Pleiku bảng hiệu

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Từ trước năm 1975, Pleiku đã có rất nhiều thành phần cư dân buôn bán kinh doanh; trong số đó, nổi bật là cộng đồng người Việt, Ấn, Hoa. Trên những con phố chính, nhà san sát nhà, bảng hiệu trưng dày, buôn bán sầm uất… Ngay từ thời kỳ đó, cư dân Pleiku đã có các phương thức kinh doanh rất thức thời, thậm chí có những cách nhận diện thương hiệu độc đáo.

“Má ơi, đến tiệm con gà…”

Hầu như những người sống lâu năm ở Pleiku không ai không biết hình ảnh chú gà trống bằng sắt oai phong “đứng” bên lề đường ở đoạn giữa dốc võng Hội Phú (phường Hội Phú, TP. Pleiku). Những người qua lại nhìn thấy biểu tượng này mỗi ngày bởi chiều cao của nó lên đến gần 2 m. Chỉ có điều, không phải ai cũng tường tận xuất xứ của chú gà đặc biệt ấy.

 

Các tiệm vải của người Ấn thời điểm bảng hiệu toàn tiếng Anh.
Các tiệm vải của người Ấn thời điểm bảng hiệu toàn tiếng Anh.

Tình cờ, từ một cuộc gặp với ông Lê Văn Mã, 64 tuổi (trú tại 500 Hùng Vương, TP. Pleiku, xưa là số nhà 221 Hoàng Diệu), con trai ông chủ cửa hiệu tạp hóa Gà Cồ nổi tiếng một thời, chúng tôi mới có câu trả lời chính xác. Ông Mã kể lại: Ông theo gia đình (gốc Bắc) di cư vào Pleiku từ năm 1958. Bố ông là ông Lê Văn Thăng, mẹ là bà Đỗ Thị Lý. Để có kế sinh nhai trên vùng đất mới, bố mẹ ông quyết định mở một cửa hàng tạp hóa.

Cửa hàng bán đủ thứ thượng vàng hạ cám: từ gạo, phân bón, mỹ phẩm, quần áo, giày dép… đến thuốc tây, thuốc bắc, dầu lửa, than, mắm muối… Tiệm tạp hóa ban đầu lấy tên Trung Tín, khá đông khách nhờ giá rẻ, uy tín, mua 9 bán 10… Tuy nhiên, nhận thấy đối tượng khách hàng là người dân tộc thiểu số thời bấy giờ nhiều người không biết chữ, khó xác định vị trí cửa hàng khi được người quen chỉ dẫn đến mua, ông Thăng quyết định làm biểu tượng một chú gà cồ cao đến gần 2 m bằng gỗ và bìa các-tông, sau đó cắm trụ đặt sát mép đường trước nhà để khách hàng nhìn từ xa là đã biết. Vì sao lại là gà cồ mà không phải là con vật nào khác? “Theo bố tôi kể lại, đó là vì con gà cồ thường siêng năng, dậy sớm gọi người thức giấc. Con gà cồ cũng rộng rãi, phóng khoáng, khi tìm được thức ăn thường gọi gà mái và gà con đến ăn cùng chứ không bao giờ ăn một mình. Vì thế, bố tôi rất thích biểu tượng này”-con trai ông chủ cửa hiệu lý giải.

Giờ ngồi nhớ lại chuyện về người cha đã qua đời khá lâu, ông Mã vẫn không ngừng thắc mắc: “Ông cụ mới học hết bậc tiểu học thôi, mà không hiểu sao thời đó lại có ý tưởng kinh doanh hay vậy?”. Chưa hết, ông cụ còn viết lên tường nhà ở mặt tiền 2 câu thơ tự chế: “Má ơi, đến tiệm con gà/Mua hàng giá hạ, có quà con ăn”. Lý do: ông chủ cửa hiệu rất thích con nít, hễ thấy khách dắt hoặc địu con đến mua hàng là lấy kẹo bánh ra “khuyến mãi”. Có lẽ vì cách bán buôn quá dễ thương nên khách mỗi lúc một đông. Có những ngày ông chủ tiệm phải đi bộ đến 3-4 chuyến lên chợ Mới (nay là Trung tâm Thương mại Pleiku) lấy hàng mới đủ bán.

Sau 1975, gia đình mở lại tiệm tạp hóa nhưng không còn cái không khí bán buôn như trước nên chuyển sang mở cơ sở xay xát. Năm 1978, ông Mã học nghề cơ khí rồi mở tiệm cơ khí tại đây và lấy luôn cái tên Gà Cồ, thương hiệu nổi tiếng gần 20 năm qua của gia đình. Lúc này, chú gà cồ bằng gỗ, sau nhiều thăng trầm thời cuộc, đã được thay bằng một chú gà sắt. Cuối những năm 90 của thế kỷ trước, sau công cuộc đường thông hè thoáng, chú gà “bay” lên ban công đứng. Làm xưởng cơ khí 13 năm, ông Mã và gia đình chuyển sang kinh doanh thời trang.

Điều đáng nói, “Gà Cồ” từ chỗ chỉ là một cách nôm na để nhận diện vị trí bán buôn đã trở thành “thương hiệu độc quyền”. Chưa kể, đây đã trở thành tên xóm trong cách gọi của cư dân Pleiku đối với những hộ trong khu vực này-xóm Gà Cồ, cũng như xóm Diệp Kính hay xóm chợ Nhỏ bây giờ. Dốc Hội Phú đoạn từ đường Nguyễn Viết Xuân đến ngã 3 Phù Đổng cũng nghiễm nhiên được gọi là dốc Gà Cồ. Có lẽ cái ngày dựng biểu tượng chú gà trứ danh ấy, ông cụ thân sinh của ông Mã đã không ngờ rằng mình sẽ ghi một dấu ấn sâu đậm vào ký ức của người Pleiku.

Chút dư vị quá khứ

Trò chuyện cùng P.V, ông Nguyễn Quang Hiền (phường Yên Đổ, TP. Pleiku), người sinh sống tại Pleiku từ những năm 1960 và rất am hiểu về vùng đất này, khá hào hứng khi chia sẻ kiến văn và hình ảnh mà mình sưu tầm được quanh chuyện những tấm bảng hiệu cũ. Chúng là vật chứng cho tư duy kinh doanh mới mẻ, thức thời chẳng thua chị kém em của cư dân Pleiku bấy giờ.

Ông Hiền nhớ lại, cùng với người Việt, 2 nhóm cộng đồng làm nên bộ mặt giao thương sầm uất của Pleiku trước 1975 là người Ấn và người Hoa. Người Ấn nổi tiếng với các cửa hàng vải vóc nằm trải dọc trên đường Hoàng Diệu đoạn từ Nguyễn Thái Học đến Phan Bội Châu. Các tiệm vải này được biết đến với những bảng hiệu bằng tiếng Anh rất thu hút về mặt thị giác như: Happy, Star, New Delhi, New Bombay, New India… “Những năm 1970, chính quyền lúc bấy giờ yêu cầu các bảng hiệu kinh doanh không được để tiếng Anh mà phải Việt hóa. Thế là lục tục thay đổi bảng hiệu: Happy thành Hạnh Phúc; Star-Tinh Tú; New Dehli-Tân Delhi; New Bombay-Tân Bombay, New India-Ấn Độ Mới… Sau năm 1975, hầu như những chủ tiệm người Ấn này đều rời khỏi vùng đất cao nguyên để lập nghiệp nơi khác”-ông Hiền cho biết.

Cũng không thể không kể đến cộng đồng người Hoa với những đóng góp rất đáng kể cho sự hình thành văn hóa kinh doanh ở Phố núi. Họ buôn bán đa dạng, với những cái tên Hán-Việt trên bảng hiệu: Chấn Hưng, Hiệp Phát (chuyên kinh doanh tạp hóa), Xuân Lợi, Hào Huê (tiệm ăn-billiards), Mỹ Vị, Quốc Tế, Đại Chúng (tiệm ăn), Bảo Xuân Thọ, Tế Phước Đường (thuốc Bắc)… Vốn là những người nổi tiếng giỏi bán buôn, họ thường chọn kinh doanh trên những con phố chính, nhất là gần khu vực chợ Mới. Và hiện giờ, vẫn có thể tìm thấy những cửa hiệu này, sau hàng chục năm ra đời như: Vĩnh Lợi, Tế Phước Đường, Nhơn Thọ Đường, Mỹ Tâm… Đáng chú ý, tiệm Cơm gà Mỹ Tâm 1 trên đường Quang Trung, ngay ngã ba Diệp Kính, gần như không thay đổi gì về hình thức, kết cấu của ngôi nhà từ mấy mươi năm nay, có chăng chỉ sơn phết lại. Phải chăng họ hoài cổ? Phải chăng họ muốn giữ lại chút dư vị quá khứ cho những thực khách đến đây? Có thể nói, đó cũng là một cách làm thương hiệu rất độc đáo.

Giờ đây, lang thang trên đường phố Pleiku nhộn nhịp, sôi động từng giờ, người ta khó có thể tìm lại các cửa hàng với những tấm bảng hiệu xưa cũ gợi những bâng khuâng. Thì ngắm những tấm hình cũ vậy. Nhìn lại, đó là cách để ta thêm trân trọng lịch sử một vùng đất và yêu hơn những gì mình đang có.

Phương Duyên

Có thể bạn quan tâm

“Thần y trị điểu”

“Thần y trị điểu” ở An Khê

(GLO)- Hàng chục năm qua, căn nhà của anh Hoàng Huy (SN 1992, ở tổ 1, phường An Khê, tỉnh Gia Lai) luôn ríu rít tiếng chim. Ở đó, anh Huy âm thầm cứu chữa cho hàng trăm chú chào mào mắc bệnh từ khắp nơi gửi về.

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

Ấm áp những ngôi nhà tái định cư

(GLO)- Về thăm những khu tái định cư vùng thiên tai trên địa bàn tỉnh Gia Lai, chúng tôi cảm nhận được mùa xuân ấm áp đang về cùng với sắc hoa tươi thắm, khung cảnh sản xuất, sinh hoạt nhộn nhịp đang định hình trên vùng đất mới.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng.

Ngôi làng Bahnar bị "bỏ quên" giữa núi rừng

(GLO)- Một ngôi làng Bahnar không người ở, bị "bỏ quên" giữa núi rừng Tây Nguyên nhưng vẫn hấp dẫn nhiều du khách ghé thăm nhờ vẻ đẹp nguyên sơ của thiên nhiên và kiến trúc nhà truyền thống. Đó là làng Kon Sơ Lăl cũ (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai).

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bo bo vào mùa đẫy hạt

Bo bo vào mùa đẫy hạt

(GLO)- Cuối năm, trên những nương rẫy vùng cao xã Krong (tỉnh Gia Lai), bo bo (còn có tên gọi khác là cao lương, lúa miến, mộc mạch) bước vào thời điểm chín rộ, hạt căng tròn, báo hiệu mùa thu hoạch đã đến.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

null