Sống ở xóm ngụ cư: Tuổi thơ bị đánh cắp

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Ở xóm ngụ cư Hương Quê (H.Bình Chánh, TP.HCM), hầu hết trẻ em không được đến trường. Thanh thiếu niên không có việc làm tử tế, chỉ tìm vận may ở sòng bài, đá gà, chơi số đề...
 
Khang phải phụ cha dượng kéo xe đi làm mỗi ngày. ẢNH: LAM NGỌC
... Nhiều cô gái vị thành niên đã sớm tay bồng, tay bế...
Mới 14 tuổi, nhiều cô gái ở xóm này đã có con. Không ít người trong số họ lạm dụng bạo lực, biến tuổi thơ của con mình trở nên bất hạnh.
28 tuổi và đàn con 10 đứa
Chuyển về xóm Hương Quê mấy năm nay, gia đình chị H.T.Thúy (28 tuổi, quê gốc An Giang) trở thành tâm điểm của cả xóm. Có tám đứa con, từ sáng đến tối lúc nào cũng nghe nheo nhéo tiếng chị Thúy chửi bọn nhỏ: “Mày tính chọc điên tao hả”, “Đi gọi ba mày đi, tao không biết. Biến!”… khiến tôi là người mới đến cũng cảm thấy ngộp thở và đau đầu.
Sau vài ngày thân hơn, tôi được biết chị Thúy lấy chồng đầu tiên vào năm 2005, có hai con. Năm 2008, chồng bỏ đi, chị sống với mẹ ruột ở một xóm giải tỏa tại Q.8. Sau đó chị gặp người chồng hiện tại, kiếm sống bằng cách dẫn con riêng của vợ đi hát kẹo kéo. Từ đây, chị Thúy đẻ tiếp một lèo... tám đứa con, mỗi đứa chỉ cách một tuổi. Chưa đầy 10 năm chị Thúy già đi thấy rõ, quanh mình chỉ thấy toàn tã, sữa.
Người mẹ trẻ chưa đầy 30 tuổi phải đánh vật với gần chục đứa con nên chị thường không giữ được bình tĩnh. Mỗi khi con làm sai, chị lại ném đồ, la hét hoặc đánh đập. Lúc đầu chị còn dùng chổi, roi để đánh con nhưng sau này người trong xóm thường thấy chị tìm được cái gì ném cái đó, con bị thương là bình thường.
Có lẽ lấy chồng khi cơ thể chưa hoàn thiện hết, sinh đẻ không ngừng và lại không hạnh phúc trong hôn nhân nên suốt nhiều năm Thúy bị trầm cảm. Khuyên chị tìm bác sĩ tâm lý nhưng Thúy khẳng định không có bệnh gì.
Hỏi vài người hàng xóm, họ tỏ ra khá thờ ơ. “Đẻ cho lắm rồi bỏ lăn lóc hết xó này tới xó kia. Tám đứa sau chết mất hai, giờ còn sáu mà đứa nào cũng đầy ghẻ, thấy mà ghê”, anh T. hàng xóm lắc đầu nhận xét.
Lấy chồng sớm như Thúy ở xóm ngụ cư này không hiếm. Năm 2017 cả xóm Hương Quê xôn xao việc L.K.N cưới chồng bởi lúc đó cô bé mới…14 tuổi.
 
Cái chòi xập xệ này là nơi ở của D., một người phụ nữ chưa đầy 30 tuổi nhưng đã có 11 đứa con và trải qua nhiều đời chồng. ẢNH: LAM NGỌC
Sau đám cưới, N. chuyển khỏi xóm Hương Quê, cùng chồng thuê căn trọ nằm sát mấy bụi dừa nước. Trong phòng đặt cái lồng nuôi mấy con gà, cạnh chỗ nằm của đứa con mới hơn 1 tuổi. “Nuôi gà trong nhà sẽ ảnh hưởng không tốt tới đứa trẻ. Sao không cho gà ra ngoài?”, tôi hỏi. Bằng vẻ mặt đầy lo lắng, N. cho hay: “Đưa gà ra ngoài là mất liền. Ở đây, cái gì cũng phải để trong phòng thôi”.
Đẻ con liên tiếp để... tránh vào tù
N.T.T.D chưa đầy 30 tuổi nhưng đang mang bầu đứa con thứ... 11. Với D. việc sinh con chỉ để không phải... đi tù.
Theo những người trong xóm Hương Quê, vì thường xuyên ăn cắp vặt và gây rối nên chủ trọ cho tiền để gia đình D. chuyển đi nơi khác. Nhưng chẳng biết đi đâu nên cả nhà dựng chòi tá túc ngay khu đất của một người chủ chưa xây nhà.

Gia cảnh nghèo khó, D. và chồng lại nghiện ma túy nên phạm tội như cơm bữa. Mỗi lần D. phạm tội, công an tới bắt là phải bất lực vì D. có bầu liên miên, đứa lớn chưa kịp cứng cáp D. đã tiếp tục bầu đứa nhỏ. Con lớn nhất của D. năm nay mới 10 tuổi nhưng đã phải trông chừng một đàn em nhỏ. Khi có tiền thì D. cho con ăn, khi không có thì đẩy hết cho người vú nuôi già. Một số người trong xóm bảo D. nên cho con. Nghe lời, D. đã cho hai đứa trẻ. Mỗi đứa cho đi D. nhận về 10 triệu đồng, nhận về hôm trước hôm sau là hết.


Vì cưới nhau sớm nên N. và chồng không đăng ký kết hôn, con sinh ra phải mang họ mẹ. Hiện tại, toàn bộ việc kiếm tiền mua sữa nuôi con N. đều phó mặc cho chồng: “Hết tiền thì em mua từng bịch. Hôm nào có tiền em mua nhiều hơn một chút để dành sữa cho con uống”. Đưa tay lên cái kệ sát vách tường, N. kéo tấm khăn sô phủ kín mặt trên để lộ hơn chục bịch sữa bò. “Con em uống sữa này không hà, một ngày chục bịch vì em không có sữa. Nó bỏ bú em từ khi còn trong cữ. Giờ được tám tháng rồi nhưng nuôi từ giờ tới lớn chắc còn rất cực”, N. chia sẻ.
Nhìn cách người mẹ hai con thay tã, pha sữa một cách vụng về, tôi hỏi vì sao gia đình em không cấm cản thì bà K. (hàng xóm của N.) cho hay: “Cản đâu có được. Không cho thì chúng bỏ đi nơi khác, lúc đó mất con. Chi bằng cho chúng cưới vừa được nở mày, nở mặt mà con vẫn gần bên”.
Sợ đòn roi, 18 lần bỏ nhà
Chạng vạng, như thường lệ, chiếc xe lôi của ông T.T.Huy và bà N.T.Hồng rời khỏi khu Hương Quê hướng về khu Trung Sơn (H.Bình Chánh, TP.HCM) bắt đầu một ngày lao động kéo dài tới 2 - 3 giờ sáng. Năm đứa con của họ lần lượt được nhấc khỏi thùng xe lang thang trên vỉa hè đường số 9A, chỉ còn lại đứa nhỏ hơn 1 tháng tuổi nằm chơi một mình trên thùng xe. Bà Hồng ngồi một góc quan sát tụi nhỏ xin tiền người qua lại. Trong lúc đó, Khang, đứa con lớn nhất 13 tuổi, cầm hộp kẹo chewing-gum theo ông Huy tới mấy quán nhậu bán.
Hơn 23 giờ, chẳng hiểu vì lý do gì Khang không chịu bán kẹo nữa mà nhớn nhác tìm cách chạy trốn. Ông Huy túm cổ Khang và táng cho thằng bé chục bạt tai ngay trên đường rồi ép lên xe. Đi được một đoạn ngắn, Khang lại nhảy xuống tìm đường chạy, mỗi lần như thế, ông Huy chạy theo kéo lại, đế thêm vài cái tát mạnh như trời giáng. Cuộc giằng co giữa người đàn ông và đứa nhỏ lặp đi lặp lại khoảng chục lần cho đến khi về tới xóm Hương Quê.
Thèm kẹo cũng không dám ăn
Cuộc sống đầy nước mắt của Khang được bắt đầu bằng những trận đòn như cơm bữa từ lời kể của hàng xóm: “Bữa nào không ăn đòn là nó ăn cơm không ngon". Nói là ăn cơm nhưng Khang chỉ được ăn đồ cặn đồ thừa. "Dù có bánh cho con nhà hàng xóm nhưng họ cũng không cho thằng bé”, một người hàng xóm xót xa.

Lúc tới thăm nhà, tôi cho Khang vài viên kẹo nhưng cậu bé cứ len lén nhìn hết mẹ lại tới cha dượng, dù có vẻ rất thèm nhưng em không dám bỏ kẹo vào miệng mà đưa cho mấy đứa em. Phải đến khi tôi đưa kẹo vào miệng nói nhai đi em mới dám nhai.


Khang là con riêng của bà Hồng với chồng trước. Ông Huy, bà Hồng lấy nhau từ năm 2009, sinh thêm… tám đứa con. Cả nhà về xóm này được mấy năm.
Ở xóm này, Khang bị xem là “cục nợ đời” nhưng cũng khiến nhiều người xót xa. Em vừa là công cụ kiếm tiền chính cho cả gia đình nhưng cũng là nơi trút giận của mẹ và cha dượng khi có chuyện không vừa ý.
Trong sáu đứa con sống cùng, Khang bị ghét nhất. Bất kể câu nói, việc làm gì của Khang cũng có thể tạo cơn phẫn nộ cho mẹ và cha dượng. Có lần, người trong xóm chẳng hiểu vì sao mẹ Khang cào rách cánh cửa tủ mới mua rồi nói với cha dượng là Khang làm. Việc đó đã khiến Khang nhận một trận đòn thừa sống thiếu chết.
Có hôm lột bỏ chiếc nón mới hết hồn khi thấy trên đầu, mặt em toàn những vết sẹo chi chít. “Thằng nhỏ 13 tuổi mà có khác gì đứa trẻ lên 5. Vậy mà khi đánh họ nhẫn tâm giẫm chân lên ngực, lên cổ thằng nhỏ, nắm đầu thằng nhỏ đập bôm bốp vào tường tới nỗi người ở phòng bên cạnh nghe thôi mà nổi da gà. Không tin, ở đây vài hôm là biết liền”, một người hàng xóm nói.
Chẳng đợi lâu, ngay trưa hôm sau nghe tiếng ồn ào, tôi chạy ra mới thấy Khang vừa bị mẹ lấy chiếc búa bổ vào đầu, máu chảy lênh láng, ướt cả mặt. Lúc này người cha dượng đang chơi bạc về lấy chiếc áo cũ lau máu rồi ra lệnh em vào nhà không được ra ngoài.
Một ngày sau trận đòn ấy Khang bỏ trốn. Đây không phải lần đầu mà lần thứ...18. (còn tiếp)
(Tên một số nhân vật trong bài đã được thay đổi)
Lam Ngọc (Thanh Niên)

Có thể bạn quan tâm

Các dự án triển khai dang dở, kéo dài (trong ảnh là đoạn đường cụt giữa TP. Gia Nghĩa do vướng mặt bằng) làm lãng phí nguồn lực đầu tư công

E-magazineXanh lại chiến trường Tây Nguyên Kỳ 4: Gia Lai ngày ấy, bây giờ...

(GLO)- Sau ngày giải phóng năm 1975, Đảng bộ, chính quyền và Nhân dân các dân tộc tỉnh Gia Lai đã cùng chung sức, kiến thiết lại quê hương từ đống hoang tàn của chiến tranh. Đến nay Gia Lai đã vươn mình phát triển mạnh mẽ, từ đô thị đến nông thôn khoác lên mình màu áo khang trang. 

Chuyện đời mẹ liệt sĩ 115 tuổi

Chuyện đời mẹ liệt sĩ 115 tuổi

Năm nay, cụ Nguyễn Thị Tý ở xã Quang Tiến, huyện Sóc Sơn, Hà Nội đã sống hơn trăm năm có lẻ, mà phần “lẻ” ấy lại không hề nhỏ tẹo nào. Ở tuổi 115, cụ hiện vẫn khỏe mạnh bên các con và 23 cháu, 43 chắt và 14 chút nội, ngoại…

Xanh lại chiến trường Tây Nguyên Kỳ 3

E-magazineXanh lại chiến trường Tây Nguyên Kỳ 3: Đường 7 hồi sinh…

(GLO)- Đường 7 (nay là quốc lộ 25) từng chứng kiến cuộc rút chạy hỗn loạn của quân ngụy vào tháng 3-1975. Nửa thế kỷ trôi qua, vùng đất ấy không còn dáng dấp hoang tàn của chiến tranh mà đã khoác lên mình diện mạo mới, trù phú, màu mỡ và yên bình.

Lối về nẻo thiện

Lối về nẻo thiện

Nơi ấy, những con người lầm lỗi bắt đầu với từng con chữ dưới sự dìu dắt của những người thầy mang sắc phục công an. Lớp học đặc biệt còn nhen nhóm ý chí hoàn lương, mở thêm một cánh cửa ra thế giới bên ngoài.

50 năm - những kí ức cho ngày thống nhất đất nước

50 năm - những kí ức cho ngày thống nhất đất nước - Bài 7: Ngày giải phóng qua lời kể của những người tham gia chiến đấu

Vào những ngày tháng Tư lịch sử, không khí tại TP Hồ Chí Minh náo nhiệt hơn, nhất là khi những tiêm kích Su và trực thăng của Quân chủng Phòng không - Không quân Việt Nam bay tập luyện trên bầu trời thành phố, chuẩn bị cho chương trình kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam (30/4/1975 - 30/4/2025).

Xanh lại chiến trường Tây nguyên Kỳ 2

E-magazineXanh lại chiến trường Tây nguyên Kỳ 2: Buôn Ma Thuột từ hoang phế vươn lên thủ phủ Tây Nguyên

(GLO)- Nếu chiến thắng Đak Tô-Tân Cảnh ( năm 1972) xoay chuyển cục diện chiến trường Tây Nguyên thì chiến thắng Buôn Ma Thuột đánh sập “tử huyệt” của địch, mở ra Chiến dịch Hồ Chí Minh để Bắc-Nam sum họp một nhà. Từ một thị xã hoang phế, Buôn Ma Thuột ngày nay xứng đáng là thủ phủ Tây Nguyên

Gặp 'pháp sư' cuối cùng nặn hình nhân thế mạng trên đảo Lý Sơn

Gặp 'pháp sư' cuối cùng nặn hình nhân thế mạng trên đảo Lý Sơn

Từ bao đời nay, với người dân trên đảo Lý Sơn (tỉnh Quảng Ngãi), mỗi khi có người thân gặp nạn ngoài biển mà không tìm thấy xác, gia đình họ sẽ tìm đến “pháp sư” nhờ nặn một “hình nhân thế mạng” bằng đất sét, thực hiện nghi lễ chiêu hồn, nhập cốt rồi mang đi chôn như người quá cố.

50 năm - những kí ức cho ngày thống nhất đất nước

50 năm - những kí ức cho ngày thống nhất đất nước - Bài 4: 'Địch đánh núi Dinh thành vôi, các đồng chí sẽ thành tượng đá'

Khi ấy, có lúc nguy nan, đồng chí Phó Chính ủy Trung đoàn 812, Đại tá Nguyễn Văn Tý động viên chúng tôi: Bọn địch đánh núi Dinh thành vôi, các đồng chí sẽ thành tượng đá. Dù sống hay chết, chúng ta đều là những anh hùng của dân tộc này!.., ông Nguyễn Công Binh nhớ lại.

50 năm - những kí ức cho ngày thống nhất đất nước

50 năm - những kí ức cho ngày thống nhất đất nước - Bài 1: Chiến thắng Đức Lập trong ký ức của một cựu binh

30/4 năm nay đánh dấu mốc chặng đường 50 năm Ngày Giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước, Bắc Nam sum họp một nhà. Để có được niềm hạnh phúc cho ngày thống nhất ấy, không biết bao nhiêu công sức, máu xương của các thế hệ cha anh đã hy sinh vì Tổ quốc.