Những người mẹ điên: Lời ru tan tác

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Họ đều mang bệnh tâm thần, bị kẻ vô lương cưỡng hiếp đến mang bầu, sinh những đứa con không hề biết mặt cha.
Căn nhà tình thương của gia đình P.T.H không mấy khi được dọn dẹp
Căn nhà tình thương của gia đình P.T.H không mấy khi được dọn dẹp
Tuy tâm trí không được bình thường, lơ ngơ như con nít, có thể lột đồ giữa chợ, cào cấu la hét, khóc cười vô cớ... nhưng đối với những đứa con, họ lại rất mực yêu thương, bảo bọc dù bằng những cách “rất khác”, bởi họ là: mẹ điên.
Đồ ăn, bánh ngọt đổi “tình”
Khi hỏi về bố của những đứa trẻ, H. luôn trả lời mơ hồ. Có lúc, cô nói nó là con của người này, có lúc lại chỉ người khác. Đôi lúc cô còn tới nhà những người trong xã để đòi nợ bởi “hơn 70% người ở cái xã này đều ngủ với em”. Việc lang chạ với một người đàn bà điên thời gian đầu nghe “hơi sợ” nhưng sau trở thành khá phổ biến. Bất cứ người đàn ông nào khi có nhu cầu đều có thể tìm tới nhà H.
Hàng xóm gia đình H. cho biết: “Toàn những đám vô ý thức tới đây tụ tập. H. và cả em trai không phân biệt được đã đành, ngay cả những người lui tới cũng không biết suy nghĩ. Ai muốn tới chỉ cần cho H. vài miếng đậu, gói bánh ngọt hay chút đồ ăn là cô đồng ý trao thân.
Để ngăn chặn hành vi đồi bại của những gã trai hư, mấy năm gần đây, một số người đồn là H. bị si đa (AIDS). Vậy mà thi thoảng, vẫn có những gã trai tìm tới nhà cô”.
Mây xám đặc quánh, không khí lạnh đầu mùa khiến chợ Minh Đức (Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc) về chiều tan tác. Tiếng hát ru của người đàn bà điên đứt quãng, lớt đớt trong xó chợ càng làm không khí ảm đạm hơn...
Chợ Minh Đức họp cả sáng lẫn chiều và nằm ngay ngã tư nơi thông thương mấy xã. Khoảng 10 năm nay, từ khi bệnh điên trở nặng, hầu như ngày nào P.T.H (27 tuổi) cũng xuất hiện ở đây. Có người nói H. tới chợ là để gặp được nhiều người, hy vọng hỏi được ai đó biết những đứa con của cô (bị mang đi từ khi mới lọt lòng) đang ở đâu.
10 năm trước, ở cái tuổi 17, H. lên thành phố phụ bán hàng. Mấy tháng sau cô trở về, tiền chưa kiếm được mà chỉ mang theo cái bụng bầu ngày càng lớn. Mẹ cô là bà P.T.L gặng hỏi cha đứa bé là ai, thì H. chỉ lắc đầu. Cô không biết hay không muốn nói cũng không ai rõ. Chỉ biết từ khi có bầu, H. như trở thành người khác, vui buồn bất chợt. Thời gian này, thỉnh thoảng cô cũng lên cơn động kinh, nhưng bệnh chưa nặng. Chín tháng mang thai, H. sinh con trai, nguyên vẹn nhưng lầm lì.

Ba mẹ con H. ngồi trước ngôi nhà tình thương do xã vận động xây dựng ẢNH: LAM NGỌC
Ba mẹ con H. ngồi trước ngôi nhà tình thương do xã vận động xây dựng. Ảnh: LAM NGỌC
Mất con, phát rồ…
Sinh xong đứa đầu, người ta thấy thỉnh thoảng lại có những người đàn ông lạ mặt lui tới nhà H. và thường ở lại qua đêm. Sau một thời gian, H. lại có bầu. Khi đứa bé sắp được sinh ra thì một gia đình ở cùng huyện ngỏ ý xin con nuôi. Lúc này, thấy gia cảnh bần cùng, bà L. đồng ý. Sau khi sinh mổ ở bệnh viện được hai ngày thì gia đình nhận nuôi vào bệnh viện đón đứa trẻ đi và cho H. 15 triệu đồng.
Từ khi sinh đứa thứ hai, H. ở ngoài đường nhiều hơn ở nhà. Đôi khi cô kể có gã đàn ông nào đó rủ cô vào ruộng ngô mây mưa, có khi lại kể đi nhà nghỉ với một gã nào đó chưa từng biết mặt. Ngồi cạnh H. hàng giờ trong không khí lạnh buốt, lắng tai lắm tôi mới nghe được vài câu hát lớt đớt: “Cái cò đi đón cơn mưa… ai đưa cò về…”. Những câu hát rời rạc, đứt quãng nhưng đầy tình cảm này H. thường hát từ sau khi cô mất đứa con thứ ba.
Bà L. nhớ rõ cái đêm H. sinh đứa con thứ ba, vào cuối tháng 6.2012. Lúc cả nhà đang vật vã với cơn mưa kèm giông lốc thì H. trở dạ. Người phụ nữ mắc chứng tâm thần lên cơn gò lăn lộn dưới nền nhà, lết từ nhà trong ra nhà ngoài rồi cuối cùng một mình bò lên giường cởi quần, cởi áo để… tự đẻ.
Ngôi nhà lá của bà L. khi đó nghèo nhất xã, mưa dột khiến trong nhà cũng không khác gì ngoài trời. Mưa ngày càng lớn, nhà không có xe, dìu H. ra trạm xá thì sợ cô sinh giữa đường, bất đắc dĩ bà L. phải chuẩn bị mọi thứ để H. sinh ở nhà. Một chiếc chậu nhôm, cái thùng sơn cũ đang hứng nước dột trong nhà được bà để ngay chân giường, trữ nước phòng khi H. sinh. Rồi trong đêm tối mịt mùng, bà đội mưa tới nhà cựu hộ lý Trạm y tế xã Phú Thịnh nhờ đỡ đẻ cho H.
Khi người đỡ đẻ đến đã nghe tiếng trẻ con khóc. H. đã sinh trong lúc mẹ đi tìm người giúp. Bé trai mới sinh kháu khỉnh vẫn còn liền rốn với mẹ. H. lúc này mệt mỏi nhưng tay vẫn ôm chặt con miệng lép nhép: “Cho bú. Cho bú”. Bà hộ lý kiểm tra thì thấy dòng sữa trắng trong chảy ra thành giọt. Đứa trẻ được bú ngay những giọt sữa đầu tiên.
Sáng hôm sau, khi trời chưa sáng hẳn, bà hộ lý bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa gấp gáp: “Con cháu đâu?”. Cả H. và bà hộ lý lúc đó đều không biết rằng đứa bé đã được một gia đình xin nuôi (từ trước khi sinh) mang đi ngay trong đêm. Hỏi không được,
H. ra tận trạm xá xã tìm con. Không tìm được, trên đường về sáng hôm ấy H. đã phát rồ. Người đàn bà vừa sinh con lột hết quần áo khóc mếu, cào cấu khắp nơi để tìm con...
Sau mấy ngày lang thang đầu đường xó chợ không mảnh vải che thân, H. dạt về ở dưới một gốc cây cổ thụ ở xã Tân Cương (Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc). Ở đây, người ta thấy H. ngày nào cũng lảm nhảm hỏi con tôi đâu, tay cầm một bọc vải nâng niu như bế một đứa bé, miệng không ngừng hát ru. Tiếng hát ru lớt đớt chữ được, chữ mất nhưng khiến những người biết chuyện đêm hôm ấy đều rớt nước mắt.

Dù điên nhưng H. nuôi con hoàn toàn bằng sữa mẹ và chăm con rất khéo
Dù điên nhưng H. nuôi con hoàn toàn bằng sữa mẹ và chăm con rất khéo
Sợ bắt mất con
Sau này, khi đã mất hai đứa con liên tiếp, H. lại mang thai thêm một lần nữa. Đứa bé được sinh ra là con gái. Nhiều người ngỏ ý muốn xin, nhưng gia đình H. không dám cho nữa vì sợ cô không chịu nổi cú sốc, bệnh sẽ nặng hơn.
Hôm đến nhà H., nhìn cô dắt đứa con gái đi vào ngõ lúc buổi chiều chạng vạng, tôi hỏi thử: “Em có cho đứa con gái không, cho nhà giàu nhé?
H. cười: “Không. Nuôi nó để sau nó nuôi mình”. Đứa con gái không hiểu mẹ nói gì, nhưng toét miệng cười. Con hơn 2 tuổi, nhưng H. vẫn cho con bú. Dù không còn sữa nhưng ngày nào cô cũng vật đứa nhỏ, dí miệng vào ngực bắt con ti. Đứa bé thành thói quen cứ nằm nhai không. Đôi tay của H. đỡ lấy phần đầu, tay nâng mông. Cử chỉ khéo léo chẳng thua gì những người mẹ bình thường chăm con.
Chỉ khi nhìn lên mái tóc của đứa bé, nhiều người mới nhận ra tình yêu con của người mẹ điên có khác, bất cứ lúc nào thích H. lại đè con ra cắt tóc. Vì không khéo léo nên cô thường làm con chảy máu hoặc bị thương. H. cũng không cho ai đụng tới con mình. Chỉ cần nghe tiếng con khóc hay nghe ai đó đánh con là ngay lập tức mất bình tĩnh, nổi điên đập phá.
Hai đứa con của H. được cho đi tới nay không ai biết tung tích. Còn lại hai đứa (con cả và con út) ở với mẹ. Đứa nhỏ nhất chưa biết lớn lên thế nào, nhưng đứa lớn cũng có dấu hiệu không bình thường. Nhiều người trong xóm và cả chính quyền xã xác nhận mẹ và em trai của H. cũng không hoàn toàn tỉnh táo. Đặc biệt, sau mỗi lần sinh nở, bệnh tâm thần của H. lại nặng thêm. Mỗi khi bệnh phát nặng, cô buộc phải đi bệnh viện điều trị tâm thần. Nhưng mỗi lần đưa được cô lên xe là một cuộc chiến, bởi nghe tiếng xe đậu trước nhà là H. thủ thế. Cô vào nhà, cởi hết quần áo, trần truồng ngồi vào thau nước khiến nhân viên y tế không thể đưa đi. Mẹ cô bảo: “Nó sợ đưa nó đi viện thì ở nhà người ta tới bắt mất con”.
(còn tiếp)
L.N
Theo Lam Ngọc (TNO)

Có thể bạn quan tâm

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

Tỷ phú nuôi bò ở Chư A Thai

(GLO)- Sáng nào cũng vậy, khi mặt trời vừa lên khỏi dãy núi Chư A Thai, ông Nguyễn Kim Tống (thôn Thanh Thượng, xã Chư A Thai) lại tự lái ô tô vượt quãng đường gần 40 km sang xã Pờ Tó để kiểm tra từng khu chuồng trại, từng đàn bò.

Rẫy chung ở Đak Đoa

Rẫy chung ở Đak Đoa

(GLO)- Giữa những đồi cà phê vào độ chín rộ ở xã Đak Đoa, có những khu rẫy không thuộc về riêng một hộ nào. Đó là rẫy chung - mảnh đất “không chia phần” của cộng đồng, nơi bà con cùng góp công vun trồng, chăm sóc qua từng mùa, lặng lẽ tích lũy thành nguồn lực chung để lo việc thôn, việc làng.

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Xuân về làng gốm 500 năm tuổi

Từng đoàn khách dập dìu men theo con đường nhỏ dẫn vào làng gốm Thanh Hà (phường Hội An Tây, TP. Đà Nẵng). Ngôi làng nhỏ gần 500 năm tuổi bên dòng Thu Bồn, nơi các thế hệ truyền nhau gìn giữ làng nghề nổi danh xứ Quảng.

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

Dựng cơ đồ bạc tỷ trên cát trắng

(GLO)- Trên vùng đất cát trắng bạc màu, “khỉ ho cò gáy”, nông dân Nguyễn Xuân Ánh (SN 1972, thôn Thuận Phong, xã Hội Sơn) đã bền bỉ dựng nên một trang trại tổng hợp gần 10 ha, bình quân lợi nhuận 500 - 700 triệu đồng/năm.

Bình yên sau những ngày lạc lối

Trở về con đường sáng sau những ngày lạc lối

(GLO)- Thời gian qua, lực lượng Công an tỉnh Gia Lai đã kiên trì bám cơ sở, cùng cấp ủy, chính quyền địa phương, người có uy tín cảm hóa, thức tỉnh những đối tượng từng nghe theo tổ chức phản động FULRO. Nhờ đó, nhiều người đã từ bỏ những việc làm sai trái, quay về với con đường sáng và vòng tay yêu thương của buôn làng.

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

Pơtao Apui: Vua Lửa của người Jrai

(GLO)- Ở khu vực phía Tây tỉnh, trên vùng đất Chư A Thai, truyền thuyết về Pơtao Apui - Vua Lửa của người Jrai đến nay vẫn còn vang vọng. Điều này không chỉ lưu giữ một di sản độc đáo của Tây Nguyên, mà đang trở thành không gian văn hóa - du lịch.

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Mưu sinh bên miệng 'tử thần'

Khi màn đêm còn phủ đặc sương mặn, cũng là lúc những chiếc thuyền thúng nhỏ bé bắt đầu nghiêng mình lao vào biển động. Ở các làng chài bãi ngang Quảng Ngãi, mùa mưa bão không phải thời điểm trú ẩn, mà trái lại là “mùa vàng” hiếm hoi.

Ký ức lúa nương thiêng

Ký ức lúa nương thiêng

(GLO)- Trên những triền núi ở xã Vân Canh (tỉnh Gia Lai), đồng bào người Chăm H’roi và Bahnar vẫn gieo trồng lúa nương. Với họ, đây không chỉ là vụ mùa mà quan trọng hơn là cách gìn giữ ký ức của cha ông, hương vị thiêng quý của núi rừng.

Tìm lại mình từ bóng tối

Tìm lại mình từ bóng tối

Những cơn “phê” chớp nhoáng, những phút ngông cuồng tuổi trẻ, nông nổi đã đẩy nhiều thanh niên ở Quảng Ngãi lao vào vòng xoáy ma túy. Khi tỉnh lại, trước mắt họ chỉ còn là gia đình tan tác, sức khỏe tàn phá và tương lai bị bóng tối nghiện ngập nuốt chửng.

Vào rốn lũ cứu người

Vào rốn lũ cứu người

Giữa lúc thiên nhiên thử thách, họ đã chọn hành động; giữa hiểm nguy, họ chọn dấn thân và giữa bao nỗi lo, họ mang đến hy vọng. Những chàng trai từ Đà Lạt, Phan Thiết đã vượt hàng trăm kilomet giữa mưa lũ, sạt lở để đến với người dân vùng lũ Khánh Hòa, Phú Yên (cũ).

Chuyện cổ tích của buôn làng

Chuyện cổ tích của buôn làng

(GLO)- Ở làng Tươl Ktu (xã Đak Đoa), khi nhắc đến vợ chồng bác sĩ Nay Blum - H’Nơn, người dân nơi đây luôn kể về họ như kể lại những câu chuyện cổ tích. Với họ, đôi vợ chồng bác sĩ ấy là quà của Yang tặng cho làng Tươh Ktu.

Chiêu trò “việc nhẹ, lương cao”: Vỏ bọc tội phạm mua bán người - Kỳ cuối: Cùng ngăn chặn tội ác

Chiêu trò “việc nhẹ, lương cao”: Vỏ bọc tội phạm mua bán người - Kỳ cuối: Cùng ngăn chặn tội ác

(GLO)- Các cơ quan chức năng, nhất là ngành Công an, chính quyền địa phương là lực lượng chủ công trong phòng, chống mua bán người. Tuy nhiên, toàn xã hội cũng phải cùng vào cuộc và quan trọng nhất là mỗi cá nhân phải chủ động bảo vệ mình bằng cách nâng cao nhận thức, hiểu biết pháp luật.

null