Cung bậc tình yêu

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Nghĩ kỹ lại thì tôi quả thật là một cô gái lười biếng. Lười biếng cả trong suy nghĩ lẫn hành động. Hai mươi lăm tuổi, một công việc nhàn nhạt, đóng khung ngày theo ngày không có gì bứt phá, một sở thích nhàm chán là đọc sách rồi uống cà phê tự pha ở nhà, cực kỳ ghét ra quán vì ghét phải giao tiếp; và đặc biệt, lười yêu.
 

Ở lứa tuổi này nhiều cô gái cùng lớp học đại học khi xưa của tôi đã gửi thiệp cưới, còn tôi, ngày qua ngày chỉ sống cuộc đời của mình theo những lối mòn mà tôi lười tạo mới. Vì lười ra ngoài tôi không có mối quan hệ nào mới, vì lười giao tiếp, tôi không có mối quan hệ nào bền lâu hay đặc biệt.

- Lâm Nhã Nghiên, có nhà không? Nghiênnnnnnnn…!

À, thực ra tuổi hai lăm, điều tôi có duy nhất là hắn: một người bạn thân mà tôi rất ghét. Nghĩ cũng thật buồn cười, chúng tôi lớn lên bên nhau, trong cái xóm nhỏ giữa phố phường đông đúc, hai mươi mấy năm cuộc đời là từng ấy năm chúng tôi biết nhau. Thậm chí, ngay cả ngày sinh cũng chung một ngày, nên từ nhỏ đến lớp lúc nào chúng tôi cũng chung lớp. Hắn cho đó là điều hãnh diện đem đi khoe khắp nơi, còn tôi, tôi ghét hắn chỉ vì hắn cứ rêu rao làm người ta lầm tưởng mối quan hệ giữa tôi và hắn. Hồi nhỏ thì không sao, thầy cô hay gọi chúng tôi là “đôi bạn cùng tiến” vì nhà sát nhau nên hắn hay chở tôi đi học trên cái xe đạp lon ton. Lên cấp ba rồi lên đại học, hắn vẫn cứ “bám dính” lấy tôi khiến người ta đồn ra đồn vào làm tôi… chẳng thể nào yêu ai được. Chung quy tất cả là tại hắn.

- Ở trên này mà gọi chẳng thưa. Thế có qua nhà tớ ăn cơm không?

- Thế mẹ tớ đâu mà để cậu lên trên phòng tớ luôn thế?  Nhà người ta mà cứ như của mình.

- Ơ hay, từ bé tới giờ tớ vẫn vào, có sao đâu. Mẹ còn bảo tớ tự lên tìm cậu đi. Mà nói trước, mẹ cậu hôm nay ra ngoài nên có nói mẹ tớ nấu phần cho cậu luôn rồi. Thay đồ rửa cái mặt đi rồi qua ăn, đói lắm rồi đấy.

Tuy ghét hắn nhưng có một sự thật là tôi và hắn thân nhau. Không chỉ thế gia đình chúng tôi cũng thân nhau, thường đi chơi chung hoặc ăn cơm với nhau, và như một lẽ tự nhiên với một cô gái lười ra ngoài như tôi, hắn là người bạn duy nhất. Và con gái vốn hay yếu lòng, nên… đôi khi tôi cũng tâm sự với hắn. Hắn không phải kẻ ngọt ngào, hắn thường gõ lên đầu tôi mỗi khi tôi buồn bã, hắn bảo “đó là động viên”.

Thực ra nghĩ lại tôi cũng từng có mối tình đầu. Đó là khi tôi học cấp ba, mối tình đầu của tôi khác xa hắn, đó là một chàng trai dong dỏng cao trong đội tuyển bóng rổ của trường, và đặc biệt cậu ta rất ngọt ngào. Cậu ấy tên là Thái Anh. Ngày đầu chúng tôi gặp nhau là khi tôi đang ra về cùng hắn và chiếc xe đạp của tôi dở chứng, bị trật dây sên, trong khi hắn đang mè nheo trêu chọc bắt tôi năn nỉ chở về thì Thái Anh đã ân cần tới bên tôi:

 

Minh họa: Trà My
Minh họa: Trà My



- Xe cậu hư à? Về được không? Tớ chở cậu về nhé?

Và tôi về cùng cậu ấy. Đó là lần đầu tiên tôi biết rung động. Sau bận đó hắn có hờn tôi, nhưng mặc hắn, tôi vẫn chăm chăm vào người mới của mình, hắn chỉ chở tôi đi học và không nói gì suốt cả đoạn đường đi. Nhưng kỳ thực, tình đầu thường khó thành dù cảm xúc đầu tiên luôn là những gì tuyệt vời nhất. Mà cũng đâu thể gọi là tình đầu khi cả tỏ tình tôi cũng chưa dám nói để người ta thuộc về một người khác. Thái Anh và cô nàng lớp trưởng hẹn hò trong tiếng hò reo của lớp, chỉ có tôi và ít nhất là hắn biết một cô gái ngoài miệng chúc phúc nhưng trong lòng đang đổ mưa. Tôi còn nhớ ngày ấy tôi đã khóc rất nhiều, và hắn, chẳng giống hắn thường ngày, vỗ vỗ vào vai rồi kéo nhẹ đầu tôi tựa vào vai hắn:

- Thực thì bình thường có khóc bao giờ đâu, nay khóc nhìn chán không chịu được. Xấu thôi rồi.

- Đây chẳng bao giờ khóc đâu nhé, chỉ khi thích ai đó, mà nó gọi là “đổ mưa” trong lòng thôi, không phải khóc.

- À ra là khi đổ mưa trong lòng nghĩa là thích người đó.

Tuổi hai lăm của tôi vẫn là ngày có hắn. Sinh nhật tôi, hắn đèo tôi đi khắp phố không cho ở nhà. “Ngày quan trọng của cậu, đừng để nó trôi qua vô vị”, tim tôi hơi lỗi nhịp. Hắn bắt tôi ước, bắt tôi ăn thật nhiều bánh kem, chở tôi đi nhiều nơi trên cái xe đạp cọc cạch mà hai lăm tuổi rồi khối người đã đi xe máy. Bỗng chiếc xe đạp vấp sỏi ngã nhào, cả tôi và hắn đều té, trong khi tôi chực phì cười vì cái sinh nhật nhớ đời thì đã thấy bộ dạng hắn hớt hải thất thểu nắn tay nắn chân tôi.



http://baodaklak.vn/channel/3610/201903/cung-bac-tinh-yeu-5626265/

Theo Lê Hứa Huyền Trân (baodaklak)

Có thể bạn quan tâm

Trao giải cuộc thi “Đại sứ văn hóa đọc” và “Giới thiệu sách trực tuyến” tỉnh Gia Lai năm 2026

Trao giải cuộc thi “Đại sứ văn hóa đọc” và “Giới thiệu sách trực tuyến” tỉnh Gia Lai năm 2026

(GLO)- Chiều 14-8, tại Trung tâm Hội nghị Pleiku Palace (phường Pleiku), Sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch, Sở GD&ĐT, Hội Nông dân và Hội LHPN tỉnh Gia Lai phối hợp tổ chức Lễ tổng kết và trao giải cuộc thi “Đại sứ văn hóa đọc” và “Giới thiệu sách trực tuyến” năm 2026.

Triển lãm Mỹ thuật khu vực V - Nam miền Trung và Tây Nguyên 2026: Dấu ấn nghệ sĩ Gia Lai

Triển lãm Mỹ thuật khu vực V - Nam miền Trung và Tây Nguyên lần thứ 30: Dấu ấn nghệ sĩ Gia Lai

(GLO)- Triển lãm Mỹ thuật khu vực V - Nam miền Trung và Tây Nguyên lần thứ 30 - năm 2026 diễn ra từ ngày 6 đến 15-8 đã để lại nhiều ấn tượng. Trong sắc màu chung ấy, các nghệ sĩ Gia Lai thể hiện được dấu ấn qua những tác phẩm giàu sức sáng tạo, đạt kết quả nổi bật.

Võ cổ truyền Bình Định vươn ra thế giới

Võ cổ truyền Bình Định vươn ra thế giới

(GLO)- Liên hoan Quốc tế Võ cổ truyền Việt Nam lần thứ IX - Gia Lai 2026 góp phần quảng bá hình ảnh đất nước, con người và bản sắc văn hóa Việt Nam, khẳng định võ cổ truyền không chỉ là di sản mà còn là nguồn lực phục vụ phát triển du lịch, ngoại giao văn hóa.

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

(GLO)- Không cất lên thành lời nhưng mỗi lá thư, tấm huân chương hay chiếc áo bạc màu đều lưu giữ một phần ký ức chiến tranh. Được trân trọng gìn giữ, những kỷ vật ấy vẫn lặng lẽ kể tiếp câu chuyện về một thời máu lửa, nhắc nhớ các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

(GLO)- Nhà thơ Lệ Thu nguyên là Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Bình Định, nguyên đại biểu Quốc hội khóa IX. Sau nhiều năm được biết đến với tư cách 1 “nữ nhà báo chiến trường” và tác giả của 13 tập thơ, bà vừa ra mắt tiểu thuyết đầu tay "Đi qua miền nhớ" (Nhà xuất bản Văn học).

Họa sĩ Trần Lãng hướng dẫn họa sĩ Nguyễn Xuân Quang thực hành kỹ thuật sơn mài với tác phẩm lấy cảm hứng từ tuồng Bình Định.

“Trò chuyện” với sơn mài

(GLO)- Mỗi người một phong cách, một lối bày tỏ nội tâm khác nhau bằng ngôn ngữ hội họa song gần 20 họa sĩ tham gia Trại bồi dưỡng kỹ thuật và sáng tác sơn mài (phường Pleiku) đã có dịp kết nối, học hỏi và cảm nhận sức hấp dẫn của một chất liệu đậm chất truyền thống.

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

(GLO)- Nhận giấy khen của Cục trưởng Cục Văn hóa cơ sở, Gia đình và Thư viện (Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch) vì có thành tích xuất sắc tại hội diễn Ðàn, hát dân ca 3 miền toàn quốc năm 2026, nhạc sĩ Trần Kim Vân không xem đó là thành quả của riêng mình.

Ươm mầm văn học trẻ

Ươm mầm văn học trẻ

(GLO)- “Tình yêu văn học không bắt đầu từ những điều lớn lao mà từ thói quen đọc sách, sự quan sát cuộc sống và những trang viết đầu tiên của mỗi người”, Nghệ sĩ Ưu tú Đặng Công Hưng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Gia Lai chia sẻ tại lớp bồi dưỡng sáng tác văn học trẻ năm 2026.

Các vận động viên check-in cùng Ban tổ chức trên đỉnh núi Chư Mố. Ảnh: Vũ Chi

Vinh danh 95 sứ giả mặt trời Chư Mố

(GLO)- Sáng 5-7, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) đã bế mạc Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời” và vinh danh sứ giả mặt trời Chư Mố.

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

(GLO)- Trong đời sống mỹ thuật Gia Lai những năm gần đây, nhiều họa sĩ nữ thuộc thế hệ 8x đang tìm cho mình những hướng đi riêng, mạnh dạn thể nghiệm, bứt phá trong ngôn ngữ tạo hình. Giữa không khí ấy, họa sĩ Châu Thị Ái Vân chọn một lối đi có vẻ lặng lẽ hơn.

Tác phẩm điêu khắc ánh sáng tạc chân dung cố Tổng bí thư

Gửi lòng kính trọng đến cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng qua tác phẩm điêu khắc ánh sáng

(GLO)- Từ một khúc gỗ thông khô khan, anh Nguyễn Văn Dũng (làng Bruk Ngol, phường Thống Nhất) đã dành gần 2 năm miệt mài nghiên cứu để tạo nên tác phẩm điêu khắc ánh sáng chân dung cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, gửi gắm sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc của mình.

null