Tháng giêng xanh gọi mời

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Hiếm có khi nào dải đất duyên hải Nam Trung Bộ lại đẹp như những ngày này, khi cả đất trời và tình người như chín mọng.

Chiều nay, điện thoại reo. Bạn hỏi kiểu ỡm ờ: "Quê mày nay sao? Tao định…". "Mày ra ngay và luôn đi. Chưa khi nào đẹp như thế" - tôi chỉ nói gọn.

Mà thật. Chỉ có những ngày này trong năm - giữa tháng giêng, bạn mới thấy cả 4 mùa trong mỗi 1 ngày. Cái lạnh của mùa Đông sót lại vào lúc sáng sớm, cái nắng ấm của mùa Xuân khi mặt trời lên, chút nóng của Hạ vào buổi trưa và cái man mát khi hoàng hôn buông. Cái lạnh mùa Đông trong tháng giêng lạ lắm, như chỉ đủ cho cô gái sáng nay diện chiếc áo len mỏng để làm duyên khi tập thể dục buổi sáng. Cái ấm mùa Xuân trong tháng giêng nơi này cũng lạ lắm, chỉ đủ hanh hao cho nỗi nhớ người yêu khi vừa chia tay để về lại với công việc. Cái nóng giữa trưa tháng giêng cũng chẳng gay gắt như khi Hạ chín. Chỉ đủ cho ta thèm một ly đá chanh mẹ khuấy ngày xưa. Và chút Thu cũng chỉ đủ tím nỗi nhớ lúc hoàng hôn.

 

Đến vùng duyên hải Nam Trung Bộ những ngày này, bạn mới cảm nhận được hết thế nào là gió Đông trong bài thơ "Đề đô thành Nam Trang" của Thôi Hộ. Cái thứ gió như được sinh ra bởi sự hợp hôn giữa ông lão gió mùa Đông Bắc và cô gái gió mùa Đông Nam non tơ mà quê tôi hay gọi là gió cấn hay gió cửa (gió thổi từ cửa sông). Cái thứ gió không thông thốc mà chỉ như bỡn cợt, như trêu đùa lên mái tóc dài của những nữ sinh vừa trở lại trường.

Tháng giêng, bầu trời trong xanh, cao vút, không gợn một bóng mây, đến hút mắt bóng chim chiền chiện, vãi nhạc lưng trời. Cái bầu trời trong xanh ấy như hòa vào màu xanh của biển sau mùa giông gió, đến khó phân định đâu là chân trời, như quyện vào màu xanh vườn rau, bãi ngô mẹ chăm để gánh cả học phí các em học đại học.

Chẳng khi nào về vùng duyên hải Nam Trung Bộ được thưởng thức hải sản ngon như trong dịp tháng giêng. Qua mùa biển động, đây là lúc tất cả các loài cá mực, nghêu sò được vẫy vùng tìm thức ăn, nên con nào cũng mập ú, béo ngậy. Đến khi được đưa ra tận chợ, những con mực ống vẫn cứ nhấp nháy như lân tinh. Bạn cứ tha hồ lựa, giá cả chẳng nơi nào rẻ hơn vì người duyên hải Nam Trung Bộ không quen hét giá.

Tháng giêng xanh như cơn khát gặp bạn của những người con vốn chân chất, hiếu khách sau một mùa dịch. Đâu đó vẫn đang vật lộn với đại dịch Covid-19 nhưng vùng duyên hải Nam Trung Bộ vẫn là nơi bình yên để bạn đến mà không nhiều lo ngại.

 

ĐƠN VỊ ĐỒNG HÀNH


Bài và ảnh: Huy Nhật
(Dẫn nguồn NLĐO)

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null