'Vàng trắng' và phận người: Bóng đen bất ổn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

 Mới đây, hơn chục hộ công nhân cạo mủ cao su ở khu 50ha xã Hưng Thuận (Tây Ninh) nơm nớp lo mất “cần câu cơm” khi địa phương muốn lấy lại đất. “An cư” đã có, thì “lạc nghiệp” trở nên bấp bênh khi công việc làm ăn mình gắn bó hàng chục năm bỗng dưng có nguy cơ biến mất.

Nghề nương vào nghiệp

Mặc dù nghề cạo “vàng trắng” cho thu nhập cả chục triệu/tháng nhưng không phải ngày nào thợ cũng có việc làm. Những khi thời tiết mưa bão, gió nhiều là thợ… thất nghiệp. Hàng năm cây có 3 tháng thay lá, lúc đó công việc cạo mủ cũng tạm dừng. “Một năm, chúng tôi làm nhiều nhất chỉ khoảng 165 ngày. Thời gian còn lại, anh em tìm việc khác làm thêm, hoặc tự tăng gia sản xuất tại gia đình để có thêm thu nhập và chờ vào mùa cạo mủ” - anh Đỗ Trung Hiếu (41 tuổi, 10 năm trong nghề) cho biết.


 

Ngoài công việc cạo mủ, anh Hiếu nuôi thêm bò, gà để tăng gia sản xuất
Ngoài công việc cạo mủ, anh Hiếu nuôi thêm bò, gà để tăng gia sản xuất


Ngôi nhà nhỏ của anh Hiếu nằm ở khu vực khá vắng vẻ tại huyện Dầu Tiếng (Bình Dương). Khi chúng tôi đến, anh đang cắt cỏ cho đàn bò nuôi sau nhà. “Sau thời gian cạo mủ cao su, lúc về đến nhà tôi nuôi thêm bò, gà để tăng gia sản xuất, có thêm thu nhập” - anh chia sẻ.

Nhấp ngụm trà, anh Hiếu kể, trước khi gắn với nghề cạo mủ cao su, anh là “thợ đụng” (đụng gì làm nấy). Sau khi biết nhiều bạn bè đến Tây Ninh cạo mủ thuê có thu nhập khá, anh cũng tò mò đi theo dù chẳng biết “ất giáp” gì về nghề này. “Tôi phải theo học nghề cả tháng mới biết cách “bắt cây cho mủ” ấy chứ. Làm được một thời gian, tôi rủ vợ cùng vào nghề. Có cái nghề ổn định, mừng lắm vì có thể nuôi các con ăn học” - nam công nhân không giấu được niềm vui khi nói về nghề.

Dọn bữa ăn đạm bạc với ít rau xào, thịt kho, gia đình bà Nguyễn Thuận Ánh Phương (64 tuổi, quê Vĩnh Long) tận hưởng hạnh phúc giản đơn giữa rừng cao su. Gắp miếng thịt cho cậu con trai út chuẩn bị thi tốt nghiệp lớp 12, bà Phương cho hay: “Nhờ công việc này mà 2 con của tôi có tiền để theo đuổi ước mơ đại học, cao đẳng. Tận dụng đất còn trống, tôi trồng thêm bụi rau, nuôi thêm con gà tự cung tự cấp trong gia đình”.

Anh Nguyễn Quốc Sử (49 tuổi, quê Bạc Liêu) có gần 20 năm trong nghề kể, để có thể bám nghề, vào mùa rảnh rỗi, anh nhận đi giữ rừng, canh giữ phòng cháy, phụ hồ… “Cái nghề cạo mủ cao su này dù cực nhọc ra trò, nhưng đổi lại mình có thu nhập ổn định. Vợ chồng tôi và con cái sống được là nhờ làm nghề cạo mủ cao su ở đây. Cứ cạo đàng hoàng sống ngon lắm!” - anh hồ hởi nói.

Mới đây, anh Sử “suýt” bỏ nghề vì bị dao cạo mủ rớt trúng đùi. Chỉ vào vết sẹo dài, anh thở phào, nói: “May được anh em đồng nghiệp cầm máu kịp thời, nếu không thì… Dao này do tui tự mài, ngày nào cũng mài nên bén ngót. Sau tai nạn này, tui luôn dặn mình và anh chị em phải cẩn thận hơn”.

Nhiều công nhân nơi đây còn mua được đất, xây nhà, lập gia đình cũng nhờ nghề cạo mủ mà có.

Lo cho tương lai

Mặc dù niềm vui với nghề thể hiện rõ trong ánh mắt, lời nói của dân cạo mủ cao su nhưng họ vẫn canh cánh nỗi lo bị thất nghiệp. Hỏi ra mới biết, vườn cao su này có nguy cơ bị xóa sổ. Chỉ vào hai chén mủ cao su đầy ắp, chị Nguyễn Thị Liên (gia đình có 4 người làm nghề cạo mủ) trải lòng: “Nhiều cây còn cho mủ nhiều lắm, có thể khai thác hơn chục năm nữa nhưng tôi nghe nói chính quyền địa phương đang có ý định thu hồi lại vườn cao su này. Nếu điều đó xảy ra, tôi không biết phải sống ra sao nữa”.


 

Bữa cơm đạm bạc nhưng đầm ấm của gia đình bà Ánh Phương ngay trong rừng cao su
Bữa cơm đạm bạc nhưng đầm ấm của gia đình bà Ánh Phương ngay trong rừng cao su



Chúng tôi tìm gặp bà Huỳnh Thị Lan Phương, chủ khu vườn cao su, được biết, năm 1993, Nông trường cao su Bời Lời (NTCSBL) ký hợp đồng kinh tế với bà có nội dung giao 50 ha đất tại ngã tư, ấp Bùng Binh, xã Đôn Thuận (nay là Hưng Thuận) để trồng cao su với thời hạn giao là 50 năm. Nhưng đến thời điểm hiện tại, UBND Thị xã Trảng Bàng lại cho rằng hợp đồng trên giữa NTCSBL và bà vô hiệu nên đã ra các văn bản buộc bà phải “thu dọn nhà cửa, vật kiến trúc và thanh lý tài sản để giao lại đất cho UBND thị xã Trảng Bàng quản lý”. Trong khi đó, bà Lan Phương cho rằng hợp đồng giữa bà và NTCSBL hoàn toàn đúng quy định pháp luật. Chính điều đó khiến bà bức xúc, còn những người công nhân cạo mủ cao su lo lắng vì sợ thất nghiệp.

Nghĩ về tương lai nếu không còn được làm ở vườn cao su này, anh Sử cho biết không biết sẽ làm gì để kiếm sống nhất khi tuổi đã cao, lại không có nghề nghiệp nào khác ngoài cạo mủ. “Nếu đất bị thu hồi thì chắc tui phải về quê làm ruộng thôi. Dù sống ở đây đã quen nhưng không còn cách nào khác” - anh Sử đưa ánh mắt nhìn xa xăm, nén tiếng thở dài nói.

Rớm nước mắt nghĩ về viễn cảnh phía trước, bà Ánh Phương không giấu được lo lắng nếu vợ chồng thất nghiệp khi đất cao su bị thu hồi. “11 năm gắn bó với vườn cao su, chính nó cứu lấy cuộc sống của vợ chồng tôi khi rơi vào hoàn cảnh cực kỳ khó khăn. Nhiều khi ra vườn nhìn những giọt mủ cao su đang chảy, tôi cứ nghĩ nó là giọt nước mắt của chính mình. Buồn lắm!” - bà Phương nghẹn ngào.

Nói về nghề đã gắn bó từ thời còn con gái có nguy cơ ngừng lại, chị Trần Thị Thanh Thúy (ngụ Trảng Bàng) nói, không biết lấy gì nuôi các con còn nhỏ dại. “Mình lớn tuổi lại không có trình độ, đâu ai thuê mướn gì nữa…” - nữ công nhân bỏ lửng câu nói.

Trao đổi với PV Tiền Phong về vấn đề này, LS Trần Duy Cảnh - Giám đốc điều hành Cty luật TNHH Luật Việt (TPHCM) cho rằng, quyết định thu hồi đất nông trường của UBND tỉnh Tây Ninh có một số điểm không có căn cứ pháp luật cơ bản. Cụ thể là nhầm lẫn về đối tượng bị thu hồi. Bởi, trong quyết định ghi rõ nội dung “đối tượng bị thu hồi đất là NTCSBL”, không phải là bà Lan Phương.

Trong khi đó, bà Lan Phương là người được trực tiếp khai thác theo Hợp đồng giao khoán với nông trường và bị ảnh hưởng trực tiếp khi đất bị thu hồi. Cần phải khẳng định rõ, nông trường thực hiện giao khoán khai thác đất cho bà Lan Phương là đúng theo quy định pháp luật tại thời điểm đó. Bên cạnh đó, tuyên bố giao dịch vô hiệu là thẩm quyền của tòa án chứ không phải của UBND tỉnh Tây Ninh. Tính đến hiện tại, chưa có bản án nào của tòa án xác định các hợp đồng giữa nông trường và bà Lan Phương là vô hiệu nên chúng vẫn có giá trị pháp lý.


Trao đổi với PV Tiền Phong về vấn đề này, LS Trần Duy Cảnh - Giám đốc điều hành Cty luật TNHH Luật Việt (TPHCM) cho rằng, quyết định thu hồi đất nông trường của UBND tỉnh Tây Ninh có một số điểm không có căn cứ pháp luật cơ bản. Cụ thể là nhầm lẫn về đối tượng bị thu hồi. Bởi, trong quyết định ghi rõ nội dung “đối tượng bị thu hồi đất là NTCSBL”, không phải là bà Lan Phương.

https://tienphong.vn/vang-trang-va-phan-nguoi-bong-den-bat-on-post1451917.tpo
 

Theo U.P (TPO)

 

Có thể bạn quan tâm

Ruổi rong đời chăn vịt

Ruổi rong đời chăn vịt

(GLO)- Sau mỗi mùa gặt, những cánh đồng lúa ở các xã An Lương, An Hòa, An Vinh, Tuy Phước… lại rộn ràng bởi đàn vịt hàng nghìn con tìm về kiếm ăn. Gắn với đàn vịt, những người chăn vịt miệt mài rong ruổi qua nhiều cánh đồng, lấy mùa gặt làm nhịp mưu sinh.

Trầm tích sông Ba

Trầm tích sông Ba

(GLO)- Sông Ba đoạn qua xã Ia Dreh (tỉnh Gia Lai) mùa khô, vài con thuyền đánh cá nằm gối đầu nghỉ ngơi trên những doi cát. Chiều xuống, từ những bến sông, người dân vẫn ra tắm mát dù nước cạn tới mức có thể lội ra giữa dòng.

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

(GLO)- Hơn nửa thế kỷ sau chiến tranh, cựu chiến binh Trần Duy Đức vẫn lặng lẽ đi tìm những mảnh ghép của quá khứ. Từ hành trình tìm lại hình bóng người cha liệt sĩ, ông dành cả cuộc đời sưu tầm, ghi chép và lưu giữ lịch sử quê hương cùng những câu chuyện về những con người đã làm nên lịch sử.

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

null