Sống ở xóm ngụ cư: Tuổi thơ bị đánh cắp

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Ở xóm ngụ cư Hương Quê (H.Bình Chánh, TP.HCM), hầu hết trẻ em không được đến trường. Thanh thiếu niên không có việc làm tử tế, chỉ tìm vận may ở sòng bài, đá gà, chơi số đề...
 
Khang phải phụ cha dượng kéo xe đi làm mỗi ngày. ẢNH: LAM NGỌC
... Nhiều cô gái vị thành niên đã sớm tay bồng, tay bế...
Mới 14 tuổi, nhiều cô gái ở xóm này đã có con. Không ít người trong số họ lạm dụng bạo lực, biến tuổi thơ của con mình trở nên bất hạnh.
28 tuổi và đàn con 10 đứa
Chuyển về xóm Hương Quê mấy năm nay, gia đình chị H.T.Thúy (28 tuổi, quê gốc An Giang) trở thành tâm điểm của cả xóm. Có tám đứa con, từ sáng đến tối lúc nào cũng nghe nheo nhéo tiếng chị Thúy chửi bọn nhỏ: “Mày tính chọc điên tao hả”, “Đi gọi ba mày đi, tao không biết. Biến!”… khiến tôi là người mới đến cũng cảm thấy ngộp thở và đau đầu.
Sau vài ngày thân hơn, tôi được biết chị Thúy lấy chồng đầu tiên vào năm 2005, có hai con. Năm 2008, chồng bỏ đi, chị sống với mẹ ruột ở một xóm giải tỏa tại Q.8. Sau đó chị gặp người chồng hiện tại, kiếm sống bằng cách dẫn con riêng của vợ đi hát kẹo kéo. Từ đây, chị Thúy đẻ tiếp một lèo... tám đứa con, mỗi đứa chỉ cách một tuổi. Chưa đầy 10 năm chị Thúy già đi thấy rõ, quanh mình chỉ thấy toàn tã, sữa.
Người mẹ trẻ chưa đầy 30 tuổi phải đánh vật với gần chục đứa con nên chị thường không giữ được bình tĩnh. Mỗi khi con làm sai, chị lại ném đồ, la hét hoặc đánh đập. Lúc đầu chị còn dùng chổi, roi để đánh con nhưng sau này người trong xóm thường thấy chị tìm được cái gì ném cái đó, con bị thương là bình thường.
Có lẽ lấy chồng khi cơ thể chưa hoàn thiện hết, sinh đẻ không ngừng và lại không hạnh phúc trong hôn nhân nên suốt nhiều năm Thúy bị trầm cảm. Khuyên chị tìm bác sĩ tâm lý nhưng Thúy khẳng định không có bệnh gì.
Hỏi vài người hàng xóm, họ tỏ ra khá thờ ơ. “Đẻ cho lắm rồi bỏ lăn lóc hết xó này tới xó kia. Tám đứa sau chết mất hai, giờ còn sáu mà đứa nào cũng đầy ghẻ, thấy mà ghê”, anh T. hàng xóm lắc đầu nhận xét.
Lấy chồng sớm như Thúy ở xóm ngụ cư này không hiếm. Năm 2017 cả xóm Hương Quê xôn xao việc L.K.N cưới chồng bởi lúc đó cô bé mới…14 tuổi.
 
Cái chòi xập xệ này là nơi ở của D., một người phụ nữ chưa đầy 30 tuổi nhưng đã có 11 đứa con và trải qua nhiều đời chồng. ẢNH: LAM NGỌC
Sau đám cưới, N. chuyển khỏi xóm Hương Quê, cùng chồng thuê căn trọ nằm sát mấy bụi dừa nước. Trong phòng đặt cái lồng nuôi mấy con gà, cạnh chỗ nằm của đứa con mới hơn 1 tuổi. “Nuôi gà trong nhà sẽ ảnh hưởng không tốt tới đứa trẻ. Sao không cho gà ra ngoài?”, tôi hỏi. Bằng vẻ mặt đầy lo lắng, N. cho hay: “Đưa gà ra ngoài là mất liền. Ở đây, cái gì cũng phải để trong phòng thôi”.
Đẻ con liên tiếp để... tránh vào tù
N.T.T.D chưa đầy 30 tuổi nhưng đang mang bầu đứa con thứ... 11. Với D. việc sinh con chỉ để không phải... đi tù.
Theo những người trong xóm Hương Quê, vì thường xuyên ăn cắp vặt và gây rối nên chủ trọ cho tiền để gia đình D. chuyển đi nơi khác. Nhưng chẳng biết đi đâu nên cả nhà dựng chòi tá túc ngay khu đất của một người chủ chưa xây nhà.

Gia cảnh nghèo khó, D. và chồng lại nghiện ma túy nên phạm tội như cơm bữa. Mỗi lần D. phạm tội, công an tới bắt là phải bất lực vì D. có bầu liên miên, đứa lớn chưa kịp cứng cáp D. đã tiếp tục bầu đứa nhỏ. Con lớn nhất của D. năm nay mới 10 tuổi nhưng đã phải trông chừng một đàn em nhỏ. Khi có tiền thì D. cho con ăn, khi không có thì đẩy hết cho người vú nuôi già. Một số người trong xóm bảo D. nên cho con. Nghe lời, D. đã cho hai đứa trẻ. Mỗi đứa cho đi D. nhận về 10 triệu đồng, nhận về hôm trước hôm sau là hết.


Vì cưới nhau sớm nên N. và chồng không đăng ký kết hôn, con sinh ra phải mang họ mẹ. Hiện tại, toàn bộ việc kiếm tiền mua sữa nuôi con N. đều phó mặc cho chồng: “Hết tiền thì em mua từng bịch. Hôm nào có tiền em mua nhiều hơn một chút để dành sữa cho con uống”. Đưa tay lên cái kệ sát vách tường, N. kéo tấm khăn sô phủ kín mặt trên để lộ hơn chục bịch sữa bò. “Con em uống sữa này không hà, một ngày chục bịch vì em không có sữa. Nó bỏ bú em từ khi còn trong cữ. Giờ được tám tháng rồi nhưng nuôi từ giờ tới lớn chắc còn rất cực”, N. chia sẻ.
Nhìn cách người mẹ hai con thay tã, pha sữa một cách vụng về, tôi hỏi vì sao gia đình em không cấm cản thì bà K. (hàng xóm của N.) cho hay: “Cản đâu có được. Không cho thì chúng bỏ đi nơi khác, lúc đó mất con. Chi bằng cho chúng cưới vừa được nở mày, nở mặt mà con vẫn gần bên”.
Sợ đòn roi, 18 lần bỏ nhà
Chạng vạng, như thường lệ, chiếc xe lôi của ông T.T.Huy và bà N.T.Hồng rời khỏi khu Hương Quê hướng về khu Trung Sơn (H.Bình Chánh, TP.HCM) bắt đầu một ngày lao động kéo dài tới 2 - 3 giờ sáng. Năm đứa con của họ lần lượt được nhấc khỏi thùng xe lang thang trên vỉa hè đường số 9A, chỉ còn lại đứa nhỏ hơn 1 tháng tuổi nằm chơi một mình trên thùng xe. Bà Hồng ngồi một góc quan sát tụi nhỏ xin tiền người qua lại. Trong lúc đó, Khang, đứa con lớn nhất 13 tuổi, cầm hộp kẹo chewing-gum theo ông Huy tới mấy quán nhậu bán.
Hơn 23 giờ, chẳng hiểu vì lý do gì Khang không chịu bán kẹo nữa mà nhớn nhác tìm cách chạy trốn. Ông Huy túm cổ Khang và táng cho thằng bé chục bạt tai ngay trên đường rồi ép lên xe. Đi được một đoạn ngắn, Khang lại nhảy xuống tìm đường chạy, mỗi lần như thế, ông Huy chạy theo kéo lại, đế thêm vài cái tát mạnh như trời giáng. Cuộc giằng co giữa người đàn ông và đứa nhỏ lặp đi lặp lại khoảng chục lần cho đến khi về tới xóm Hương Quê.
Thèm kẹo cũng không dám ăn
Cuộc sống đầy nước mắt của Khang được bắt đầu bằng những trận đòn như cơm bữa từ lời kể của hàng xóm: “Bữa nào không ăn đòn là nó ăn cơm không ngon". Nói là ăn cơm nhưng Khang chỉ được ăn đồ cặn đồ thừa. "Dù có bánh cho con nhà hàng xóm nhưng họ cũng không cho thằng bé”, một người hàng xóm xót xa.

Lúc tới thăm nhà, tôi cho Khang vài viên kẹo nhưng cậu bé cứ len lén nhìn hết mẹ lại tới cha dượng, dù có vẻ rất thèm nhưng em không dám bỏ kẹo vào miệng mà đưa cho mấy đứa em. Phải đến khi tôi đưa kẹo vào miệng nói nhai đi em mới dám nhai.


Khang là con riêng của bà Hồng với chồng trước. Ông Huy, bà Hồng lấy nhau từ năm 2009, sinh thêm… tám đứa con. Cả nhà về xóm này được mấy năm.
Ở xóm này, Khang bị xem là “cục nợ đời” nhưng cũng khiến nhiều người xót xa. Em vừa là công cụ kiếm tiền chính cho cả gia đình nhưng cũng là nơi trút giận của mẹ và cha dượng khi có chuyện không vừa ý.
Trong sáu đứa con sống cùng, Khang bị ghét nhất. Bất kể câu nói, việc làm gì của Khang cũng có thể tạo cơn phẫn nộ cho mẹ và cha dượng. Có lần, người trong xóm chẳng hiểu vì sao mẹ Khang cào rách cánh cửa tủ mới mua rồi nói với cha dượng là Khang làm. Việc đó đã khiến Khang nhận một trận đòn thừa sống thiếu chết.
Có hôm lột bỏ chiếc nón mới hết hồn khi thấy trên đầu, mặt em toàn những vết sẹo chi chít. “Thằng nhỏ 13 tuổi mà có khác gì đứa trẻ lên 5. Vậy mà khi đánh họ nhẫn tâm giẫm chân lên ngực, lên cổ thằng nhỏ, nắm đầu thằng nhỏ đập bôm bốp vào tường tới nỗi người ở phòng bên cạnh nghe thôi mà nổi da gà. Không tin, ở đây vài hôm là biết liền”, một người hàng xóm nói.
Chẳng đợi lâu, ngay trưa hôm sau nghe tiếng ồn ào, tôi chạy ra mới thấy Khang vừa bị mẹ lấy chiếc búa bổ vào đầu, máu chảy lênh láng, ướt cả mặt. Lúc này người cha dượng đang chơi bạc về lấy chiếc áo cũ lau máu rồi ra lệnh em vào nhà không được ra ngoài.
Một ngày sau trận đòn ấy Khang bỏ trốn. Đây không phải lần đầu mà lần thứ...18. (còn tiếp)
(Tên một số nhân vật trong bài đã được thay đổi)
Lam Ngọc (Thanh Niên)

Có thể bạn quan tâm

Phía sau đầu sóng Trường Sa

Phía sau đầu sóng Trường Sa

Bán đảo Cam Ranh nắng gió có một khu đô thị đặc biệt mang tên Khu đô thị Căn cứ quân sự Cam Ranh (Khánh Hòa). Sau những ô cửa bình yên nơi đây là mái ấm của các gia đình quân nhân, trong đó có những người vợ đang ngày ngày thay chồng chăm lo tổ ấm, khi các anh làm nhiệm vụ nơi đầu sóng Trường Sa.

Thầy tôi là nhà cách mạng làm thơ

Thầy tôi là nhà cách mạng làm thơ

Tôi gọi cha tôi bằng 'thầy' vì ông cụ muốn tôi nhớ lại gốc gác của mình từ một làng nào đó ở đất Nghệ An. Người Bắc hay gọi cha là thầy, mẹ là u. Bên nội tôi là người di dân, vào Quảng Ngãi từ mấy trăm năm trước.

Lưu giữ ký ức thời hoa lửa bằng công nghệ

Lưu giữ ký ức thời hoa lửa bằng công nghệ

(GLO)- Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Những người trực tiếp đi qua những năm tháng khốc liệt ấy, nay đều đã ở tuổi xế chiều. Nhưng thời gian không chờ đợi ai. Khi những nhân chứng dần vắng bóng, cũng là lúc nhiều mảnh ghép ký ức về lịch sử dân tộc không còn cơ hội được kể lại.

Lộ Diêu vươn mình từ gian khó

Lộ Diêu vươn mình từ gian khó

(GLO)- Trước đây, Lộ Diêu (phường Hoài Nhơn Đông) như một thế giới tách biệt với bên ngoài. Ðặc trưng địa hình và cuộc sống của người dân nơi đây được đúc kết qua câu: “Lộ Diêu một biển ba đèo - Gian nan đã vượt, khó nghèo đã qua”.

Làng xưa nay đã đổi thay

Làng xưa nay đã đổi thay

(GLO)- Sau khi về định cư ở vùng đất mới, cuộc sống của người dân 4 làng Plei Pông, Kinh Pêng, Plei Trớ và Plei Hek thuộc xã Chư A Thai (là các làng căn cứ cách mạng trong 2 cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ, còn gọi là 4 làng Ðồn) đã có nhiều đổi thay rõ nét.

Mang con dấu đến bản

Mang con dấu đến bản

Hai đứa con đã 15 và 13 tuổi, nhưng lần đầu tiên, vợ chồng anh Moong Văn Phong mới đi làm khai sinh cho con khi Trung tâm Phục vụ hành chính công xã Nhôn Mai (Nghệ An) mang con dấu đến tận bản để làm thủ tục cho dân.

Những dáng lính vùng biên

Những dáng lính vùng biên

(GLO)- Tôi gặp những người lính trên những chuyến tàu tuần tra ngoài khơi xa, giữa những hải trình dọc dài duyên hải đồng hành, làm chỗ dựa bảo vệ ngư dân và giữ gìn an ninh trật tự trên biển quê hương; gặp họ giữa những vùng biên giới Campuchia heo hút đầy nắng gió.

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

Nửa đời tìm cha, một đời lưu giữ ký ức

(GLO)- Hơn nửa thế kỷ sau chiến tranh, cựu chiến binh Trần Duy Đức vẫn lặng lẽ đi tìm những mảnh ghép của quá khứ. Từ hành trình tìm lại hình bóng người cha liệt sĩ, ông dành cả cuộc đời sưu tầm, ghi chép và lưu giữ lịch sử quê hương cùng những câu chuyện về những con người đã làm nên lịch sử.

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cạm bẫy ma tuý mới "pod chill" - Bài 2: Từ thuốc gây mê y khoa đến bẫy ma túy núp bóng pod chill

Cầm trên tay chiếc “pod chill” nhỏ gọn, tỏa ra mùi hương trái cây ngọt ngào, nhiều bạn trẻ hồn nhiên nghĩ rằng mình chỉ đang dùng một sản phẩm giải trí thời thượng. Nhưng đằng sau làn khói thơm ấy lại là Etomidate - một hoạt chất gây mê y học bị giới tội phạm “biến tướng” thành ma túy nguy hiểm.

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

Những dấu vết bí ẩn ven sông Ba

(GLO)- Men theo bờ sông Ba đoạn chảy qua buôn Tơnia (xã Ia Rsai, tỉnh Gia Lai), khi nắng cuối ngày hắt những tia vàng lấp lánh trên mặt nước, chúng tôi bắt gặp những vật thể lạ nhô lên khỏi lớp đất sét. 

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

Vị Xuyên - Bạn tôi vẫn còn đó

(GLO)- Vùng biên giới Vị Xuyên, tỉnh Tuyên Quang (Hà Giang cũ) hôm nay đã đổi thay, nhưng những người đồng đội của tôi vẫn còn đó, nằm ngay ngắn trong đội hình “hàng thẳng hàng, lối thẳng lối, quân dung tươi tỉnh” tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên.

Chị Djen giới thiệu những chùm răng rẽl vừa thu hái

Theo mùa răng rẽl

(GLO)- Mưa như trút nước xuống những cánh rừng ở xã Ðăk Sơmei sau nhiều tháng nắng khô khốc. Những cung đường rừng trơn như đổ mỡ, loang lổ vệt bánh xe máy trượt ngang. Thỉnh thoảng, giữa nền đường đỏ quạch sót lại vài chùm răng rẽl xanh mướt rơi vãi, dấu vết của những chuyến trở về từ rừng.

null