Chuyện về Thiếu tướng Đinh Dương

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Từ Chỉ huy trưởng Huyện đội Chư Păh (cũ), qua nhiều năm phấn đấu rèn luyện, anh Đinh Dương được phong quân hàm Thiếu tướng (năm 2004) và là Chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Gia Lai, Phó Tư lệnh Quân khu 5.

Tôi quen biết anh Đinh Dương đã khá lâu, nhưng có điều kiện gần gũi từ khi anh làm Chỉ huy trưởng Huyện đội Chư Păh (cũ). Lúc đó, tôi được tỉnh tăng cường về làm Chánh Văn phòng Huyện ủy Chư Păh.

Với tôi, Chư Păh là địa bàn mới mẻ nên cha nuôi tôi, ông Mai Xuân Cảnh dặn dò nhiều thứ, trong đó, ông lưu ý rằng ở Chư Păh có anh mày làm huyện đội trưởng, xuống dưới có gì khó khăn anh em chỉ bảo nhau cùng hoàn thành nhiệm vụ.

Anh Đinh Dương là người Bahnar, quê anh ở xã Đông (khu 2, nay là Kbang), vợ anh là người Jrai, quê Chư Păh-chị Rơ Mah Khải, cấp trên phân công anh về Chư Păh cũng là hợp tình. Sau này, chị Khải là Phó Giám đốc Sở Lao động-Thương binh và Xã hội tỉnh Gia Lai. Anh chị được các đồng chí trong Bộ Chỉ huy Tỉnh đội Gia Lai làm mai mối nên duyên chồng vợ hồi đầu năm 1975.

Cách nay chưa lâu, tôi có đến thăm anh Đinh Dương tại nhà riêng (xã Ia Sao, huyện Ia Grai). Gặp tôi, anh vui vẻ kể lại bao chuyện xưa và nay.

Cuộc sống của anh chị khá ổn, anh bảo mấy lần chuyển nhà, cũng có chút vất vả, nhưng giờ thì an tâm “định cư” ở đây. Mừng là anh em đồng đội cũ và chỉ huy Tỉnh đội, Quân khu 5, Binh đoàn 15... luôn quan tâm thăm hỏi, động viên giúp đỡ, nhất là những dịp lễ, Tết. Anh em đồng đội, đồng chí sống nghĩa tình, trước sau như một vậy là tốt lắm rồi!

Anh bị sức ép bom B-57 của Mỹ hồi năm 1969, khi còn là chiến sĩ trinh sát ở Tiểu đoàn Bộ binh 15, đóng quân tại khu 6 (nay là huyện Mang Yang). Cái chân trúng mảnh bom thì đã khỏi sau đấy không lâu, nhưng tai trái của anh thì bây giờ đã... điếc gần như hẳn, vì vậy mà nói chuyện với anh, nếu người chưa biết thì nghĩ anh khó gần, nói to, nói nhiều, nhưng kỳ thực thì không phải thế, thường người nặng tai hay nói to, nói nhiều, bởi nghĩ người đối diện không nghe như... mình?

Thấu hiểu điều đó nên trong những câu chuyện dù anh “mở hết volum” mà anh kể, tôi cũng “chắp vá” lại được khá nhiều chi tiết, cộng với những điều tôi đã biết về anh, rất đáng nhớ.

1-7939.jpg
Đại tá Ksor Lành (bìa phải)-Phó Chính ủy Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh thăm, tặng quà Thiếu tướng Đinh Dương-nguyên Phó Tư lệnh Quân khu 5. Ảnh: Huy Bắc

...Một ngày cuối năm 1969, anh nhận một nhiệm vụ đặc biệt từ Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn Bộ binh 15-Trung úy Nguyễn Như Tòng cùng với 5 chiến sĩ khác do anh chỉ huy đi đánh giặc ở một đồn địch phía Nam thị xã Pleiku, dưới chân núi Hàm Rồng. Nhiệm vụ là phải thắng địch mà không được nổ súng. Ôi, khó biết bao, nhưng các anh đã xuất sắc hoàn thành nhiệm vụ, riêng anh được tặng danh hiệu Chiến sĩ thi đua cấp tỉnh.

Nghe tưởng chừng vô lý, nhưng chiến tranh đôi khi những điều vô lý mà lại... là có thật. Tức là vào đồn phải rất bí mật, bắt sống cho được một tên lính của địch để về khai thác lấy thông tin phục vụ cho ý đồ tác chiến của những trận đánh về sau.

Bò vào đến bờ rào kẽm gai cách chốt chừng 10 m, anh ra hiệu cho 5 chiến sĩ cùng đi mật phục bên ngoài yểm trợ khi cần thiết, một mình anh bí mật luồn vào đến nơi tên lính gác. Với sức vóc to lớn của anh, trong giây lát, tên lính đã bị khống chế và đưa ra ngoài một cách an toàn.

Tên tù binh này, chẳng biết đã cung cấp được thông tin quan trọng nào cho cấp trên của ta, nhưng kể từ sau 20 ngày, khi nó được ta trả tự do, cả vùng Nam thị xã trong vòng cả tháng địch không còn nống lấn, dội pháo cối ầm ĩ như trước đó.

Anh Đinh Dương trả lời thắc mắc của tôi về chuyện này, rằng khi thả tên tù binh, ta khéo léo cho nó biết, quanh thị xã có nhiều đơn vị quân chủ lực của cách mạng, sẽ có những trận đánh lớn, có thể vì thế mà tên tù binh về khai báo với đơn vị của nó, có khi nó lại đào ngũ về quê chăng và vì thế địch bán tín bán nghi mà phần nào chùn chân, lo sợ thật?

Anh lại kể: Trận đánh đồn ấp Bối (xã Glar thuộc khu 6, nay là huyện Đak Đoa) do Thiếu úy Đinh Ngọc Xế chỉ huy. Trận này, ta thắng nhanh, không thương vong. Tuy nhiên, anh Đinh Dương không vui, bởi trên đường rút về phía sau, một quả đạn cối của địch “bắn đuổi” theo khiến một đồng chí của anh đã hy sinh trong tình trạng xác không còn nguyên vẹn.

Đau đớn tột cùng, anh gói lại một phần thân thể của đồng đội đem về. Săng là tên của đồng chí hy sinh. Săng còn là người đồng hương, người bạn thân thiết của Đinh Dương cho nên nỗi xót thương càng vô bờ bến!

Anh Dương kể tiếp, trận đánh mà anh tham gia cuối cùng vào cuối năm 1971 là trận phục kích trên đường 19, đoạn phía Tây thị trấn An Khê (nay là thị xã An Khê). Trận này, đơn vị của anh bắn cháy 3 xe GMC của địch, diệt gọn bọn lính trên xe khi chúng từ Pleiku xuôi xuống Bình Định.

Sau trận này, anh Đinh Dương được cấp trên cử đi học tại Trường Quân chính B3 (Binh đoàn Tây Nguyên). Sau Hiệp định Paris (tháng 1-1973) ra trường, anh trở về Gia Lai làm giáo viên dạy ở Trường Quân sự địa phương (Tỉnh đội Gia Lai).

dai-ta-le-kim-giau-an-can-hoi-tham-suc-khoe-va-dong-vien-dong-chi-dinh-duong-nguyen-pho-tu-lenh-quan-khu-5-anh-huy-bac.jpg
Đại tá Lê Kim Giàu ân cần hỏi thăm sức khỏe và động viên đồng chí Đinh Dương-nguyên Phó Tư lệnh Quân khu 5. Ảnh: Huy Bắc

Thiếu tướng Đinh Dương sinh ngày 20-5-1948 tại xã Đông, huyện Kbang, tỉnh Gia Lai, người dân tộc Bahnar. Tuy mồ côi cha mẹ khi còn nhỏ nhưng ông được các cán bộ địa phương giáo dục, khuyên bảo nên đã sớm giác ngộ và đi theo cách mạng từ năm 13 tuổi (năm 1961). Ông đã được tặng Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng năm 2021, 2 lần được tặng danh hiệu Chiến sĩ thi đua cấp tỉnh; 22 huân chương, huy chương các loại, trong đó có Huân chương Quân công hạng ba, được Nhà nước phong quân hàm Thiếu tướng năm 2004. Hiện ông đang sinh sống ở xã Ia Sao, huyện Ia Grai.

Chiến tranh cận ngày kết thúc, biết điều đó, anh tiếc là mình không được tham gia chiến đấu ngoài mặt trận cho đến ngày cách mạng toàn thắng. Anh nhiều lần viết đơn gửi chỉ huy tình nguyện ra mặt trận, nhưng không được cấp trên chấp thuận. Các đồng chí lãnh đạo tỉnh lúc ấy như bác Trần Văn Bình (Đẳng)-Bí thư Tỉnh ủy, Kpă Thìn (Bơ Hâm)-Tỉnh đội trưởng nhiều lần gặp gỡ, động viên để Đinh Dương an tâm hoàn thành nhiệm vụ đào tạo, huấn luyện cán bộ, chiến sĩ cho lực lượng vũ trang tỉnh ở hậu phương.

Bây giờ mỗi khi nhắc nhớ lại thời kháng chiến, anh Đinh Dương luôn tiếc nuối cho mình vì không được chiến đấu ngoài mặt trận cho tới ngày đất nước được hoàn toàn giải phóng.

Sau ngày đất nước thống nhất, anh Đinh Dương tiếp tục được giao nhiệm vụ làm công tác giảng dạy ở Trường Quân sự địa phương cho đến đầu năm 1982. Từ năm 1982 đến cuối năm 2009, anh được giao nhiều nhiệm vụ: Từ Chỉ huy trưởng Huyện đội Chư Păh (cũ), qua nhiều năm phấn đấu rèn luyện và giữ nhiều chức vụ trong quân đội, anh được phong quân hàm Thiếu tướng (năm 2004) và là Chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Gia Lai, Phó Tư lệnh Quân khu 5.

Về với đời thường, anh luôn vui vẻ, tinh thần thoải mái. Theo Thiếu tướng Đinh Dương, anh được vậy là nhờ sự đào tạo, giáo dục và dìu dắt, giúp đỡ của các thế hệ lãnh đạo, chỉ huy trong quân đội mà anh trưởng thành, là sự may mắn hơn bao đồng đội, đồng chí đã không còn sống đến ngày hôm nay.

Có một chuyện của anh mà người viết muốn gửi đến các lãnh đạo địa phương, rằng anh muốn mình là người... “lá rụng về cội”, trở về quê hương xã Đông (huyện Kbang), nơi chôn nhau cắt rốn. Nhưng nguyện vọng đó chưa thành, vì những lý do tế nhị mà anh không muốn thổ lộ-một mảnh đất cạnh làng xưa để ở, vậy thôi!

Có thể bạn quan tâm

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Tìm lại mình từ bóng tối

Tìm lại mình từ bóng tối

Những cơn “phê” chớp nhoáng, những phút ngông cuồng tuổi trẻ, nông nổi đã đẩy nhiều thanh niên ở Quảng Ngãi lao vào vòng xoáy ma túy. Khi tỉnh lại, trước mắt họ chỉ còn là gia đình tan tác, sức khỏe tàn phá và tương lai bị bóng tối nghiện ngập nuốt chửng.

Vào rốn lũ cứu người

Vào rốn lũ cứu người

Giữa lúc thiên nhiên thử thách, họ đã chọn hành động; giữa hiểm nguy, họ chọn dấn thân và giữa bao nỗi lo, họ mang đến hy vọng. Những chàng trai từ Đà Lạt, Phan Thiết đã vượt hàng trăm kilomet giữa mưa lũ, sạt lở để đến với người dân vùng lũ Khánh Hòa, Phú Yên (cũ).

Chuyện cổ tích của buôn làng

Chuyện cổ tích của buôn làng

(GLO)- Ở làng Tươl Ktu (xã Đak Đoa), khi nhắc đến vợ chồng bác sĩ Nay Blum - H’Nơn, người dân nơi đây luôn kể về họ như kể lại những câu chuyện cổ tích. Với họ, đôi vợ chồng bác sĩ ấy là quà của Yang tặng cho làng Tươh Ktu.

Chiêu trò “việc nhẹ, lương cao”: Vỏ bọc tội phạm mua bán người - Kỳ cuối: Cùng ngăn chặn tội ác

Chiêu trò “việc nhẹ, lương cao”: Vỏ bọc tội phạm mua bán người - Kỳ cuối: Cùng ngăn chặn tội ác

(GLO)- Các cơ quan chức năng, nhất là ngành Công an, chính quyền địa phương là lực lượng chủ công trong phòng, chống mua bán người. Tuy nhiên, toàn xã hội cũng phải cùng vào cuộc và quan trọng nhất là mỗi cá nhân phải chủ động bảo vệ mình bằng cách nâng cao nhận thức, hiểu biết pháp luật.

null