịch sử-văn hóa cấp quốc gia Plei Ơi (xã Ayun Hạ, huyện Phú Thiện, tỉnh Gia Lai), UBND huyện Phú Thiện khai mạc lễ hội cầu mưa Yang Pơ tao Apui và Hội thi văn hóa thể thao các dân tộc thiểu số lần thứ XV năm 2024.
Thơ Lữ Hồng: Cho người ở lại

Thơ Lữ Hồng: Cho người ở lại

(GLO)- Chúng ta đều yêu Pleiku nhưng không phải ai cũng chọn ở lại và gắn bó. Một lúc nào đó, vào chặng cuối cuộc đời, người Pleiku tha hương mới dâng đầy nỗi nhớ. Bài thơ của Lữ Hồng ngỡ là lời của một người ra đi gửi cho người ở lại, mà cũng có thể là lời của người ở lại gửi cho chính mình...