Gương mặt thơ: Hữu Kim

(GLO)- Anh từng là bộ đội đóng quân ở An Khê (tỉnh Gia Lai), từ thời ấy, anh đã sinh hoạt với nhóm thơ... Đà Nẵng. Rồi anh chuyển lên Kon Plông làm Phó Chỉ huy trưởng về chính trị của Huyện Đội, nhưng rồi cái tư chất thi sĩ luôn âm ỉ trong anh, khóc đấy, cười đấy. Và vẫn làm thơ. Thế là, cái việc anh được điều về làm Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Kon Tum rồi trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam như là lẽ đương nhiên. Gặp anh, không ai nghĩ người trước mặt mình từng mang quân hàm Thượng tá, mà là một thi sĩ đời... cũ.
Gương mặt thơ: Hữu Kim ảnh 1
 
Bài thơ “An Khê ngày tôi xa” anh viết từ năm 1994, sao mà day dứt, dùng dằng, bâng khuâng: “Ai về biển tôi lên rừng xa hút/Đi như trôi về phía hoàng hôn”. Hay bài “Câu thơ gửi lại” anh viết: “Này đây chút mảnh hồn ta/Mong manh sương khói la đà chân mây/Người ơi cạn chén vơi đầy/Của ta một chút tình này dâng yêu”.
Quê Thanh Hóa, hiện sống ở TP. Kon Tum, anh vẫn lơ ngơ trước bộn bề đời sống và vẫn làm thơ.
Nhà thơ Văn Công Hùng chọn và giới thiệu.
Người cũ
Minh họa: H.T
Minh họa: H.T
Người đã cũ, những bài thơ cũng cũ
Bão ngoài kia gió hây hẩy qua thềm
Ai như thể giống em mười sáu tuổi
Mắt đang cười, môi nở như hoa.
Đã cũ lắm nhưng quên sao được
Thuở ban đầu ta luống cuống cầm tay
Trăng mười sáu vầng trăng vằng vặc
Gió như đùa và lá như say!
Anh làm rớt một câu vụng dại
Đến chính anh không nghe nổi lòng mình
Chỉ có vậy rồi xa biền biệt
Người cũ ơi, thơ của thuở yêu đầu!
Hôm họp lớp gặp em bừng mặt đỏ
Người cũ ơi! Em giờ đã lên bà
Anh cũng cũ, những bài thơ đã cũ
Chỉ yêu thương không cũ bao giờ!
Trăng mười sáu vầng trăng riêng em nhỉ
Mãi trong ta như thuở yêu đầu
Nếu về được ngày xưa yêu dấu
Thơ cũ này anh lại đọc em nghe!
Uống rượu với cỏ xuân
Minh họa: T.N
Minh họa: T.N
Nâng một chén xin mời cỏ nhé
Xuân dập dìu muôn nẻo quê hương
Thêm chén nữa chúc xanh như thể
Trẻ muôn đời hoa cỏ yêu thương.
Chén này đây với em, với đất
Đã yêu tin chung thủy suốt đời
Mùa xuân đấy em ơi hãy hát
Ta dìu nhau xanh dưới mặt trời.
Xin được cúi dâng người cỏ biếc
Người thủy chung ơi, em của ta
Em hoa cỏ hồn nhiên như đất
Rượu ta mời lóng lánh sương sa!
An Khê ngày tôi xa
Minh họa: H.T
Minh họa: H.T
An Khê ngày tôi xa
Mưa cứ rơi tầm tã
Thị trấn nhỏ giữa đèo mây hút gió
Dòng sông Ba đưa tiễn dập dềnh.
An Khê tôi yêu
Tôi gửi lại những mùa mưa tầm tã
Những hoàng hôn rưng rưng khóc trong hồn
An Khê tôi yêu
Nơi tôi có mẹ nuôi lơ phơ tóc bạc
Lụi cụi chăm tôi khi cơn sốt giày vò
Tôi có những chiều bên ly rượu
Đêm mưa rơi ngóng bạn phía chân đèo
An Khê tôi có bao bè bạn
Thương biết bao những đêm rét quây quần.
An Khê ngày tôi xa
Em gái nhỏ vài bông hồng run rẩy
E lệ trao tôi như gửi gắm nỗi niềm
An Khê ngày tôi xa
Ai về biển tôi lên rừng xa hút
Đi như trôi về phía hoàng hôn.
Xanh xao thế con đường về ngược gió
Hạt mưa xiên giăng mắc những nỗi niềm
Em gầy lắm chắc qua nhiều thiếu ngủ
Run run tôi khẽ chạm bàn tay
Mà như thể hồn tôi vẫn ở
Với sông Ba như khao khát quê mình.

Có thể bạn quan tâm

Thơ Huỳnh Dũng Nhân: Phố núi một lần tôi đến

Thơ Huỳnh Dũng Nhân: Phố núi một lần tôi đến

(GLO)- Dù chỉ đến một lần song phố núi mộng mơ cũng đủ để lại thương nhớ trong lòng lữ khách. Nỗi nhớ trong “Phố núi một lần tôi đến” của tác giả Huỳnh Dũng Nhân là giọt nắng ươm mơ, bụi mờ, nếp nhà sàn, là tay măng, đôi mắt ướt níu đường về của nàng sơn nữ…
Thơ Nguyễn Thị Đào: Khúc ru mùa

Thơ Nguyễn Thị Đào: Khúc ru mùa

(GLO)- Ngày xuân luôn đem lại một cảm giác tươi mới, phấn khởi. Có lẽ bởi vậy mà những lời thơ trong “Khúc ru mùa” của tác gỉa Nguyễn Thị Đào cũng trở nên nhịp nhàng, tươi vui khi nhắc đến thời khắc xuân về gõ cửa.
Thơ Nguyễn Hoàng Thu: Tình yêu

Thơ Nguyễn Hoàng Thu: Tình yêu

(GLO)-Cả bài thơ là sự nối tiếp của những phép so sánh. Dù tình yêu đến hay chia xa, nắng vẫn ươm vàng, bầu trời vẫn xanh, biển vẫn động đầy nỗi nhớ. Dường như, bằng cách này, tác giả Nguyễn Hoàng Thu như muốn khẳng định sự vĩnh cửu, lâu dài, bền chặt của tình yêu.
Hương Tết xưa qua thư pháp Việt

Hương Tết xưa qua thư pháp Việt

(GLO)- Năm mới, nhiều người Việt vẫn lưu giữ cho mình “phong vị” Tết xưa qua những bức thư pháp chúc xuân ý nghĩa, những câu đối đỏ uyển chuyển, mềm mại, rực rỡ sắc màu… Nhiều gia đình lựa chọn thư pháp làm quà tặng người thân, bạn bè cho một năm mới nghênh đón nhiều tài lộc, bình an.
Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

(GLO)- Nhà thơ Văn Công Hùng từng nhận xét: “Lữ Hồng trải nghiệm cảm xúc của mình từ đá, từ núi, từ phố, từ đêm... từ nhiều thứ và vượt qua bản thân mình”. Lần này, với bài thơ “Bất chợt mùa xuân”, cô trải nghiệm cảm xúc tinh tế, trong trẻo của mình từ mùa xuân.
Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

(GLO)- Một chùm thơ về Pleiku, nơi anh đã sống và lao động nghệ thuật hơn 40 năm qua. Với 16 đầu sách văn học đã xuất bản, hàng ngàn bài báo đã in, nhà thơ Văn Công Hùng vẫn miệt mài sáng tạo hàng ngày, dẫu anh đã về hưu gần 5 năm nay. Chùm thơ này như một cách anh trả ơn Pleiku, trả ơn nơi đã giúp anh trưởng thành.
Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

(GLO)- Phố núi với thông xanh, nhịp chiêng ngân, vòng xoang chuếnh choáng luôn là chủ đề bất tận đối với thơ, văn. “Nắng xanh” của tác giả Lê Đình Trọng thêm một lần nữa cho thấy sức mê hoặc của vùng đất đầy nắng, gió song cũng rất nên thơ, trữ tình.
Khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023

Khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023

Chiều ngày 19-1 (28 tết), Sở TT-TT TPHCM cùng các đơn vị phối hợp tổ chức khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023 với chủ đề “Thành phố Hồ Chí Minh - Xuân an vui, xuân thịnh vượng” trên tuyến đường Lê Lợi (từ đường Nguyễn Huệ đến bùng binh Quách Thị Trang, quận 1).
Quảng trường Đại Đoàn Kết: Dấu ấn 10 năm

Quảng trường Đại Đoàn Kết: Dấu ấn 10 năm

(GLO)- Từ ngày 17-1 đến 10-2, Bảo tàng tỉnh Gia Lai tổ chức triển lãm ảnh với chủ đề “Quảng trường Đại Đoàn Kết-10 năm đi vào hoạt động” trong khuôn viên của đơn vị. Đây là một cách để nhắc nhớ về sự kiện chính trị, văn hóa có ý nghĩa quan trọng đối với tỉnh nhà.
Thơ Lê Từ Hiển: Mẹ và mùa xuân

Thơ Lê Từ Hiển: Mẹ và mùa xuân

(GLO)- Vẫn bằng thủ pháp lạ hóa với “tiếng chim nghiêng qua mái”, “bài ca chín rồi”, “hương trầm nâng khăn”…, những lời thơ trong bài “Mẹ và mùa xuân” của nhà thơ Lê Từ Hiển dạt dào xúc cảm, thổn thức nỗi nhớ thương.
Nhớ món thịt thưng

Nhớ món thịt thưng

(GLO)- Hồi nhỏ, bữa cơm Tết gia đình thường có nhiều món ăn ngon nhưng tôi thích nhất món thịt heo thưng. Thịt heo nạc đem thưng đương nhiên ngon; nhưng kỳ lạ, thịt mỡ thưng lên rồi ăn cũng rất ngon. Gia vị thấm vào khiến thịt không còn vị béo gây ngán. Vậy nên, thịt thưng ăn hao. Cũng do vậy ngày thường mẹ tôi không dám làm, chỉ có dịp Tết.