Đi là để trở về

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Hòa mình vào thiên nhiên để thấy bản thân là hạt bụi nhỏ có đủ đầy sự tự do, phóng khoáng, hào sảng. Và để biết rằng, trái tim còn reo vui, đôi chân còn có thể xê dịch, là thêm một lần nhắc lòng biết ơn cuộc đời…

Nơi tôi thuộc về…

Sự thích đi để trải nghiệm luôn rộn ràng trong tôi, từ những ngày mới vào đời, làm phóng viên, tham gia hoạt động Đoàn, hội, đến khi đã là mẹ của hai con và bây giờ đã ngấp nghé tuổi 50, tôi chưa từng… dừng chân. Tôi đi, như một cách tìm hiểu, thấu cảm, đồng điệu trước hết là với chính mình, với vạn vật muôn màu, và nạp đủ đầy năng lượng trở về với guồng quay cuộc sống. Khi đắm mình vào không gian các tỉnh miền núi phía Bắc, thiên nhiên, con người và ẩm thực vùng núi cao hoang lạnh lại khiến lòng tôi nóng hổi khi trở về. Tôi thuộc về nơi ấy, hòa lẫn cùng đất đá, cỏ cây, reo vui cùng gió, tiếng nước chảy, tiếng côn trùng nỉ non... Sự bình yên hiện hữu trên những chặng đường.

Băng qua sông Bôi (huyện Kim Bôi, tỉnh Hòa Bình), mở ra một vùng thảo nguyên được bao bọc bởi những rặng núi đá vôi hùng vĩ

Vài lần băng qua sông Bôi tỉnh Hòa Bình, lái xe trên con đường đất gập ghềnh để tiến vào Thung Trâu, tôi và bạn đồng hành đều òa lên thích thú. Xe vừa đi qua được một khung cửa hẹp, trước mắt mở ra là một thung lũng như thảo nguyên bao bọc bởi dãy núi đá vôi, cây cối um tùm phủ xanh. Trâu, dê núi nhởn nhơ gặm cỏ bên những mục đồng... như một phim trường thiên nhiên tráng lệ. Đến đây cắm trại, đàn hát, trời lành lạnh nhâm nhi chút rượu nồng, ngắm hoàng hôn rơi dần sau dãy núi, đơn giản là dành cho mình một nốt lặng ngắn ngủi để hít sâu, thở chậm sau chuỗi ngày sôi động ở phố thị. Vậy là đủ đầy với những người luôn tìm kiếm sự nhẹ nhàng từ cuộc sống.

Tôi chắc cả đời chẳng thể quên chuyến đi qua miền biên giới ngay sau khi hết dịch Covid-19. Bắt đầu từ Thác Bản Giốc, Cao Bằng qua Lạng Sơn về đỉnh Mẫu Sơn, Bình Liêu và điểm đến là Hạ Long (Quảng Ninh) xinh đẹp. Những ngày ròng rã, tôi miệt mài tận hưởng cảnh đẹp hùng vĩ của núi rừng. Về Lạng Sơn, vào tuyến đi dọc đường biên giới, chạy trên con đường uốn lượn quanh co nhưng thơ mộng bởi những hàng dương nối tiếp nhau. Hàng rào biên giới như “rượt đuổi” cùng tôi. Cứ thế miên man, tôi không nhớ đã đi qua bao nhiêu chiếc cột được đánh số, chỉ thấy dãy hàng rào kim loại lạnh lùng kia dài vô tận như xúc cảm thiêng liêng cho niềm yêu quê hương đến kỳ lạ. Vài bận đi Đông đi Tây ra nước ngoài, nhưng chưa bao giờ tìm lại được hành trình xúc cảm mang dấu ấn của ranh giới lãnh thổ quê hương mình. Đó là điểm chạm cảm xúc mãnh liệt nhất tôi từng gặp trong tôi.

Thỏa ước mơ đi

Tôi trên những chuyến hành trình chính là hình ảnh người phụ nữ nhỏ bé lái chiếc xe bán tải vì nó gợi lên ước mong: vượt qua khó khăn cuộc sống để được đi và trải nghiệm. Ở vị trí cầm vô lăng, tôi cảm nhận rõ sự tự do, mạnh mẽ và hơn cả là cảm giác chinh phục thử thách trên những cung đường. Tôi đã thử sức mình bằng cách lái xe bán tải qua sông Bôi trơn trượt đầy đá cuội dưới lòng sông, lái xe leo đồi thơ mộng trong Thung Trâu hay một đoạn đường núi đồi tuyệt đẹp ở Tà Xùa…

Tác giả bên cột mốc biên giới 1297 xã Bắc Xa, huyện Đình Lập, tỉnh Lạng Sơn

Đơn giản vậy thôi đã thỏa ước mơ đi. Cuộc sống thành thị hối hả, tranh thủ được thời gian là tôi lại làm bạn với xe bán tải, dù là đi gần. Mũi Yến (Bình Thuận) là điểm đến gần mà tôi yêu thích. Con đường mòn dẫn ra Mũi Yến giúp tôi cảm giác như lái xe giữa tiểu sa mạc vậy. Xung quanh là cát, là cây cỏ hoang dại khô cằn, bụi tung mịt mù từ những bánh xe, con đường cát đá sỏi gập ghềnh cứ dẫn đi và ngỡ ngàng khi biển hiện ra ngay trước mặt. Từ bao la này (cát) dẫn ra bao la khác (biển), hào hứng và thú vị đẩy những bộn bề và phiền muộn trôi tuột về phía sau.

Những thiết kế thời trang đầu tay của tôi cũng là lấy ý tưởng từ vùng đất này, như một cách để đưa cuộc sống về với thiên nhiên, nuôi dưỡng và ấp ủ một tình yêu. Tỉ như cung đường ra Hồ Cốc - Bình Châu, tôi không nhớ nổi đã đi bao lần. Vẫn thích đoạn đường ngắn xuyên rừng cây xanh mướt, những tia nắng cuối ngày lác đác vàng. Đâu cần phải đi đâu xa để ngắm mùa thu nhỉ! Tôi tin rằng những ai sợ mình chai sạn cảm xúc và không còn sức sáng tạo, hãy đi ngay khi có thể, dù chỉ đi gần.

Thiên nhiên bao dung, xoa dịu và cho ta dạt dào cảm hứng.

Giấc mơ nhỏ: Khám phá tận cùng đất nước

Tôi từng ôm trong mình một giấc mơ: mỗi năm cố gắng đi nước ngoài đôi ba lần, mỗi lần là một vùng đất ở một đất nước xa xôi. Nhưng càng đi nhiều, tôi xây cho mình 1 giấc mơ gần: Khám phá chính quê hương mình. Còn nhớ thời dịch, cứ được cho phép đi là tôi lại lên đường. Cái mũi tôi đến khổ vì việc đi test để lấy giấy thông hành. Và đi trong tâm thế, nếu dịch bùng thì “quay xe” trở về. Một chặng đường đáng nhớ, dù đi xa hay đi gần, đến bất cứ đâu, tôi cũng đều tận hưởng trọn vẹn từng hơi thở của vùng đất và con người nơi ấy, để thấy đâu đâu cũng là nhà, thân thương và gắn bó. Là Hà Nội - “ngôi nhà thứ 2” của gia đình tôi với những góc phố một lần qua là bao lần nhớ, là nơi quyện hồn người với ẩm thực duyên dáng nét Đông phương.

Cùng bạn đồng hành nghỉ ngơi tại huyện Kim Bôi, tỉnh Hòa Bình

Là TPHCM - mảnh đất quê hương nơi tôi sinh ra và lớn lên, hơn nửa đời người vẫn chưa thôi ngỡ ngàng khám phá ra những ngõ ngách hồn phố cùng nét tính cách của những người dân lưu xứ. Là từ Bắc chí Nam, phố thị hay làng quê chưa xa đã gây thương nhớ. Tôi biết, mình thuộc về nơi này, dù có đi xa thì đôi chân này vẫn luôn mong về gần.

Có thể bạn quan tâm

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Viết lại đời mình bằng việc tử tế

Viết lại đời mình bằng việc tử tế

(GLO)- Ít ai biết, sau dáng vẻ điềm đạm, ít nói của người đàn ông đã bước qua tuổi lục tuần - Kpă Dõ, Trưởng ban Công tác Mặt trận làng Lê Ngol (xã Bờ Ngoong) - là một quá khứ nhiều day dứt. Hai mươi lăm năm trước, vì nhẹ dạ và thiếu hiểu biết, ông bị lôi kéo vào con đường lầm lỡ.

Ngày mới bên sông Pô Cô

E-magazine Ngày mới bên sông Pô Cô

(GLO)- Sớm mai ở Ia Krái, dòng Pô Cô uốn lượn như dải lụa bạc giữa mênh mông cây cối. Nước sông lăn tăn, gợn sóng nhỏ vỗ vào bãi cát vàng, len qua vườn rẫy, tạo thành một bản hòa ca của thiên nhiên và con người.

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

(GLO)- Tự xa xưa người Bahnar ở đại ngàn An Toàn (tỉnh Gia Lai) đã biết sử dụng nhiều loài cây rừng để làm thuốc chữa bệnh. Kinh nghiệm được chắt lọc qua nhiều thế hệ, không chỉ chăm sóc sức khỏe cộng đồng mà còn thể hiện sự am hiểu sâu sắc về tự nhiên, góp phần gìn giữ giá trị y học dân gian.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ cuối: Xây dựng thế trận lòng dân- tường lửa ngăn tà đạo

(GLO)- Ba đối tượng cốt cán cuối cùng của tà đạo “Hà Mòn” bị bắt giữ tại khu vực núi Jơ Mông (giáp ranh xã Hra và xã Lơ Pang) vào ngày 19-3-2020 đã đánh dấu bước ngoặt quan trọng, khép lại hành trình đấu tranh kéo dài hơn một thập kỷ.

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

'Sói biển' Lý Sơn và hành trình nối biển ra Hoàng Sa

Ở đặc khu Lý Sơn (Quảng Ngãi), lão ngư Dương Minh Thạnh được nhiều ngư dân gọi là “lão ngư Hoàng Sa” bởi có công “nối biển” Lý Sơn ra quần đảo Hoàng Sa. Ông còn được mệnh danh là “sói biển” Lý Sơn, bởi sức vươn khơi dẻo dai, từng 5 lần thoát chết thần kỳ giữa bão biển.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

(GLO)- Khi tà đạo “Hà Mòn” tan biến, trên những buôn làng ở xã Hra, xã Đak Pơ, niềm tin làm giàu đang được gieo lại từ chính mảnh đất cũ. Nhờ sự vào cuộc của cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng cùng ý chí vươn lên của người dân, những vùng đất này đang chuyển mình mạnh mẽ. 

Xây thế trận lòng dân từ sâu rễ bền gốc nơi tà đạo Hà Mòn đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo Hà Mòn đi qua - Kỳ 2: Tỉnh ngộ sau chuỗi ngày tối tăm

(GLO)- Phía sau những lời hứa hẹn mơ hồ về một cuộc sống sung túc không cần lao động. Ở một số buôn làng, những mái nhà vốn yên ấm bị xáo trộn. Chỉ khi cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng kiên trì vận động, nhiều người mới dần nhận ra sự thật, tỉnh ngộ và quay về với cuộc sống bình thường.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

null