Suýt chết vì… phượt

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Đi phượt là giải quyết cái tôi của mình và rất có nguy cơ 'làm phiền người khác'.
 
Khung cảnh khá đẹp nhưng không đến mức phải bất chấp nguy hiểm để đến. Ảnh: Nguyễn Thế Thịnh
Cuối tháng 8 vừa rồi, một nhóm 4 du khách đi phượt bị lạc ở bán đảo Sơn Trà (Đà Nẵng), một người trượt chân ngã xuống vực. Anh Trần Long Khải đang câu cá ở khu vực Mũi Nghê nghe tiếng kêu đã đến cứu nhưng chính anh bị tử nạn.
Đó là một trong nhiều câu chuyện đau lòng của các nhóm phượt thủ bất chấp cảnh báo nguy hiểm. Nhưng chính chúng tôi suýt nữa lặp lại điều này.
Ký ức ngôi làng... dưới nước
Anh em bạn bè lâu ngày gặp nhau nói đủ thứ chuyện trên đời, và trong những câu chuyện đó, không bao giờ thiếu ký ức về tuổi thơ, về ngôi làng mình sinh ra và lớn lên.
Khi câu chuyện đang rôm rả thì mặt Hùng chùng xuống, đoạn nói như độc thoại:
“Làng của tôi nằm bên bờ thượng nguồn một dòng sông, bây giờ đã thành hồ chứa nước. Những ngọn cây cao nhất trong vườn giờ cũng chìm dưới độ sâu năm chục mét. Mọi người có thể về quê mình, nhà mình, bước qua lối mòn, sờ vào từng viên gạch, sờ vào ký ức của chính mình. Nhưng tôi thì khác. Tôi đi bằng thuyền trên ngôi làng của tôi và tưởng tượng ra, ngày xưa mình từng đi chăn trâu, câu cá, từng đi học ở dưới... lòng hồ. Dù thế, tôi vẫn muốn trở về nơi ấy, đi trên lòng hồ ấy, lòng hồ lưu giữ tuổi thơ tôi”.
Câu chuyện của Hùng khiến chúng tôi quyết định trở về... ký ức của anh.
Mới hết mùa hạn, mưa chưa nhiều nên hồ còn rất cạn. Đứng trên đập ngăn nhìn xuống, hồ sâu hun hút. Nó để lộ ra những ngọn đồi với những vạt cây khô. Nếu hồ đầy nước thì đi từ đập ngăn đến cánh rừng phía tây không xa, nhưng mùa khô thuyền phải chạy theo lạch nước, ngoằn ngoèo mất hơn một giờ.
Từ chỗ thuyền cập bến, đi bộ thêm 40 phút trên đá cuội mới đến cửa một khe nước có bóng cây. Chỗ này ngày xưa Hùng chưa thể đến vì rất xa.
Chúng tôi xếp đá làm nơi nghỉ chân, soạn các thứ mang theo và cùng Hùng ngồi ôn lại... ký ức.
Trời về chiều.
 
Chiếc thuyền chở 6 người chỉ có một cái áo phao
Chuyến đò... bão táp
Không ngờ trời sập tối nhanh đến thế.
Khi chúng tôi lên thuyền quay trở lại thì hoàng hôn bao phủ mặt hồ. Những hàng cây khô vươn lên trong chút ánh chiều còn sót lại như những cánh tay khẳng khiu cố vươn lên để nói một điều gì đó. Cảnh tượng làm cho ai nấy đều bất an.
Chỗ thủng được anh lái thuyền bịt bằng bao giấy bóng bắt đầu bung ra, nước phun lên thành vòi. Người cố gắng trám lại, người dùng hai cái mũ bảo hiểm tát nước, nhưng có vẻ hai bên ngang nhau nên nước không hề cạn.
Lúc đi, nhìn trên thuyền chỉ có một cái áo phao đã cũ. Nhưng trong khi hào hứng, chẳng ai nghĩ đến điều không may. Giờ thì bắt đầu nghĩ.
Ngoài anh Tam lái thuyền và tôi biết bơi khá, trong thuyền còn thêm một người biết bơi vào loại làng nhàng. Ba người phụ nữ thì không.
Có vẻ vì sợ quá nên ai cũng cố trấn tĩnh bằng cách nói to và nói bạo:
- Bây giờ, nếu thuyền chìm, anh Tam chắc sẽ thoát trước, thằng Quang ngoi ngóp có thể hên xui, còn anh, anh sẽ cứu ai?
Tôi cố nói cho hài hước:
- Anh sẽ cứu Hằng vì cô ấy còn có hai con, còn hai đứa chưa có chồng, có việc gì thì cũng chẳng việc gì mà tiếc.
Cả bọn ồ lên phản đối, đưa ra rất nhiều lý lẽ.
Lúc đó trời đã tối hẳn. Một chiếc thuyền máy đi đánh cá lao vút sang trước mũi thuyền chúng tôi, chỉ cách nhau trong tích tắc. Cảnh y như phim Quá nhanh quá nguy hiểm.
Người lái thuyền có vẻ bất an, anh điều khiển thế nào làm chiếc thuyền đi với tốc độ cao lao vào vách dựng đứng, đuôi thuyền chìm xuống, nước tràn vào.
Hai người dùng mũ bảo hiểm tát nước trong nỗ lực bất thành. Anh Tam hết sức luống cuống cứ đứng sau đuôi thuyền ngập nước tìm cách nổ máy. Tôi nhảy lên bờ, hét Quang lên theo. Hai anh em cố dùng một trăm năm mươi phần trăm sức lực để đẩy thuyền ra. Có đẩy được thuyền ra thì đuôi thuyền mới nổi lên, may ra nó sẽ không chìm.
Nhưng thế đứng lúc đó rất khó. Vách đồi (vốn chìm dưới nước) dựng đứng. Hai anh em vừa đẩy vừa cố bám để không trượt chân. Tôi hét lớn:
- Khi nào anh hô thì tất cả nhảy lên bờ, bám vào gốc cây khô.
Ơn trời, chiếc thuyền bắt đầu nhích ra và... đuôi thuyền nổi lên.
Tát cạn bớt nước thì thuyền bắt đầu chạy. Trời tối om. Tam lấy đèn pin trao tôi đứng trước mũi thuyền để soi đường. Tôi bảo, sao lạ rứa Tam, không soi, mình nhìn mặt nước, nhìn vách núi hai bên cứ thế chạy vào giữa chứ soi đèn càng loạn lên. Tam không nghe, có lẽ anh ta đang luống cuống.
Nguy hiểm
Định thần rồi, hỏi:
- Tam, thế mày đã lái thuyền đi trên hồ này nhiều chưa?
Tam thật thà:
- Em đi nhiều nhưng toàn... vợ em lái.
Trời đất!
Tam 33 tuổi, học xong lớp ba thì bỏ, giờ đã một vợ 3 con. Vợ chồng Tam sống trong một ngôi nhà trước có rất nhiều miếu thờ. Hỏi mới biết, dân vùng này thế, nhà có ai mất đều lập một cái miếu. Hèn gì khi dừng mua nước, cái nhà bán tạp hóa trước có cả chục cái miếu xếp thành hai hàng.
Lúc ngồi ở dưới một thác nước nhỏ, có cái hồ nước trong, thấy trời âm u, tôi đã dặn, giả như có nước đổ về, vì có thể có mưa đầu nguồn, ở đây sẽ sinh lũ quét. Lúc đó chúng ta trèo lên vách núi phía này (chỉ tay), cố gắng lên đến đỉnh đồi.
Trước đó, tôi đã âm thầm lấy điện thoại, cho vào chiếc bao cao su, nay nhét thêm cái bật lửa vào đó rồi buộc dây cao su thật chắc.
Kinh nghiệm này có từ những đợt đi tác nghiệp và cứu trợ bão lụt, sau này, tôi vẫn nói lại với phóng viên và sinh viên báo chí. Không chỉ điện thoại mà cả máy ảnh. Nếu ống kính dài thì phân ra, dùng một bao cao su bọc thân máy, một cái bọc ống kính. Bao cao su co giãn tốt, chỉ cần cẩn thận nống ra từ từ, sẽ vừa.
Hầu hết nghe chuyện này đều cả cười, còn cự lại, bảo có bao cao su trong túi xách chắc “vợ nó làm thịt”. Tôi bảo, cứ nói cho rõ ràng, vợ chứ có phải yêu quái đâu mà làm thịt đứa có lý như ta?
Giả sử có lũ quét, leo lên đồi, dừng bật lửa, đốt đống củi, thế nào cũng có người đến cứu.
*
Tôi viết lại câu chuyện này để muốn nói với những người thích phượt hay đơn giản là rủ nhau đi chơi đâu đó thì chớ chủ quan, nhất là đi trên sông nước. Bọn tôi đã rất ân hận khi đến hồ, người bảo vệ đã ngăn không cho đi nhưng cả bọn cứ tìm cách nói dối để anh ta tin và đi. Tôi cố tình không viết địa điểm hồ nước này vì sợ liên lụy đến anh ấy.
Người Nhật tổng kết văn hóa của mình chỉ bằng một câu: “Không làm phiền người khác”. Đi phượt là giải quyết cái tôi của mình và rất có nguy cơ “làm phiền người khác”.
Nguyễn Thế Thịnh (Thanh Niên)

Có thể bạn quan tâm

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo "Hà Mòn" đi qua - Kỳ 3: Gieo lại niềm tin trên đất cũ

(GLO)- Khi tà đạo “Hà Mòn” tan biến, trên những buôn làng ở xã Hra, xã Đak Pơ, niềm tin làm giàu đang được gieo lại từ chính mảnh đất cũ. Nhờ sự vào cuộc của cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng cùng ý chí vươn lên của người dân, những vùng đất này đang chuyển mình mạnh mẽ. 

Xây thế trận lòng dân từ sâu rễ bền gốc nơi tà đạo Hà Mòn đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo Hà Mòn đi qua - Kỳ 2: Tỉnh ngộ sau chuỗi ngày tối tăm

(GLO)- Phía sau những lời hứa hẹn mơ hồ về một cuộc sống sung túc không cần lao động. Ở một số buôn làng, những mái nhà vốn yên ấm bị xáo trộn. Chỉ khi cấp ủy, chính quyền, lực lượng chức năng kiên trì vận động, nhiều người mới dần nhận ra sự thật, tỉnh ngộ và quay về với cuộc sống bình thường.

Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

E-magazine Xây dựng thế trận lòng dân nơi tà đạo “Hà Mòn” đi qua - Kỳ 1: Nơi bóng tối tà đạo “Hà Mòn” đi qua

(GLO)- Có một thời, ở những ngôi làng Bahnar như Kret Krot (xã Hra), Kuk Kôn, Kuk Đak (xã Đak Pơ), nhịp sống bình yên bỗng chùng xuống. Tà đạo Hà Mòn như một “cơn gió độc” quét qua, để lại phía sau sự im ắng nặng nề, len lỏi vào từng mái nhà, khiến buôn làng trở nên khép kín, u ám.

Thúng chai lên phố

Thúng chai lên phố

Nghề đan thuyền thúng bằng tre (thúng chai) dùng để đi biển đánh bắt hải sản sau hàng trăm năm giờ đang dần mai một. Những ngư dân miền Trung vẫn âm thầm bám nghề bằng tình yêu mưa nắng đời người, và ngày càng nhiều những chiếc thúng chai rời biển về phố làm du lịch.

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

Những chuyện tình xuyên biên giới ở Ia O

(GLO)- Trên vùng biên Ia O (tỉnh Gia Lai), dòng Pô Cô vừa là ranh giới tự nhiên, vừa là nhịp cầu kết nối lương duyên. Từ những lần qua lại thăm thân, dự lễ hội, nhiều mối tình nảy nở, hình thành nên những mái ấm xuyên biên giới bình dị, bền bỉ, góp phần dệt nên diện mạo riêng nơi phên giậu Tổ quốc.

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Làng bồng bềnh trên dòng Pô Kô

Giữa miền biên viễn phía tây Gia Lai, trên dòng Pô Kô hùng vĩ, hàng chục gia đình từ Tây Nam bộ tìm đến lập nghiệp, dựng nên những căn nhà nổi chông chênh giữa sóng nước. Cuộc mưu sinh lặng lẽ thể hiện nghị lực của con người, ý chí bám trụ và khát vọng sống chan hòa cùng sông nước.

Bấp bênh xóm chài vùng biên

Bấp bênh xóm chài vùng biên

(GLO)- Xóm chài trên mặt hồ thủy điện Sê San (làng Tăng, xã Ia O) hiện có 17 hộ với 58 nhân khẩu, đến từ các tỉnh ở miền Đông Nam Bộ và Tây Nam Bộ. Không đất ở, thiếu giấy tờ tùy thân, họ tự dựng nhà bè, bám lấy con nước để mưu sinh.

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

Bám rừng giữ “báu vật” giáng hương

(GLO)- Ẩn giữa rừng sâu xã Krong (tỉnh Gia Lai), những căn lán nhỏ được dựng ngay dưới gốc giáng hương cổ thụ. Đó là nơi lực lượng bảo vệ rừng ăn ngủ, thay nhau canh giữ từng cây hương quý - những “báu vật” của đại ngàn.

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí bầu cử nơi biên giới

Bộ đội Biên phòng lan tỏa không khí ngày hội lớn của toàn dân nơi biên giới

(GLO)- Những ngày cận kề cuộc bầu cử đại biểu Quốc hội khóa XVI và HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, cán bộ, chiến sĩ Đồn Biên phòng Ia Mơ (tỉnh Gia Lai) phối hợp với chính quyền, già làng, người uy tín đến từng làng tuyên truyền, vận động bà con sẵn sàng tham gia ngày hội lớn của toàn dân.

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Đội SOS Long Hải: Giữ bình yên cho những cung đường

Khi phố xá đã lên đèn và nhiều gia đình yên giấc, trên những tuyến đường thuộc xã Long Hải (TPHCM) vẫn có những ánh đèn xe lặng lẽ di chuyển. Đó là ánh đèn của Đội SOS Long Hải - nhóm thanh niên tình nguyện đã suốt 7 năm qua hỗ trợ người dân gặp sự cố giao thông trong đêm.

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Đêm đập trống dưới ánh trăng rừng

Giữa vùng lõi của Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, nơi núi đá vôi dựng đứng như những bức tường thành và rừng già nối tiếp đến tận biên Việt - Lào, có một lễ hội mà mỗi nhịp trống vang lên dường như làm nghiêng ngả cả đại ngàn: Lễ hội Đập trống của người Ma Coong.

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

'Rừng thiêng' giữa đại ngàn

Giữa đại ngàn Trường Sơn hùng vĩ, nơi mây trắng quấn quýt những đỉnh núi của vùng cao Đà Nẵng, có một cánh rừng không chỉ xanh bởi lá, mà còn xanh bởi ký ức. Người dân gọi đó là 'rừng bác Năm Công'.

Cán bộ trại giam động viên, chia sẻ với phạm nhân.

Tình người sau cánh cổng trại giam

(GLO)- Từ những câu chuyện rất thật của người trong cuộc, có thể thấy tính nhân văn trong công tác giáo dục, cải tạo phạm nhân tại Trại tạm giam số 1, Công an tỉnh Gia Lai. Đó là nơi cán bộ, chiến sĩ đang kiên trì cảm hóa những người lầm lỗi bằng trách nhiệm và lòng nhân ái.

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

Vị linh mục hiến kế chống Pháp

(GLO)- “Chuyện giặc Pháp xâm lăng ngang ngược, xin ra lịnh cho người có đạo giúp nước lập công, ai phản nghịch sẽ giết cả họ. Kẻ có đạo dù có thịt nát xương tan cũng cố báo đền ơn nước, quyết chẳng hai lòng”.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

null