Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Vi Hợi với ký ức đường 7-sông Bờ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Vi Hợi kể lại cuộc truy kích địch trên đường 7-sông Bờ (quốc lộ 25) trong chiến dịch Tây Nguyên 50 năm về trước

Trong Chiến dịch Tây Nguyên, cuộc phục kích trên đường 7 (quốc lộ 25) của Quân Giải phóng đã tiêu hao nhiều sinh lực, phương tiện của địch, làm tan rã ý đồ co cụm về phòng thủ duyên hải miền Trung hòng tái chiếm Tây Nguyên. Trong trận đánh này, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Vi Hợi đã tiêu diệt 21 tên địch và bắn cháy 6 xe tăng.

ky-uc.jpg
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Vi Hợi (hàng trước, thứ 3 từ trái sang) trò chuyện với cán bộ Quân đoàn 34. Ảnh: T.T

Đại tá-Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Vi Hợi sinh ra và lớn lên tại xã Phú Khê, huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ. Năm 1970, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ. Năm 1972, ông tham gia chiến đấu trong đội hình Mặt trận B3 (Mặt trận Tây Nguyên).

Những ngày tháng 3 lịch sử, chúng tôi may mắn được gặp và trò chuyện với ông. Ký ức về những năm tháng sát cánh cùng quân dân Tây Nguyên lại hiện về trong ông như những thước phim chiếu chậm. Ông Hợi chậm rãi kể: “Đầu năm 1975, tôi được điều về Sư đoàn 320, cùng đơn vị tham gia Chiến dịch Tây Nguyên. Ngày 8-3-1975, quân ta nổ súng đánh chiếm Đức Lập (huyện Đắk Mil, tỉnh Đắk Nông ngày nay). Ngày 10-3-1975, Quân Giải phóng tấn công và làm chủ thị xã Buôn Ma Thuột. Ngày 14-3-1975, Tổng thống Việt Nam Cộng hòa ra lệnh toàn bộ binh lực, chủ yếu là Quân đoàn 2 ngụy nhanh chóng rút khỏi Tây Nguyên về co cụm ở đồng bằng duyên hải miền Trung để phòng thủ, củng cố lực lượng, tìm cách phản công chiếm lại Tây Nguyên”.

1-2.jpg
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Vi Hợi (bìa phải) gặp lại các tướng lĩnh, cựu binh Sư đoàn 320 trong chuyến hành trình thăm lại chiến trường đường 7 năm xưa (ảnh chụp tháng 3-2013). Ảnh: Đức Phương

Biết được ý đồ của địch, Bộ Tư lệnh chiến dịch đã cắt cử các đơn vị chốt chặn, đánh địch tại đường 7. Nhận lệnh cấp trên, các đơn vị thuộc Sư đoàn 320 tiếp cận toàn bộ thung lũng Cheo Reo, Phú Bổn để chặn đường rút lui của địch, chia cắt đội hình, tiêu hao sinh lực, quyết không cho địch thực hiện âm mưu về co cụm ở đồng bằng duyên hải miền Trung. Lúc này, ông Nguyễn Vi Hợi với cương vị là Tiểu đội trưởng Tiểu đội 7 (Đại đội 9, Tiểu đoàn 9, Trung đoàn 64) được lệnh đưa bộ đội ém quân tại khu vực đầu cầu Cây Sung nhằm chặn quân địch rút chạy qua cầu tiến về hướng Phú Yên.

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Vi Hợi hồi nhớ: Chúng tôi vào trận với quyết tâm đánh tiêu diệt càng nhiều sinh lực, phương tiện của địch càng tốt, quyết không để chúng co cụm, đưa quân tái chiếm Tây Nguyên.

Ngày 18-3, khi pháo binh của ta bắn thẳng vào thị xã, cũng là lúc địch nhốn nháo rút chạy. Phát hiện xe tăng của địch, tôi đã bắn 2 quả B40 làm một chiếc xe bốc cháy, quyết tâm không để địch vượt qua cầu, tôi lên khỏi giao thông hào, hướng súng B40 vào chiếc xe đầu tiên bóp cò, xe bốc cháy, toàn bộ đội hình của địch khựng lại. Lúc này, hỏa lực của ta từ nhiều phía bắn trùm lên đội hình địch khiến chúng bỏ lại súng đạn chạy khắp nơi. Đến 12 giờ ngày 19-3-1975, đơn vị tôi đã làm chủ chiến trường, giải phóng hoàn toàn Phú Bổn.

Sau 2 ngày anh dũng chiến đấu, tiểu đội của ông Hợi đã diệt 40 tên địch, bắt 46 tên, bắn cháy 9 xe tăng, xe bọc thép. Riêng ông Nguyễn Vi Hợi tiêu diệt 21 tên, bắn cháy 6 xe tăng địch. Ngày 1-4-1975, ông dẫn đầu tiểu đội truy kích địch trên đường số 5, đánh vào Sân bay Đông Tác (Phú Yên) bắt được tướng Trần Văn Cẩm-Phó Tư lệnh Quân đoàn 2 ngụy và gọi hàng 47 tên.

cau-song-bo1.jpg
Cầu Sông Bờ. Ảnh: Trần Đức

Trong 3 năm tham gia chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên và Chiến dịch Hồ Chí Minh, ông Hợi đã chỉ huy đơn vị đánh 14 trận, diệt 200 tên địch, bắt gần 300 tên, trong đó có 1 chuẩn tướng ngụy. Bản thân ông tiêu diệt 43 tên, bắt 120 tên, bắn cháy 6 xe tăng, xe bọc thép, thu 8 chiếc khác. Với những thành tích trong chiến đấu, ông được tặng 1 Huân chương Quân công, 2 Huân chương Chiến công, 4 lần nhận danh hiệu Dũng sĩ diệt xe tăng và được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vào năm 1976.

50 năm sau Chiến thắng Tây Nguyên, đặc biệt là các trận đánh ở đường 7-sông Bờ, có dịp trở lại Tây Nguyên, Anh hùng Nguyễn Vi Hợi vẫn còn nhiều cảm xúc với mảnh đất này. Ông chia sẻ: Chúng tôi chiến đấu bên cạnh đồng đội và sự bao bọc của Nhân dân các dân tộc Tây Nguyên. Chúng tôi luôn nhớ về những người đồng đội đã ngã xuống để làm nên chiến thắng Tây Nguyên vĩ đại. Hiện nay, vẫn còn hàng ngàn đồng đội đang nằm lại nơi chiến trường, đó là điều tôi day dứt nhất.

Đến với Tây Nguyên, về với đường 7 huyền thoại năm xưa, tôi thấy nơi đây đã đổi thay nhiều, cuộc sống của người dân ấm no, hạnh phúc. Đó là những điều mà tôi và đồng đội cố gắng chiến đấu để đạt được nên rất tự hào.

Có thể bạn quan tâm

Khi độc mộc trôi vào ký ức

Khi thuyền độc mộc trôi vào ký ức

(GLO)- Những con thuyền độc mộc thanh mảnh như chiếc lá từng nhẹ lướt trên dòng Pô Cô đã biến mất. Cảm giác tĩnh lặng xuôi dòng bị thay thế bởi tiếng thuyền máy. Bóng người chưa kịp in xuống đáy nước đã nhòa tan theo bọt sóng trắng xóa hai bên mạn thuyền.

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

Lính công binh hồi sinh những vùng đất chết

(GLO)- Giữa những cánh rừng và triền núi của phường Bồng Sơn và xã An Toàn, nơi chiến tranh từng đi qua và để lại vô số vết thương, cán bộ, chiến sĩ Lữ đoàn Công binh 7 (Quân đoàn 34) đang lặng lẽ thực hiện nhiệm vụ rà phá bom mìn, trả lại sự an toàn cho đất đai và cuộc sống bình yên cho người dân.

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

Từ Tiên Nữ đến Núi Le C: Khát vọng xanh giữa trùng khơi

(GLO)- Giữa biển trời Tổ quốc, cán bộ, chiến sĩ đảo Tiên Nữ và Núi Le C vẫn kiên cường bám biển, giữ đảo. Vượt qua nắng gió khắc nghiệt và thiếu thốn nơi đầu sóng, những người lính đảo đang lặng thầm vun đắp màu xanh sự sống, giữ vững chủ quyền thiêng liêng của biển đảo quê hương.

“Đường về” của Siu Un

“Đường về” của Siu Un

(GLO)- Sau những sai lầm trong quá khứ, ông vượt qua mặc cảm, thay đổi nhận thức, trở thành người tích cực tuyên truyền pháp luật, vận động bà con sinh hoạt tôn giáo đúng quy định, góp phần giữ gìn bình yên buôn làng.

Những phận đời bới rác mưu sinh

Những phận đời bới rác mưu sinh

(GLO)- Mỗi buổi sáng, khi phố Núi còn bảng lảng sương sớm, những chuyến xe chở rác lại nối đuôi vào khu tập kết rác xã Gào. Giữa mùi hôi nồng và đàn ruồi dày đặc, những người phụ nữ lặng lẽ cúi mình trên nền đất nhớp nháp, cần mẫn bới tìm chai nhựa, lon bia, giấy vụn…

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

Người gieo rừng trong bình thủy tinh

(GLO)- Từ 300 triệu đồng có được sau khi bán mảnh đất canh tác duy nhất của mình, anh Thái Xuân Biên (40 tuổi, ở thôn An Thượng 3, xã Cửu An) bước vào lĩnh vực công nghệ sinh học dù chưa từng biết đến phòng thí nghiệm. 6 năm sau, mỗi năm doanh nghiệp của anh sản xuất 19 triệu cây giống.

Giữ buôn Jứ!

Buôn Jứ: Hành trình an cư sau những mùa lũ

(GLO)- Mỗi khi mùa mưa đến, người dân buôn Jứ (xã Ia Tul, tỉnh Gia Lai) lại thấp thỏm nhìn con nước sông Ba dâng lên nhanh. Với họ, lũ là nỗi ám ảnh kéo dài qua nhiều thế hệ. Và rồi, sau những trận ngập lịch sử, hàng trăm hộ dân buôn Jứ đang sáng lên hy vọng về một cuộc sống bình yên, tốt đẹp hơn.

Thanh âm buôn cổ

Thanh âm buôn cổ

Người dân buôn cổ M’Liêng vẫn còn gìn giữ nghề thủ công truyền thống cùng nhiều hiện vật cổ. Khi buôn có lễ hội, âm thanh cồng chiêng vang lên như một niềm tự hào của người dân nơi đây. Buôn cổ này may mắn sở hữu một khu rừng thiêng.

Mạch sống chảy mãi giữa đại ngàn Trường Sơn

Mạch sống chảy mãi giữa đại ngàn Trường Sơn

Tháng 5 về, nắng vàng như rót mật trên những sườn đồi phía Tây TP Đà Nẵng. Giữa màu xanh ngút ngàn của dãy Trường Sơn hùng vĩ, đồng bào các dân tộc lại rộn ràng chuẩn bị cho một ngày lễ đặc biệt trong trái tim mình: Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026).

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

Điện Biên - Ký ức không phai, mãi mãi tự hào

(GLO)- Hơn 70 năm trôi qua, những người góp sức làm nên chiến thắng Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” đã ở tuổi xưa nay hiếm, nhiều người không còn nữa. Dù vậy, trong từng câu chuyện, từng kỷ vật được gìn giữ, một thời hoa lửa vẫn hiện lên chân thực, xúc động và đầy tự hào.

null