Đi là để trở về

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Hòa mình vào thiên nhiên để thấy bản thân là hạt bụi nhỏ có đủ đầy sự tự do, phóng khoáng, hào sảng. Và để biết rằng, trái tim còn reo vui, đôi chân còn có thể xê dịch, là thêm một lần nhắc lòng biết ơn cuộc đời…

Nơi tôi thuộc về…

Sự thích đi để trải nghiệm luôn rộn ràng trong tôi, từ những ngày mới vào đời, làm phóng viên, tham gia hoạt động Đoàn, hội, đến khi đã là mẹ của hai con và bây giờ đã ngấp nghé tuổi 50, tôi chưa từng… dừng chân. Tôi đi, như một cách tìm hiểu, thấu cảm, đồng điệu trước hết là với chính mình, với vạn vật muôn màu, và nạp đủ đầy năng lượng trở về với guồng quay cuộc sống. Khi đắm mình vào không gian các tỉnh miền núi phía Bắc, thiên nhiên, con người và ẩm thực vùng núi cao hoang lạnh lại khiến lòng tôi nóng hổi khi trở về. Tôi thuộc về nơi ấy, hòa lẫn cùng đất đá, cỏ cây, reo vui cùng gió, tiếng nước chảy, tiếng côn trùng nỉ non... Sự bình yên hiện hữu trên những chặng đường.

Băng qua sông Bôi (huyện Kim Bôi, tỉnh Hòa Bình), mở ra một vùng thảo nguyên được bao bọc bởi những rặng núi đá vôi hùng vĩ

Vài lần băng qua sông Bôi tỉnh Hòa Bình, lái xe trên con đường đất gập ghềnh để tiến vào Thung Trâu, tôi và bạn đồng hành đều òa lên thích thú. Xe vừa đi qua được một khung cửa hẹp, trước mắt mở ra là một thung lũng như thảo nguyên bao bọc bởi dãy núi đá vôi, cây cối um tùm phủ xanh. Trâu, dê núi nhởn nhơ gặm cỏ bên những mục đồng... như một phim trường thiên nhiên tráng lệ. Đến đây cắm trại, đàn hát, trời lành lạnh nhâm nhi chút rượu nồng, ngắm hoàng hôn rơi dần sau dãy núi, đơn giản là dành cho mình một nốt lặng ngắn ngủi để hít sâu, thở chậm sau chuỗi ngày sôi động ở phố thị. Vậy là đủ đầy với những người luôn tìm kiếm sự nhẹ nhàng từ cuộc sống.

Tôi chắc cả đời chẳng thể quên chuyến đi qua miền biên giới ngay sau khi hết dịch Covid-19. Bắt đầu từ Thác Bản Giốc, Cao Bằng qua Lạng Sơn về đỉnh Mẫu Sơn, Bình Liêu và điểm đến là Hạ Long (Quảng Ninh) xinh đẹp. Những ngày ròng rã, tôi miệt mài tận hưởng cảnh đẹp hùng vĩ của núi rừng. Về Lạng Sơn, vào tuyến đi dọc đường biên giới, chạy trên con đường uốn lượn quanh co nhưng thơ mộng bởi những hàng dương nối tiếp nhau. Hàng rào biên giới như “rượt đuổi” cùng tôi. Cứ thế miên man, tôi không nhớ đã đi qua bao nhiêu chiếc cột được đánh số, chỉ thấy dãy hàng rào kim loại lạnh lùng kia dài vô tận như xúc cảm thiêng liêng cho niềm yêu quê hương đến kỳ lạ. Vài bận đi Đông đi Tây ra nước ngoài, nhưng chưa bao giờ tìm lại được hành trình xúc cảm mang dấu ấn của ranh giới lãnh thổ quê hương mình. Đó là điểm chạm cảm xúc mãnh liệt nhất tôi từng gặp trong tôi.

Thỏa ước mơ đi

Tôi trên những chuyến hành trình chính là hình ảnh người phụ nữ nhỏ bé lái chiếc xe bán tải vì nó gợi lên ước mong: vượt qua khó khăn cuộc sống để được đi và trải nghiệm. Ở vị trí cầm vô lăng, tôi cảm nhận rõ sự tự do, mạnh mẽ và hơn cả là cảm giác chinh phục thử thách trên những cung đường. Tôi đã thử sức mình bằng cách lái xe bán tải qua sông Bôi trơn trượt đầy đá cuội dưới lòng sông, lái xe leo đồi thơ mộng trong Thung Trâu hay một đoạn đường núi đồi tuyệt đẹp ở Tà Xùa…

Tác giả bên cột mốc biên giới 1297 xã Bắc Xa, huyện Đình Lập, tỉnh Lạng Sơn

Đơn giản vậy thôi đã thỏa ước mơ đi. Cuộc sống thành thị hối hả, tranh thủ được thời gian là tôi lại làm bạn với xe bán tải, dù là đi gần. Mũi Yến (Bình Thuận) là điểm đến gần mà tôi yêu thích. Con đường mòn dẫn ra Mũi Yến giúp tôi cảm giác như lái xe giữa tiểu sa mạc vậy. Xung quanh là cát, là cây cỏ hoang dại khô cằn, bụi tung mịt mù từ những bánh xe, con đường cát đá sỏi gập ghềnh cứ dẫn đi và ngỡ ngàng khi biển hiện ra ngay trước mặt. Từ bao la này (cát) dẫn ra bao la khác (biển), hào hứng và thú vị đẩy những bộn bề và phiền muộn trôi tuột về phía sau.

Những thiết kế thời trang đầu tay của tôi cũng là lấy ý tưởng từ vùng đất này, như một cách để đưa cuộc sống về với thiên nhiên, nuôi dưỡng và ấp ủ một tình yêu. Tỉ như cung đường ra Hồ Cốc - Bình Châu, tôi không nhớ nổi đã đi bao lần. Vẫn thích đoạn đường ngắn xuyên rừng cây xanh mướt, những tia nắng cuối ngày lác đác vàng. Đâu cần phải đi đâu xa để ngắm mùa thu nhỉ! Tôi tin rằng những ai sợ mình chai sạn cảm xúc và không còn sức sáng tạo, hãy đi ngay khi có thể, dù chỉ đi gần.

Thiên nhiên bao dung, xoa dịu và cho ta dạt dào cảm hứng.

Giấc mơ nhỏ: Khám phá tận cùng đất nước

Tôi từng ôm trong mình một giấc mơ: mỗi năm cố gắng đi nước ngoài đôi ba lần, mỗi lần là một vùng đất ở một đất nước xa xôi. Nhưng càng đi nhiều, tôi xây cho mình 1 giấc mơ gần: Khám phá chính quê hương mình. Còn nhớ thời dịch, cứ được cho phép đi là tôi lại lên đường. Cái mũi tôi đến khổ vì việc đi test để lấy giấy thông hành. Và đi trong tâm thế, nếu dịch bùng thì “quay xe” trở về. Một chặng đường đáng nhớ, dù đi xa hay đi gần, đến bất cứ đâu, tôi cũng đều tận hưởng trọn vẹn từng hơi thở của vùng đất và con người nơi ấy, để thấy đâu đâu cũng là nhà, thân thương và gắn bó. Là Hà Nội - “ngôi nhà thứ 2” của gia đình tôi với những góc phố một lần qua là bao lần nhớ, là nơi quyện hồn người với ẩm thực duyên dáng nét Đông phương.

Cùng bạn đồng hành nghỉ ngơi tại huyện Kim Bôi, tỉnh Hòa Bình

Là TPHCM - mảnh đất quê hương nơi tôi sinh ra và lớn lên, hơn nửa đời người vẫn chưa thôi ngỡ ngàng khám phá ra những ngõ ngách hồn phố cùng nét tính cách của những người dân lưu xứ. Là từ Bắc chí Nam, phố thị hay làng quê chưa xa đã gây thương nhớ. Tôi biết, mình thuộc về nơi này, dù có đi xa thì đôi chân này vẫn luôn mong về gần.

Có thể bạn quan tâm

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Chiếc a chói giữa rừng Trường Sơn

Dưới mái hiên nhà sàn ở xã La Lay (Quảng Trị), tiếng dao chẻ tre vang lên đều đặn giữa buổi sớm. Nghệ nhân Hồ Văn Thành ngồi bên bó mây vừa lấy từ rừng về. Ông tỉ mẩn đường dao chuốt từng sợi nan tre. Ở miền tây Quảng Trị, hình ảnh ấy không hiếm gặp...

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

Tiếng vọng trong những phiến đá rêu phong

(GLO)- Ẩn mình dưới tán rừng già trên dãy núi Bích Kê, lũy đá cổ Phú Hà (thôn Hòa Tân, xã Phù Mỹ Bắc) lặng lẽ tồn tại như một chứng nhân của thời gian. Những bức tường đá phủ rêu bền bỉ trước mưa nắng dường như đang gìn giữ câu chuyện về một vùng đất từng giữ vị trí trọng yếu trong lịch sử.

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Chợ ở Quy Nhơn xưa

Với vùng đất Quy Nhơn xưa (nay thuộc tỉnh Gia Lai), tìm hiểu những ngôi chợ cũ cũng là lần giở lại ký ức về quá trình hình thành và phát triển của một đô thị thương cảng, đặc biệt trên phương diện giao thương.

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

(GLO)- Giữa những cánh rừng và triền núi của phường Bồng Sơn và xã An Toàn, nơi chiến tranh từng đi qua và để lại vô số vết thương, cán bộ, chiến sĩ Lữ đoàn Công binh 7 (Quân đoàn 34) đang lặng lẽ thực hiện nhiệm vụ rà phá bom mìn, trả lại sự an toàn cho đất đai và cuộc sống bình yên cho người dân.

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

(GLO)- Giữa biển trời Tổ quốc, cán bộ, chiến sĩ đảo Tiên Nữ và Núi Le C vẫn kiên cường bám biển, giữ đảo. Vượt qua nắng gió khắc nghiệt và thiếu thốn nơi đầu sóng, những người lính đảo đang lặng thầm vun đắp màu xanh sự sống, giữ vững chủ quyền thiêng liêng của biển đảo quê hương.

“Đường về” của Siu Un

“Đường về” của Siu Un

(GLO)- Sau những sai lầm trong quá khứ, ông vượt qua mặc cảm, thay đổi nhận thức, trở thành người tích cực tuyên truyền pháp luật, vận động bà con sinh hoạt tôn giáo đúng quy định, góp phần giữ gìn bình yên buôn làng.

Những phận đời bới rác mưu sinh

Những phận đời bới rác mưu sinh

(GLO)- Mỗi buổi sáng, khi phố Núi còn bảng lảng sương sớm, những chuyến xe chở rác lại nối đuôi vào khu tập kết rác xã Gào. Giữa mùi hôi nồng và đàn ruồi dày đặc, những người phụ nữ lặng lẽ cúi mình trên nền đất nhớp nháp, cần mẫn bới tìm chai nhựa, lon bia, giấy vụn…

null