Về Bạc Liêu nghe chuyện cây xoài 340 tuổi và truyền thuyết 'thần hổ' 3 chân

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Cây xoài nổi tiếng ở Bạc Liêu khoảng 340 năm tuổi, cao 15m, gốc to 5-6 người lớn ôm mới kín vòng. Cây xoài cổ thụ độc nhất vùng sông nước Cửu Long này gắn liền với chuyện đời cây, đời người và truyền thuyết “thần hổ” 3 chân.

Mạch nước ngầm “kỳ bí”

Gần 12h trưa những ngày cuối tháng 2/2025, miền Tây đang vào cao điểm hạn, mặn, nắng nóng oi bức, ông Trần Chí Quang (72 tuổi - Trưởng Ban trị sự chùa Ông Bổn, xã Vĩnh Trạch Đông, TP. Bạc Liêu) dẫn chúng tôi vào tham quan cây xoài cổ thụ khoảng 340 năm tuổi. Khi mặt trời đứng bóng, đứng dưới gốc cây xoài vẫn cảm thấy mát mẻ, êm dịu.

Ngồi dưới gốc cây, ông Quang kể về truyền thuyết cây xoài cổ thụ và con hổ 3 chân. Ông bảo, lúc còn nhỏ ông thường nghe bà ngoại kể cách đây trên 2 thế kỷ, làng Xiêm Cán (nay là ấp Biển Tây B, xã Vĩnh Trạch Đông, TP. Bạc Liêu) chỉ ít người sinh sống, cỏ dại hoang sơ và xuất hiện con hổ sinh sống dưới gốc cây xoài.

Lúc ấy, con hổ thường đi săn vật nuôi của dân, bắt người, nên các vị bô lão trong làng tổ chức lập ngôi miếu thờ ngay dưới gốc cây xoài (tức miếu Ông Bổn và nghĩa địa Thọ Sơn ngày nay). “Hồi đó, ngoại tôi kể, có vị thần linh nhập đồng bảo người dân địa phương phải cống nạp con heo sống cho hổ. Lúc cống nạp heo, thần linh lên đồng tay cầm kiếm, miệng niệm thần phép thì đột nhiên xuất hiện con hổ 3 chân từ rừng rậm xuất hiện mang heo vào rừng”, ông Quang kể lại câu chuyện truyền trong dân.

Cây xoài 300 năm tuổi được công nhận là Cây di sản Việt Nam.
Cây xoài 300 năm tuổi được công nhận là Cây di sản Việt Nam.

Thông lệ, các năm sau dân vào đúng ngày 28/7 Âm lịch hằng năm, người dân đều cúng nạp con heo sống, hổ vẫn đến mang heo vào rừng, từ đó cuộc sống ngư dân được an cư lạc nghiệp, hổ ít xuất hiện phá làng. Tuy nhiên, có 1 năm khi dân cư mang heo đến cống nạp ra về, hổ chưa ra nhận, nên 1 người dân sống lân cận đến trộm heo về nhà.

Ngay trong đêm, con hổ tìm đến nhà, đi vòng quanh nhà hầm hừ giận dữ. Cả gia đình kẻ trộm lo sợ nên đi mua con heo khác mang đến gốc xoài để trả cho hổ. Từ đó, cư dân đã không còn thấy hổ xuất hiện bắt heo nữa. Dẫu vậy, cứ ngày 28/7 Âm lịch hằng năm, người dân vẫn duy trì cúng trả lễ cho hổ. Qua thời gian, những người già tại địa phương vẫn lưu truyền những câu chuyện nửa hư, nửa thực đó.

Theo lời kể của ông Quang, cạnh cây xoài có giếng nước “kì bí”, cho nước ngọt quanh năm, cứ hễ lấy hết nước là tự động đầy, nước trong vắt, ngọt lịm. Nhờ vậy, dân cư làng Xiêm Cán đều dựa vào giếng này mới không lo bị “chết khát”. Đến năm 1990, dân cư địa phương tổ chức tập cốt các mộ phần, khai hoang, sắp xếp các mộ có thứ tự nên có điều kiện chăm sóc cây xoài cổ đến nay.

Cây di sản Việt Nam

Đến năm 2015, chính quyền xã Vĩnh Trạch Đông và Hội Bảo vệ thiên nhiên và môi trường Việt Nam vào cuộc, lấy da cây xoài về phân tích và công nhận "cụ" là Cây di sản Việt Nam. Tính đến năm năm 2021, cây xoài này có tuổi thọ khoảng 340 năm (cộng trừ 30 năm). Đây là cây xoài cổ thụ có tuổi thọ lớn nhất vùng ĐBSCL đang được TP. Bạc Liêu chăm sóc, bảo tồn, phục vụ khách du lịch đến tham quan.

“Cụ” xoài có gốc to khoảng 5-6 người ôm, tán tỏa bóng mát rộng đến 300 m2.
“Cụ” xoài có gốc to khoảng 5-6 người ôm, tán tỏa bóng mát rộng đến 300 m2.

Từ khi địa phương công bố cây xoài đã sống trên 300 năm và lắp đặt một số biển chỉ dẫn đường đến cây xoài, nhiều du khách đã tìm đến. Và những chuyện thiêu dệt mang tính “kỳ bí” được râm ran kể dưới tán cây cổ thụ này bỗng được chú ý.

Một số người bắt đầu truyền tai nhau, tự gán cây xoài có khả năng “chữa bệnh”. Từ đó, nhiều người dân ở khắp nơi tìm đến cạo vỏ cây đem về nấu nước uống. “Họ nói vỏ cây xoài có khả năng chữa bệnh xương khớp gì đó, rồi kéo đến cạo vỏ cây mang về làm thuốc, làm cây yếu dần. Thấy cây xoài có biểu hiện suy yếu nên tôi mới cấm không cho cạo nữa”, ông Quang nói.

Là một trong những địa phương tham gia trực tiếp bảo vệ và chăm sóc cây xoài, ông La Văn Lự (73 tuổi, xã Vĩnh Trạch Đông, TP. Bạc Liêu) cho biết, dù tuổi cây xoài đã hơn 300 năm, nhưng hàng năm cây vẫn ra hoa đều đều và rất sai trái, có mùa thu hoạch đến vài trăm ký.

“Trái xoài chỉ to bằng quả cóc, dính với nhau thành từng chùm chứ không riêng lẻ, vì thế bà con nơi đây gọi là xoài cóc, và cũng có người nói cây xoài rừng. Lúc còn xanh xoài có vị chua nhiều rất khó ăn, nhưng khi chín thì lại có vị chua ngọt rất ngon”, ông Lự nói.

Người dân vẫn thỉnh thoảng đến thắp hương, cúng bái dưới gốc cây xoài cầu bình an, sự nghiệp.
Người dân vẫn thỉnh thoảng đến thắp hương, cúng bái dưới gốc cây xoài cầu bình an, sự nghiệp.

Ông Lự cho hay, thời điểm cây xoài được công nhận cây di sản, du khách kéo đến tham quan, check-in rất đông, nhất vào dịp lễ, Tết có đôi lúc cả ngàn người. Ngày nay theo thời gian, du khách đến tham quan càng thưa dần, cao điểm cũng chỉ trên dưới 100 người. “Người ta ‘có duyên’ với cây xoài nên thỉnh thoảng vẫn đến thắp hương, cúng bái cầu bình an, sự nghiệp”, ông Lự chia sẻ thêm.

Việc cây xoài cổ được công nhận là cây di sản Việt Nam không chỉ là sự kiện quan trọng của riêng ấp Biển Tây B, còn là niềm tự hào chung của tỉnh Bạc Liêu, tôn thêm giá trị lịch sử - văn hóa vốn có của một di sản mà cha ông để lại, rất cần được quan tâm bảo vệ.

Năm 2015, cây Xoài cổ thụ (tên địa phương là cây xoài 300 năm) được công nhận là cây di sản Việt Nam. Cây có chiều cao 15m, đường kính 1,92m, gốc to khoảng 5-6 người ôm, tán tỏa bóng mát rộng đến 300m2. Tên khoa học của Cây Xoài là Mangifera Indica, thuộc họ Anacardicae (họ đào lộn hột).

Theo Tân Lộc (TPO)

Có thể bạn quan tâm

Về lại ga xép

Về lại ga xép

Tôi đã cố cưỡng lại sự mời gọi của chuyến food tour (du lịch ẩm thực) tại trung tâm thành phố Hải Phòng (cũ) để xuống tàu sớm hơn ba ga.

Viết lại đời mình bằng việc tử tế

Viết lại đời mình bằng việc tử tế

(GLO)- Ít ai biết, sau dáng vẻ điềm đạm, ít nói của người đàn ông đã bước qua tuổi lục tuần - Kpă Dõ, Trưởng ban Công tác Mặt trận làng Lê Ngol (xã Bờ Ngoong) - là một quá khứ nhiều day dứt. Hai mươi lăm năm trước, vì nhẹ dạ và thiếu hiểu biết, ông bị lôi kéo vào con đường lầm lỡ.

Tìm các anh giữa cỏ non Thành cổ

Tìm các anh giữa cỏ non Thành cổ

Sáng 2.4 vừa qua, tại di tích lịch sử Thành cổ Quảng Trị (tỉnh Quảng Trị), Ban Chỉ đạo quốc gia tổ chức lễ phát động "Chiến dịch 500 ngày đêm đẩy mạnh thực hiện tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính hài cốt liệt sĩ".

Mùa săn kiến vàng

Mùa săn kiến vàng ở cao nguyên Gia Lai

(GLO)- Khi mùa khô phủ nắng lên những cánh rừng phía Tây Gia Lai, người Jrai bước vào mùa săn kiến vàng. Hành trình tìm kiếm những tổ kiến tuy nhọc nhằn nhưng cũng thú vị, thể hiện sự gắn bó giữa đồng bào dân tộc thiểu số với thiên nhiên từ xưa đến nay.

Ngày mới bên sông Pô Cô

E-magazine Ngày mới bên sông Pô Cô

(GLO)- Sớm mai ở Ia Krái, dòng Pô Cô uốn lượn như dải lụa bạc giữa mênh mông cây cối. Nước sông lăn tăn, gợn sóng nhỏ vỗ vào bãi cát vàng, len qua vườn rẫy, tạo thành một bản hòa ca của thiên nhiên và con người.

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

Giữ cây thuốc quý giữa đại ngàn An Toàn

(GLO)- Tự xa xưa người Bahnar ở đại ngàn An Toàn (tỉnh Gia Lai) đã biết sử dụng nhiều loài cây rừng để làm thuốc chữa bệnh. Kinh nghiệm được chắt lọc qua nhiều thế hệ, không chỉ chăm sóc sức khỏe cộng đồng mà còn thể hiện sự am hiểu sâu sắc về tự nhiên, góp phần gìn giữ giá trị y học dân gian.

Xây thế trận lòng dân từ sâu rễ bền gốc nơi tà đạo Hà Mòn đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo Hà Mòn đi qua - Kỳ 2: Tỉnh ngộ sau chuỗi ngày tối tăm

(GLO)- Phía sau những lời hứa hẹn mơ hồ về một cuộc sống sung túc không cần lao động. Ở một số buôn làng, những mái nhà vốn yên ấm bị xáo trộn. Chỉ khi cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng kiên trì vận động, nhiều người mới dần nhận ra sự thật, tỉnh ngộ và quay về với cuộc sống bình thường.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

(GLO)- Có một thời, ở những ngôi làng Bahnar như Kret Krot (xã Hra), Kuk Kôn, Kuk Đak (xã Đak Pơ), nhịp sống bình yên bỗng chùng xuống. Tà đạo Hà Mòn như một “cơn gió độc” quét qua, để lại phía sau sự im ắng nặng nề, len lỏi vào từng mái nhà, khiến buôn làng trở nên khép kín, u ám.

Thúng chai lên phố

Thúng chai lên phố

Nghề đan thuyền thúng bằng tre (thúng chai) dùng để đi biển đánh bắt hải sản sau hàng trăm năm giờ đang dần mai một. Những ngư dân miền Trung vẫn âm thầm bám nghề bằng tình yêu mưa nắng đời người, và ngày càng nhiều những chiếc thúng chai rời biển về phố làm du lịch.

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

null