Vu vơ phố

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Nhà tôi ở ngoại ô. Thỉnh thoảng, tôi nghĩ mình cần phải ra phố. Không vì một cuộc hẹn nào cả. Chỉ là khi nỗi trống vắng phủ đầy lên tất thảy, tôi chẳng thể làm gì hơn.
Phố không đẹp đến mức có thể quyến rũ mọi ánh nhìn. Nhất là bây giờ, người ta vội quá. Nhưng phố có những gì chúng ta cần, ngay cả lúc sực nức mùi vị, rực rỡ thanh âm hay đìu hiu trong cái màu xám chì của những ngày chẳng có gì ngoài cơn mưa buồn bã. Phố như một bức họa mà những gì thuộc về nó đều được sắp xếp một cách tài tình. Gương mặt phố có lúc hồng hào, có lúc xanh xao như ủ bệnh nhưng bao giờ cũng hiền hòa đến nao lòng. Dù là một cửa hiệu đóng rêu những món hàng, một chiếc ghế ngồi thân quen hay từng ngã rẽ thơm mùi gió…
Phố có tình thâm. Phố nhiều kỷ niệm. Mà kỷ niệm là ngọn lửa nung lại những gì đã nguội lạnh. Ngày tháng này đang đi đến tận cùng mùa hạ, tôi lang thang phố để tạm nguôi đi những ngán ngẩm trì níu mình chừng ấy thời gian. Phố như tráng men lên tất cả, che đậy hết những thiệt thòi, buồn tủi chóng vánh của mỗi người. Bởi thế, không phải cứ muốn là thấy hết được cái thẳm sâu trong lòng phố. Trời ban cho phố cái hỗn độn muôn màu. Ở đó, người này lẩn trốn, người kia kiếm tìm. Cũng tại đó, trú ẩn bao tiếng kêu gào thầm thì hay đôi mắt thẫn thờ bị gió xua thành sương. Phố lặng lẽ có mặt cho những khổ nhọc riêng tư. Nét dịu dàng phố chườm lên những vết thương đô thị bằng sự chân thành nguyên sơ của mình.
Có vài lần tôi đi trên phố, thấy phố buồn tênh, dù hai bên đường vẫn dằng dặc những mái nhà rực rỡ đến lạ kỳ. Phố như dòng sông mệt lả vẫn phải trôi nhanh trên những mũi giày. Tôi cũng chợt gỗ đá bàn chân. Người ta bảo yêu thương nào mà chẳng phải đánh đổi những nhọc nhằn. Phố cứ rộng vòng tay đón đợi bao niềm thương nỗi nhớ, nên cứ một mình… đau. Tôi chưa bao giờ có can đảm xa rời phố. Yêu phố, nhiều khi tôi bất lực với chính ngôn từ của mình. Mà dẫu có cố khơi lên đi chăng nữa thì cũng dễ rơi vào cái trạng huống hệt như Trịnh Công Sơn viết: “Ngôn ngữ vẫn thường mang vẻ giả tạo trên đó rồi”. Tôi biết vậy nên thôi!
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Tôi tìm phố đông, cốt là để nối chút hân hoan. Và bởi vì cố tìm nên tôi mới có cơ hội thấy phố trầm tư như thế. Dốc phố xuôi theo những hàng cây cúi mặt đợi chờ, làm cho bài thơ tôi ngập ngừng không dám viết. Cà phê thơm lừng lề phố, như mách bảo, như gọi mời. Tôi muốn nán lại với phố, để “gần bên mà không vừa nỗi nhớ”, để lời ca này một sớm nào đó cởi hộ lòng tôi:
“Mùa đi ngang phố, hay phố không mùa nữa
Chỉ một vùng nỗi nhớ, ùa trên phố rất vội
Người mỉm cười nơi ngõ vắng
Bỏ quên phía sau một mùa lá về trên con đường
Còn nguyên nỗi xót xa
Từng hàng cây nơi ngõ vắng như vẫy tay vội vã
Mùa đi mang theo lá úa phủ rơi kín con đường
Người giật mình nơi cuối phố
Gạt nước mắt rơi nơi mùa đi ngang phố năm nào
Rồi xa rất xa như lá bay không về”...
Nhìn hình hài của phố trong đôi ba khoảnh khắc, tôi dường như đã hiểu một điều gì đó khó nói lắm. Cái ý nghĩa đơn độc thường ngày vẫn đeo bám tôi mãi. Vậy mà có lúc, giữa phố, tôi thấy mình thực ra không hoàn toàn là một cái ta riêng lẻ. Có phải, tôi nối vào người đi ngoài phố thành một dòng sinh mạng liên tục chảy trôi hay không? Nghĩ mãi mà không sao thấu suốt.
Phố vẫn phố dù nắng hay mưa dầm. Còn tôi cứ lang thang và vu vơ như thế. Vì chẳng bao giờ hiểu tận tường về phố nên tôi hay vu vơ. Mà có gì phải xấu hổ cơ chứ. Bởi như ai đó đã từng nói: “Thế gian đâu chỉ có những điều hữu ích mà còn có những điều vu vơ”.
LỮ HỒNG

Có thể bạn quan tâm

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

(GLO)- Không cất lên thành lời nhưng mỗi lá thư, tấm huân chương hay chiếc áo bạc màu đều lưu giữ một phần ký ức chiến tranh. Được trân trọng gìn giữ, những kỷ vật ấy vẫn lặng lẽ kể tiếp câu chuyện về một thời máu lửa, nhắc nhớ các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

(GLO)- Nhà thơ Lệ Thu nguyên là Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Bình Định, nguyên đại biểu Quốc hội khóa IX. Sau nhiều năm được biết đến với tư cách 1 “nữ nhà báo chiến trường” và tác giả của 13 tập thơ, bà vừa ra mắt tiểu thuyết đầu tay "Đi qua miền nhớ" (Nhà xuất bản Văn học).

Họa sĩ Trần Lãng hướng dẫn họa sĩ Nguyễn Xuân Quang thực hành kỹ thuật sơn mài với tác phẩm lấy cảm hứng từ tuồng Bình Định.

“Trò chuyện” với sơn mài

(GLO)- Mỗi người một phong cách, một lối bày tỏ nội tâm khác nhau bằng ngôn ngữ hội họa song gần 20 họa sĩ tham gia Trại bồi dưỡng kỹ thuật và sáng tác sơn mài (phường Pleiku) đã có dịp kết nối, học hỏi và cảm nhận sức hấp dẫn của một chất liệu đậm chất truyền thống.

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

(GLO)- Nhận giấy khen của Cục trưởng Cục Văn hóa cơ sở, Gia đình và Thư viện (Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch) vì có thành tích xuất sắc tại hội diễn Ðàn, hát dân ca 3 miền toàn quốc năm 2026, nhạc sĩ Trần Kim Vân không xem đó là thành quả của riêng mình.

Ươm mầm văn học trẻ

Ươm mầm văn học trẻ

(GLO)- “Tình yêu văn học không bắt đầu từ những điều lớn lao mà từ thói quen đọc sách, sự quan sát cuộc sống và những trang viết đầu tiên của mỗi người”, Nghệ sĩ Ưu tú Đặng Công Hưng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Gia Lai chia sẻ tại lớp bồi dưỡng sáng tác văn học trẻ năm 2026.

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

(GLO)- Với sự khuyến khích của Ban Tổ chức cuộc thi Đại sứ văn hóa đọc cấp tỉnh năm 2026 về ứng dụng công nghệ, nền tảng số, mạng xã hội nhằm đổi mới phương thức đọc và lan tỏa tri thức, các thí sinh dự giải năm nay đã cho thấy thế mạnh của mình trong lĩnh vực khá mới mẻ này.

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

(GLO)- Trong đời sống văn học, tiểu thuyết luôn được xem là thử thách lớn của người cầm bút. Không chỉ đòi hỏi vốn sống, sức bền sáng tạo và khả năng kiến tạo một thế giới nghệ thuật rộng lớn, thể loại này còn là thước đo độ chín của một nhà văn.

Các vận động viên check-in cùng Ban tổ chức trên đỉnh núi Chư Mố. Ảnh: Vũ Chi

Vinh danh 95 sứ giả mặt trời Chư Mố

(GLO)- Sáng 5-7, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) đã bế mạc Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời” và vinh danh sứ giả mặt trời Chư Mố.

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

(GLO)- Trong đời sống mỹ thuật Gia Lai những năm gần đây, nhiều họa sĩ nữ thuộc thế hệ 8x đang tìm cho mình những hướng đi riêng, mạnh dạn thể nghiệm, bứt phá trong ngôn ngữ tạo hình. Giữa không khí ấy, họa sĩ Châu Thị Ái Vân chọn một lối đi có vẻ lặng lẽ hơn.

Tác phẩm điêu khắc ánh sáng tạc chân dung cố Tổng bí thư

Gửi lòng kính trọng đến cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng qua tác phẩm điêu khắc ánh sáng

(GLO)- Từ một khúc gỗ thông khô khan, anh Nguyễn Văn Dũng (làng Bruk Ngol, phường Thống Nhất) đã dành gần 2 năm miệt mài nghiên cứu để tạo nên tác phẩm điêu khắc ánh sáng chân dung cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, gửi gắm sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc của mình.

Các nghệ nhân trình diễn cồng chiêng tại chương trình. Ảnh: Vũ Chi

Âm vang đại ngàn Chư Mố

(GLO)- Tối 26-6, trong khuôn khổ Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời”, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) tổ chức chương trình văn nghệ “Âm vang đại ngàn Chư Mố” thu hút đông đảo người dân và du khách đến tham gia, trải nghiệm.

Ươm mầm văn hóa đọc

Ươm mầm văn hóa đọc

(GLO)- Hơn 42.300 bài dự thi từ học sinh toàn tỉnh, hàng trăm trường học hưởng ứng và những ý tưởng sáng tạo về phát triển văn hóa đọc đã cho thấy sức lan tỏa mạnh mẽ của Cuộc thi Ðại sứ văn hóa đọc tỉnh Gia Lai năm 2026.

Tìm an yên giữa vườn bonsai nghệ thuật

Tìm an yên giữa vườn bonsai nghệ thuật

(GLO)- Giữa nhịp sống hiện đại, vẫn có những không gian giúp con người sống chậm lại và hòa mình với thiên nhiên. Khu vườn bonsai nghệ thuật của anh Nguyễn Đức (phường Hội Phú), với những dáng thông, tùng và hồ cá koi thơ mộng, chính là một khoảng bình yên như thế.

null