Thâm nhập đường dây mang thai hộ: 'Trại nuôi bà bầu' bên kia biên giới

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Mỗi phụ nữ tham gia vào đường dây mang thai hộ, nếu may mắn thành công ở lần đặt phôi đầu tiên sẽ sống trong những căn hộ như tù giam lỏng chờ ngày sinh nở. Nếu đặt phôi không thành công, đủ loại thuốc kích trứng, thuốc dưỡng niêm mạc, thuốc giữ phôi tiêm vào người để chờ lần sau.
 
Xe khách Ninh Quỳnh đưa phụ nữ mang thai hộ lên Lạng Sơn
Lên đường
Khi nhắn tin qua tài khoản của một “cò mồi” tìm người mang thai hộ (MTH) Quảng Châu tên Thu Ruby, chúng tôi được chào mời nhiệt tình. Chỉ cần mang theo vài bộ quần áo, chứng minh thư gốc, đường dây này sẽ đưa sang Trung Quốc kiểm tra sức khoẻ và cấy phôi. Mọi liên lạc được trao đổi qua mạng xã hội Zalo với tên tài khoản Quỳnh Anh - người tự giới thiệu đang quản lý các bà bầu tại Quảng Châu. Người phụ nữ này giới thiệu có chồng làm tại bệnh viện chuyên điều trị hiếm muộn ở đây.
Hai ngày trước khi lên đường, Quỳnh Anh yêu cầu tôi gửi ảnh chụp chứng minh thư nhân dân và liên tục liên lạc qua Zalo để thuyết phục. Cứ một giờ đồng hồ nếu không thấy tôi vào zalo, Quỳnh Anh gọi điện bằng số điện thoại từ Trung Quốc về để giục.
Chiều 25/3/2019, biết tôi từ quê ra Hà Nội, Quỳnh Anh liên tục gọi điện, nhắn tin hỏi thời gian tôi đến bến xe Giáp Bát. Dù ở Quảng Châu nhưng Quỳnh Anh có đường dây chuyên đưa đón phụ nữ từ các nơi tập trung tại Hà Nội và lên xe đi Lạng Sơn. Quỳnh Anh sắp xếp chuyến đi gồm 3 người, tôi, một phụ nữ từ TPHCM bay ra và một phụ nữ từ Phú Thọ xuống.
Khi tôi ngỏ lời ở nhà bạn một đêm, sáng 26/3 sẽ đến chỗ xe đón để đi Lạng Sơn nhưng Quỳnh Anh cương quyết: “Em phải qua nhà nghỉ chị thuê ở với 2 bạn còn lại, không được ở chỗ nào khác. Xe khách dừng ở bến xe Giáp Bát, chị cho người đón em”.
Sáng hôm sau khi trời mờ tối, chúng tôi  phải tập trung ở bến xe khách Mỹ Đình. Lái xe limousin của nhà xe Ninh Quỳnh gặp với ánh mắt dò xét và hỏi có phải người của chị Quỳnh Anh hay không? Sau đó, xe đưa chúng tôi đưa sang điểm tập kết ở Thạch Bàn (Long Biên, Hà Nội) và thẳng theo quốc lộ 1A lên cửa khẩu Hữu Nghị. Cả hành trình, Quỳnh Anh yêu cầu chúng tôi chụp ảnh, nhắn tin hỏi thăm, dặn dò ăn uống, tranh thủ nghỉ trên xe lấy sức. Gần 10h sáng, xe khách Ninh Quỳnh trả chúng tôi ngồi chờ tại bến Xuân Cương, giáp cửa khẩu Hữu Nghị (Lạng Sơn).
Ngồi chờ đến 11h30, một người đàn ông chạy xe ôm từ hướng cửa khẩu Hữu Nghị đi ra, ánh mắt lấm lét nhìn quanh dò xét. Người xe ôm này cấp tốc giục chúng tôi xếp gọn ba lô, thùng đồ lên xe máy rồi luồn lách giữa đoàn xe container chờ giao hàng, tiến về đường mòn thuộc bản Nà Bàn (xã Bảo Lâm, huyện Cao Lộc, tỉnh Lạng Sơn) để chờ 12h trưa vượt qua mốc biên giới.
Dù chở hai người cùng ba lô quần áo, nhưng người xe ôm vẫn liên tục đảo mắt qua gương chiếu hậu. Khi thấy người lạ trên chiếc xe máy chạy phía sau, người đàn ông này ngay lập tức đưa chúng tôi rẽ tạm vào nhà người dân.
Trong lúc ngồi nghỉ, người xe ôm cho biết sẽ đưa chúng tôi đến đường mòn, dắt đi bộ khoảng vài trăm mét qua cột mốc biên giới. Phía bên kia đường biên, một người phụ nữ tên Lan đón chúng tôi, mua sim điện thoại của Trung Quốc, đặt taxi đưa đến nhà xe Bằng Tường để đi Quảng Châu.
“Trên xe khách, lái xe dặn gì thì làm theo, đến trạm nghỉ không được tự ý đi vệ sinh, vì có thể bị công an Trung Quốc bắt, giam giữ bất cứ khi nào. Nếu không may bị bắt, cứ nói mình đi làm công nhân, đừng nói đi mang thai hộ mà tội nặng hơn. Công ty sẽ tìm cách chuộc mọi người ra nên nếu bị bắt, cháu đừng lo quá”, người xe ôm dặn dò.
 
Nơi ở của các bà bầu mang thai hộ Quảng Châu (Trung Quốc, ảnh cắt từ video)
 “Tù giam lỏng”
Những ngày ở cùng phòng trọ của môi giới chờ khám, ngoài chị Thuý, tôi còn ở cùng chị Hiền - một người có kinh nghiệm MTH ở Quảng Châu. Phòng trọ của chúng tôi vỏn vẹn chiếc giường đôi, một bình nước lọc. Hàng ngày đến bữa ăn, chúng tôi sẽ xuống ăn ở căn phòng phía dưới của môi giới với đầy đủ bếp, bát đũa.
Trước đây, chị Hiền từng sang Quảng Châu MTH, khi trở về thì số tiền công không đủ trang trải nợ nần. Bẵng đi một thời gian, ở tuổi ngoài 30, chị Hiền quyết định liều thêm một phen dù biết “bà chửa cửa mả” để mong kiếm được chút vốn liếng làm ăn bởi không học vấn, kỳ cạch làm công nhân, không biết bao giờ chị mới trả hết số tiền nợ vay cho cha chữa bệnh.
Ánh mắt xa xăm, chị Hiền nhớ lại tháng ngày sống trong “trại nuôi bà bầu” ở Quảng Châu. Để bình yên qua được 8 tháng mang bầu, nguyên tắc tuyệt đối phải ngoan, chỉ cần ăn, ngủ, đi khám định kỳ. Những người cho thuê bụng như chị Hiền vẫn được sử dụng điện thoại, sử dụng zalo để liên lạc với người thân bạn bè nhưng phải cực kỳ cẩn trọng. Bởi trên tính năng zalo bên Quảng Châu có chức năng định vị chính xác. Nhiều bà bầu vượt biên đã bị công an Trung Quốc ập vào bắt và tạm giam với cuộc sống khổ cực trong nhà giam khi bụng bầu to vượt mặt.
Lần đầu sang Trung Quốc mang thai hộ, sau khi đặt phôi, chị phải tiêm thuốc dưỡng thai. Những mũi tiêm chọc thẳng vào bắp hoặc mông - tuỳ thuộc vào chỉ định của bác sĩ. Ở cùng khu với chị Hiền, nhiều phụ nữ đặt phôi lần đầu không thành công phải tiêm thuốc kích thích rụng trứng để tiếp tục đặt phôi lần kế tiếp.
Mỗi khu nhà là các căn hộ chung cư trên một mặt sàn, có người quản lý. Họ quan sát, kiểm tra sát sao các bà bầu, và việc chụp ảnh bị cấm tuyệt đối để tránh lọt thông tin ra bên ngoài. Đến giờ ăn, người nấu ăn của Trung Quốc sẵn sàng cho bà bầu. Mỗi đợt có công an kiểm tra, bà bầu cứ ngồi im trong phòng để tránh bị bắt. Lo lót cho công an đã có quản lý.
Vị khách duy nhất ghé thăm bà bầu chính là bố mẹ của phôi thai đang mang trong mình. Gia đình tốt bụng, bồi dưỡng tiền cho, gia đình không tốt bụng không có gì. Từ 10 - 12 tháng kể từ khi đặt phôi, những phụ nữ quanh quẩn trong 4 bức tường chung cư, không người thân, không bạn bè, lầm lũi như xác không hồn chờ cái thai trong bụng lớn theo từng ngày.
Sau khi thu thập được cơ bản thông tin, để đảm bảo an toàn, lấy lí do cá nhân, tôi tìm cách trốn khỏi tầm kiểm soát của người quản nhà để báo lực lượng biên phòng Việt Nam ngăn chặn...
“Ở bên đó, mình như những rô bốt lầm lũi trong trại nuôi bà bầu chờ cái thai lớn dần. Những phụ nữ được phân ra từng khu khác biệt. Khu dành cho người chờ cấy phôi, khu dành cho người mang thai 3 tháng đầu, khu dành cho người mang thai 3 tháng giữa và khu cho người mang thai 3 tháng cuối, chờ sinh”
 Chị Hiền - một phụ nữ từng MTH ở Quảng Châu

  (còn nữa)

Nhóm PV Kinh tế (TP)

Có thể bạn quan tâm

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Giấc mơ về một khu vườn sáng

Vân Anh năm nay 40 tuổi, sống cách Hoàn Kiếm của Hà Nội chỉ hơn chục cây số. Chị từng là giám đốc điều hành của một công ty có hàng trăm nhân viên, quen với áp lực, nhịp sống gấp gáp và những quyết định lớn nhỏ mỗi ngày.

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

Tết này, người dân vùng bão lũ có nhà mới

(GLO)- Càng gần đến Tết Nguyên đán, những căn nhà mới của người dân vùng bão lũ càng hiện rõ hình hài. Khi những mái ấm được dựng lên từ mồ hôi, công sức của bộ đội và sự chung tay của cộng đồng, mùa xuân cũng kịp về sớm hơn với những gia đình lam lũ từng chịu nhiều mất mát do thiên tai.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

Vào rốn lũ cứu người

Vào rốn lũ cứu người

Giữa lúc thiên nhiên thử thách, họ đã chọn hành động; giữa hiểm nguy, họ chọn dấn thân và giữa bao nỗi lo, họ mang đến hy vọng. Những chàng trai từ Đà Lạt, Phan Thiết đã vượt hàng trăm kilomet giữa mưa lũ, sạt lở để đến với người dân vùng lũ Khánh Hòa, Phú Yên (cũ).

Trở về nẻo thiện

Trở về nẻo thiện

Hiểu được không nơi nào bằng, yên bình như buôn làng, những già làng, người có uy tín ở Gia Lai kiên trì đêm ngày vận động, giải thích cho người dân không nghe theo lời dụ dỗ của “Tin lành Đê Ga”.

Căn nhà của bà Đào bị đổ sập hoàn toàn trước cơn lũ dữ.

Những phận người ở rốn lũ Tuy Phước

(GLO)- Chỉ trong vòng nửa tháng, người dân vùng rốn lũ Tuy Phước phải gồng mình gánh chịu 2 đợt bão lũ lịch sử. Bên cạnh những căn nhà trơ trọi sau lũ, những phận người trắng tay vẫn cố gắng gượng dậy, với hy vọng được dựng lại mái ấm và cuộc sống yên bình.

Chuyện cổ tích của buôn làng

Chuyện cổ tích của buôn làng

(GLO)- Ở làng Tươl Ktu (xã Đak Đoa), khi nhắc đến vợ chồng bác sĩ Nay Blum - H’Nơn, người dân nơi đây luôn kể về họ như kể lại những câu chuyện cổ tích. Với họ, đôi vợ chồng bác sĩ ấy là quà của Yang tặng cho làng Tươh Ktu.

null