Dong riềng bên núi

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Mùa thu, gió thổi lành lạnh trong từng sợi khói bay lên lãng đãng giữa núi rừng Chư Đang Ya. Gió từ núi thổi ràn rạt, mây trên trời chảy về cuồn cuộn. Cả ngọn núi cứ trăng trắng một màu, mấy chốc lại loang ra, tản quanh khắp núi, rồi theo gió bồng bềnh, đung đưa chảy tràn. Mùa này, khắp nẻo những bông hoa đỏ thoắt ẩn, thoắt hiện trong hơi sương quánh đặc, trong mây ngàn soi bóng. Mỗi khi ngước mắt, thấy nụ hoa dưới núi đã bung biếc sợi đỏ, người làng bảo nhau, cũng độ thu rồi đấy!

Tôi thường luyến nhớ những ngày tháng 9. Cả những buổi trời giăng giăng sương hay khi quang nắng, tôi ngồi dưới chân núi cạnh đám hoa dong riềng rực rỡ dưới trời đầy kiêu hãnh. Chúng cứ lặng lẽ nở, lặng lẽ tận hiến cùng núi đồi lấp lánh trong tôi. Và lần nào cũng thế, tôi đều thất bại ngay cả trong ý nghĩ, rằng chỉ cần đi ngang qua chúng, ngó xem những vạt hoa, bây giờ chúng đã bung búng nụ, đã rực đỏ đến chót ngồng rồi dâng hiến những chồi nụ cuối cùng chưa; đám hoa ấy có đợi tôi không, chúng đã đi đến những đâu trong hành trình của mùa hoa dưới núi. Bước chân cứ thế mà miên man, đằm sâu trong ý nghĩ.

 Thiếu nữ bên hoa dong riềng. Ảnh: Doãn Vinh
Thiếu nữ bên hoa dong riềng. Ảnh: Doãn Vinh


Ừ, thì ghé dừng chân một lát rồi về. Nhưng rồi, tôi bị thuyết phục và thu hút khi màu hoa đỏ thắp lửa từ xa rỡ ràng, mời gọi bất kỳ ánh nhìn của ai. Trong mông mênh của núi đồi xanh lá, trước la đà lãng đãng trôi bay, ước ao mình như đóa hoa kia được bao bọc, nuôi dưỡng, được mẹ núi chở che, để sống đời thầm lặng. Thì xét đến cùng nỗi ước ao của con người cũng mong sao, có thể mà vui sống đời bình dị, mạnh mẽ tự thân, để che chắn chính mình, để có thể ôm trọn nắng mưa cuộc đời.

“Dong riềng không biết đợi!”-Hai người bạn nhỏ Sir và Ngri vẫn thường nói trong hờn dỗi như vậy khi năm lần bảy lượt tôi trễ hẹn không kịp về với núi, với hoa. Tôi không ngờ, nỗi đợi mong của con trẻ lại dài và thương đến thế!

Dưới núi, những nụ hoa mê say và đỏ như ráng pha trong mê mải cuối chiều. Những ruộng rẫy nơi hoa neo mình, nơi hoa thả dáng trong từng sợi nắng mong manh; nơi người cũng như hoa, sống đời mộc mạc, giản dị, lặng lẽ và khiêm nhường. Ai đó bảo, hoa chỉ một màu đỏ thâm trầm và lại không thơm nữa. Cũng nhiều lần thắc mắc, vì sao hoa trên núi thường có màu sắc rất đậm và sặc sỡ? Đem việc này kể với Sir và Ngri trong hành trình lên núi. Chúng nhanh nhảu đáp lời, người làng chúng cháu nhìn màu hoa để nhận ra nhau đó. Một lý giải ngộ nghĩnh và đáng yêu đến lạ.

Sir và Ngri thoăn thoắt leo lên miệng núi để hướng dẫn khách du lịch ngắm hoa, để bất cứ ai đến với núi sẽ mãi vấn vương nỗi nhớ sắc hoa dong riềng. Bởi, khi đã leo lên đến miệng núi dẫu thời điểm nào, đi giữa triền hoa đỏ, lòng lại trào dâng niềm xốn xang đến lạ. Rồi nghe loài hoa đỏ ấy thì thầm kể chuyện. Chuyện đời hoa không biết tự bao giờ đã bén đất, tốt tươi trên mảnh đất này. Hay mỗi khi cơn gió ùa qua, những chiếc lá xanh trên cây thầm thĩ cùng trời đất, những vạt hoa vẫn bời bời và thao thiết nở. Nhìn Sir và Ngri, tôi chợt nghĩ, mai này lớn lên, dẫu các em có đi về miền quê khác thì chắc chắn sẽ mang theo trong mình một dáng núi, dáng hoa đong đầy bao niềm thương nhớ. Như tôi hôm nay...

 

 NGUYỄN THỊ DIỄM

 

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null