'U Minh' giữa Sài Gòn: Len trâu ở... phố

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Ở những công trình bị giải tỏa, cỏ mọc um tùm, người ta lại nghĩ ra cách nuôi trâu vỗ béo kiếm lời.
Ông Văn Đức Tởi bén duyên với nghề nuôi trâu ở phố từ năm 1993 ẢNH: EASON CHANG
Ông Văn Đức Tởi bén duyên với nghề nuôi trâu ở phố từ năm 1993 ẢNH: EASON CHANG

Nghề nuôi trâu đồng, ở vùng nông nghiệp khác hẳn với nuôi trâu ở phố. Từ việc len trâu đến giữ trâu cũng khó khăn bội phần. Nhưng nhờ len trâu ở phố, cuộc sống người nuôi cũng đỡ bấp bênh.

Rày đây mai đó
Ông Văn Đức Tởi (55 tuổi, quê Nghệ An) vào TP.HCM từ năm 1995 làm nghề quản lý công nhân bốc xếp. Một người bạn tên Sun mách nước, ở Bình Thuận có nhiều trâu bò gầy. Bỏ chút vốn, nuôi trâu bò mập lên 5 - 6 tháng sau bán đi kiếm lời. Nghe bùi tai, ông Tởi bỏ nghề bốc xếp, hùn vốn với bạn đi mua trâu bò rồi tìm nơi chăn thả.
Ông Văn Đức Tởi ẢNH: TRUNG DU
Ông Văn Đức Tởi ẢNH: TRUNG DU
“Lúc trước, tôi thả trâu bò khắp các cánh đồng, bãi đất trống cỏ nhiều ở ngoại thành. Chỉ vài tháng, trâu bò từ hở xương quai xanh đã béo lên mũm mĩm”, ông Tởi nhớ lại.
Thấy nghề vỗ béo trâu bò có tương lai, ông Tởi dồn toàn bộ số tiền mình có lúc ấy để mua thêm trâu bò. Cứ từ bãi đất này, qua bãi đất kia được vài năm thì vùng ngoại ô hiếm cỏ. Ông Tởi lại để ý thấy các dự án giải tỏa là mảnh đất tiềm năng để nuôi trâu. Ông cho hay: “Những công trình bị giải tỏa thường nằm trong thành phố. Ở đây, việc nuôi trâu bò khó hơn vì phải bỏ nhiều công nên ít người làm. Ít người làm nên cỏ tốt và đồ ăn cho trâu bò cũng vì thế mà dồi dào hơn”. Từ đây, ông bắt đầu theo các khu giải tỏa để nuôi trâu.
Đi đêm gặp nhiều... “ma sống”
Chăn trâu ở phố gần như phải thức trắng đêm và lần mò vào những nơi vắng vẻ. Nhiều người hỏi ông Tởi đã bao giờ gặp ma? Ông lắc đầu: “Ma thật chưa thấy nhưng thấy ma sống rất nhiều”. Sống ở khu giải tỏa thường xen kẽ với các lán trại của công nhân xây dựng, không ít lần trong đêm ông Tởi chứng kiến cảnh người ta ăn cắp xe máy, ắc quy… và đồ dùng ở công trình. Những lúc như vậy dù rất muốn nhưng ông cũng không dám nói vì một thân một mình, thân cô thế cô giữa nơi hoang vắng ông sợ bị… trả thù.
Những ngày đầu thả trâu ở các công trình xây dựng là khoảng năm 2004. Lúc đó, những dự án chung cư ở Thủ Đức, TP.HCM dù đã bơm đất nhưng vẫn chưa xây nên cỏ mọc nhiều. Lần đó, ông Tởi đổ vốn lên Tây Ninh, mua trâu rồi thuê xe tải chở về TP.HCM. Sau khoảng vài tháng, trâu bò mập lên ông bán lại để mua đàn trâu mới. Thời gian này, ông quanh quẩn ở những công trình từ cầu vượt Bình Triệu đến ngã tư Bình Phước.
Tới năm 2014, khi các công trình ở Thủ Đức đã mòn cỏ, trong một lần chạy xe qua khu Thủ Thiêm, thấy ở đây là mảnh đất tiềm năng để nuôi trâu vì đất đai mênh mông, rừng dừa nước, cỏ mọc um tùm, ông quyết định len trâu cắm cọc tại Thủ Thiêm. Từ đó tới nay đã 6 năm.
Những ngày đầu nuôi trâu ở Thủ Thiêm, khu Đại Quang Minh lúc ấy mới bơm cát, đất sình nên cỏ mọc rất nhiều. Vài năm sau khi các công trình lần lượt mọc lên, ông phải đưa trâu qua khu P.Bình An, Q.2. “Ban ngày xe cộ qua lại nhiều, trâu đi không được. Tôi phải đợi tới 1 - 2 giờ sáng lúc xe cộ qua lại đã thưa thì lùa đàn trâu đi qua đại lộ để sang vùng đất mới”. Lúc đó đàn của ông có khoảng hơn 30 con, cũng may trâu đi theo đàn nên một mình ông vẫn có thể xử lý. Chỉ trong một đêm ông đã đưa được đàn trâu qua nơi ở mới an toàn. Đời nuôi trâu của ông không nhớ đã có bao nhiêu đêm thức trắng len trâu như vậy.
Đốt lửa, hun muỗi cho trâu ẢNH: EASON CHANG
Đốt lửa, hun muỗi cho trâu ẢNH: EASON CHANG
Ai bảo chăn trâu là khổ ?
“Ai bảo chăn trâu là khổ? Chăn trâu là… rất khổ”, lời cải biên bài hát Em bé quê (nhạc sĩ Phạm Duy) có lẽ rất đúng với nghề chăn trâu ở phố. Tới nay, ngoài đàn trâu do chính mình tậu, ông Tởi còn nhận len trâu mướn. Ai có một con, hai con gửi ông cũng cho nhập đàn. Ông Tởi không giấu giếm: “Sau 5 - 7 tháng chăn thả, mỗi con nuôi vỗ béo cũng lời được 1 - 2 triệu đồng/tháng. Lấy công làm lãi thôi, chứ kiếm được tiền từ con trâu không dễ”. Sự thật là vậy, chỉ tính từ tháng 11.2019 đến nay, ông Tởi đã bị mất 3 con trâu, thiệt hại hơn 100 triệu đồng.

Chăn trâu ở phố cũng đòi hỏi nhiều công. Để đảm bảo trâu được an toàn, cứ 15 - 20 phút ông Tởi lại lượn một vòng quanh các bãi cỏ để thăm trâu. “Ban ngày nhìn xa ông thấy nhưng ban đêm thì cách nào để ông biết trâu vẫn an toàn?”, tôi tò mò. Ông Tởi cho hay, ban đêm mắt trâu màu đỏ, nhìn từ xa thấy đốm đỏ tức là trâu đang ăn. Thấy trâu còn ăn nghĩa là chúng còn an toàn.

Để chăn trâu thuận lợi, ông Tởi phải làm quen và hiểu tính cách từng con trâu trong đàn ẢNH: EASON CHANG
Để chăn trâu thuận lợi, ông Tởi phải làm quen và hiểu tính cách từng con trâu trong đàn ẢNH: EASON CHANG
Đã quen với tính nết từng con nên việc chăn trâu với ông cũng đơn giản. Chỉ trừ những ngày trong đàn có con trâu cái nào động đực, con trâu đực nào mon men tới gần thì con trâu đầu đàn sẽ đánh cho tơi tả. Lúc này, chúng mất kiểm soát nên việc ngăn cản các cuộc tấn công lẫn nhau sẽ rất khó. Đôi khi, vì đánh nhau quá hăng mà chúng chạy ra đường lộ. Lúc này, để không gây nguy hiểm cho người đi đường phải cần tới bản lĩnh của người giữ trâu. Khi đó, ông Tởi lại vận dụng tất cả các kỹ năng của mình để thu phục con trâu đầu đàn và “giải tán đám đông”.
Ngoài những ngày trâu động đực, những ngày mưa giông gió lốc, chăn trâu buổi tối cũng cực nhọc không kém, vừa lo kẻ xấu thừa cơ bắt trâu vừa sợ trâu đi lạc. Những đêm như vậy, ông Tởi lại thức trắng và nhúng mình trong bộ quần áo ướt nguyên đêm.
Mấy chục năm nay, bữa ăn của ông Tởi thường qua loa với phần cơm bụi bình dân. Lúc nào cũng thấy ông Tởi tay xách nách mang bắp cải hư, trái cây hết đát theo chân phục vụ cho trâu. Ăn uống tuy không đầy đủ nhưng ông thấy vui.
Từ ngày vào Sài Gòn và gắn bó với nghề nuôi trâu ông Tởi rất hiếm khi về thăm quê. Thậm chí ngày tết đến, ông Tởi cũng chỉ thuê người giữ trâu theo tiếng để tranh thủ về nhà ăn cùng gia đình một bữa cơm.
Vợ con khuyên ông “nghỉ hưu” vì nghề nuôi trâu ở phố quá vất vả, hơn nữa ở cái tuổi 55 ông cũng không còn trẻ để bươn chải như trước. Nghe vậy, nhưng ông không bỏ được. “Tôi đã gắn bó với nghề nuôi trâu quá lâu. Với tôi, đó không chỉ là nghề kiếm tiền mà còn là thói quen, là niềm vui. Nghỉ nghề nuôi trâu tôi sẽ thấy đời mình thiếu đi một cái gì đó”, ông Tởi tâm sự. (còn tiếp)
Theo Lam Ngọc (Thanh Niên)

Có thể bạn quan tâm

Ruổi rong đời chăn vịt

Ruổi rong đời chăn vịt

(GLO)- Sau mỗi mùa gặt, những cánh đồng lúa ở các xã An Lương, An Hòa, An Vinh, Tuy Phước… lại rộn ràng bởi đàn vịt hàng nghìn con tìm về kiếm ăn. Gắn với đàn vịt, những người chăn vịt miệt mài rong ruổi qua nhiều cánh đồng, lấy mùa gặt làm nhịp mưu sinh.

Trầm tích sông Ba

Trầm tích sông Ba

(GLO)- Sông Ba đoạn qua xã Ia Dreh (tỉnh Gia Lai) mùa khô, vài con thuyền đánh cá nằm gối đầu nghỉ ngơi trên những doi cát. Chiều xuống, từ những bến sông, người dân vẫn ra tắm mát dù nước cạn tới mức có thể lội ra giữa dòng.

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

(GLO)- Hơn nửa thế kỷ sau chiến tranh, cựu chiến binh Trần Duy Đức vẫn lặng lẽ đi tìm những mảnh ghép của quá khứ. Từ hành trình tìm lại hình bóng người cha liệt sĩ, ông dành cả cuộc đời sưu tầm, ghi chép và lưu giữ lịch sử quê hương cùng những câu chuyện về những con người đã làm nên lịch sử.

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

Miếu thờ liệt sĩ bên suối Hội Phú

(GLO)- Không biết tên tuổi, quê quán những người lính hy sinh trong trận đánh Tết Mậu Thân 1968 tại Pleiku, người dân bên suối Hội Phú (phường Hội Phú, tỉnh Gia Lai) vẫn âm thầm thắp những nén nhang rồi lập miếu thờ ngay nơi các anh từng nằm xuống. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

Nghị lực phi thường của người thương binh hạng nặng Lê Thái Hà

(GLO)- Khi bị thương nặng tại chiến trường Campuchia, ông Lê Thái Hà (trú phường Bình Định, tỉnh Gia Lai) không nghĩ mình sẽ sống sót. Phục viên với sức khỏe suy giảm đến 91%, ông cũng từng không dám mơ đến những điều xa xôi về tương lai. Vậy mà người cựu chiến binh ấy đã can trường vượt qua tất cả.

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

4 ngày làm vợ, 54 năm đợi chờ

Sau 54 năm kể từ ngày liệt sĩ Nguyễn Văn Đinh ngã xuống trên chiến trường Quảng Trị, bà Nguyễn Thị Ngọ (Nghệ An) mới được đứng trên mảnh đất ông hy sinh. Hành trình ấy khép lại nỗi khắc khoải của một người vợ, nhưng mở ra câu chuyện lay động về tình yêu, sự thủy chung không phai theo năm tháng.

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

'Bí kíp' nón ngựa nghĩa quân Tây Sơn

Nghệ nhân ưu tú Đỗ Văn Lan (80 tuổi, ông Ba Lan) đang giữ nguyên vẹn “bí kíp” tổ truyền làm “nón ngựa Phú Gia” mà ngày xưa nghĩa quân Tây Sơn đội nắng mưa hành quân thần tốc. Những chiếc nón không chỉ như một tác phẩm nghệ thuật mà còn rất bền.

null